Chương 472 Thượng cấp thần nhân

🎧 Đang phát: Chương 472

– Quân Lạc Vũ?
Hầu Phí nhíu mày, rồi chợt nhận ra:
– À, nhớ rồi! Anh từng kể là anh quen hai người bạn ở Lam Hỏa tinh, một là Ngao Vô Danh, người còn lại là Quân Lạc Vũ này.
Ngày trước Tần Vũ chỉ nói qua thôi, Hầu Phí và Hắc Vũ cũng không để ý lắm, với lại họ chưa từng gặp Quân Lạc Vũ ngoài đời nên không thể dùng yêu thức để nhận ra được.
Hầu Phí cảm thán:
– Bên Viêm Hoàng đúng là nhiều cao thủ thật, tám bậc tiên đế có tới bốn người!
Tần Vũ gật đầu đồng ý.
Hai trong số bốn bát cấp tiên đế đó là Viêm Hoàng và Quân Lạc Vũ.Ai ngờ chỉ trong gần bốn ngàn năm, Quân Lạc Vũ đã tu luyện một mạch lên tới bát cấp tiên đế.Danh tiếng thiên tài tiên đế quả không sai.
– Quan Thịnh huynh, lâu rồi không gặp, ta là Tần Vũ.
Tần Vũ dùng thần thức truyền âm thẳng vào đầu Viêm Hoàng.Với địa vị hiện tại của Tần Vũ, anh không cần phải khách sáo gọi Viêm Hoàng nữa, mà gọi thẳng tên là được.
Lúc này Viêm Hoàng đang ngồi trong đình viện, trò chuyện nhàn nhã với vợ, đột nhiên nghe thấy thần thức truyền âm của Tần Vũ thì mất hết cả hứng.
– Phu nhân cứ ở đây nói chuyện với nha hoàn nhé, ta ra ngoài một lát.
Viêm Hoàng nói với vợ, đồng thời tiên thức bao trùm cả Viêm Dương tinh, nhưng không hề phát hiện ra Tần Vũ.
“Tần Vũ, Tần Vũ đến rồi ư?” Viêm Hoàng Quan Thịnh bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện.Chiến tích Tần Vũ dùng một thương phá tan phong ấn cửa vào Mê Thần điện đủ để khiến Viêm Hoàng phải tỉnh ngộ.Dù vậy, Viêm Hoàng vẫn chưa biết Bằng Ma Hoàng đã bị ba anh em Tần Vũ giết chết.
Tin Bằng Ma Hoàng bị giết đã bị các đế cấp cao thủ của Phi cầm tộc che giấu hoàn toàn.
– Diệp Quần huynh, Bằng Định huynh, Thanh Thanh, Lạc Vũ huynh, mọi người mau tới phòng khách đi.Tần Vũ đến rồi.
Viêm Hoàng lập tức dùng tiên thức báo cho mọi người.
Trong Nghênh khách thính, Viêm Hoàng Quan Thịnh cùng bốn người khác đã tề tựu.Năm người này là những người có quyền lực tối cao trong Viêm Hoàng cung.Viêm Hoàng đứng đầu, nhưng địa vị bốn người còn lại cũng chỉ dưới anh ta mà thôi.
Về thực lực, bốn người kia gồm Quân Lạc Vũ, Diệp Quần, Bằng Định đều là bát cấp tiên đế, chỉ có Thanh Thanh là thất cấp tiên đế.Tuy nhiên, Thanh Thanh lại là em gái ruột của Viêm Hoàng Quan Thịnh.
– Tần Vũ đến đây lần này, chắc không gì khác ngoài chuyện phụ thân gã sống ở Sí Dương tinh hệ.
Bát cấp tiên đế Diệp Quần lên tiếng.Anh ta mặc áo trắng, toàn thân thoang thoảng mùi hoa mai nhè nhẹ.
Thanh Thanh hào hứng nói:
– Oa, Tần Vũ, nhân vật truyền kỳ đó! Em rất muốn xem hắn thế nào.
Thanh Thanh là nữ duy nhất trong nhóm năm người nên được mọi người hết mực cưng chiều.Cô mặc đồ đỏ rực, trên người có rất nhiều trang sức, mái tóc dài tết thành nhiều bím nhỏ, ít nhất cũng phải hơn mười bím.
Quân Lạc Vũ cười nhạt:
– Tần Vũ quả là một truyền kỳ.Nhất là sau khi nghe những thông tin tình báo về Tần Vũ mà Quan Thịnh huynh kể, ta càng thêm hổ thẹn.So với gã, ta không xứng với danh hiệu thiên tài tiên đế.
Dù Quân Lạc Vũ cười, người ta vẫn cảm nhận được một nỗi buồn man mác.
– Lạc Vũ.
Một giọng nói đột ngột vang lên trong Nghênh khách thính.Năm người trong phòng đều ngoái ra cửa nhìn, ba anh em Tần Vũ đã đứng trước cửa.
Lúc này, ba anh em Tần Vũ không hề dùng khí thế áp bức người khác như lần cố ý phô trương ở Hoàng cung của Phi cầm tộc.
– Tần Vũ.
Trong mắt Quân Lạc Vũ cũng ánh lên vẻ vui mừng:
– Không ngờ hơn ba ngàn năm không gặp, thực lực của ngươi đã vượt xa ta đến thế.
Lúc này, Viêm Hoàng Quan Thịnh, Diệp Quần, Bằng Định, Thanh Thanh đều có chút kinh ngạc, vì họ tưởng Tần Vũ chỉ đến một mình.Không ngờ lại có tới ba người, quan trọng nhất là…họ không cảm nhận được linh hồn của ba người này.Rõ ràng cả ba đều đã vượt qua bát cấp tiên đế, cảnh giới linh hồn ít nhất cũng phải đạt tới cửu cấp tiên đế.
“Hai huynh đệ của Tần Vũ có lẽ đã lợi hại hơn nhiều so với lần gặp ở Phong Loan tinh!” Viêm Hoàng kinh hãi.
Quân Lạc Vũ hỏi Tần Vũ:
– Tần Vũ, nếu ta đoán không nhầm, hai vị này chắc là hai người huynh đệ mà ngươi muốn tìm đúng không? Lúc trước ngươi sống chết đòi đến yêu giới tìm hai huynh đệ, không ngờ đã tìm được rồi, thật đáng mừng.
Quân Lạc Vũ vẫn nhớ rõ những ngày tháng ở cùng Tần Vũ và Ngao Vô Danh.
– Đúng vậy.Đây là nhị đệ của ta, Hầu Phí.
Tần Vũ chỉ Hầu Phí nói.Viêm Hoàng Quan Thịnh đã biết ba anh em Tần Vũ, nhưng những người còn lại thì không.Em gái của Viêm Hoàng, Thanh Thanh, cười tít mắt:
– Ra là truyền nhân của Đại Viên Hoàng – Hầu Phí.Nhưng ta thấy thực lực của Hầu Phí không hề kém Đại Viên Hoàng đâu.
Hầu Phí cười hắc hắc:
– Đại Viên Hoàng tiền bối có ơn dạy dỗ ta, nhưng về thực lực thì ta không hề kém ông ta.Đó là sự thật.
Sự thẳng thắn của Hầu Phí khiến những người có mặt không khỏi ngạc nhiên.Chỉ có Tần Vũ và Hắc Vũ đã quen với tính cách của Hầu Phí nên không thấy gì lạ, chỉ cười bất lực.
– Vị này là tam đệ của ta, Hắc Vũ.
Tần Vũ nói rồi nhìn Quân Lạc Vũ:
– Lạc Vũ huynh, không phải lúc trước các người nói trong hai ba trăm năm đó tuyệt đối không có thượng cấp thần thú hoặc siêu cấp thần thú nào của Ưng tộc phi thăng sao?
Quân Lạc Vũ nhớ lại những ngày mới đến Ẩn Đế tinh cùng Tần Vũ và Ngao Vô Danh.Khi ở cùng yêu đế Mông Hoành, Tần Vũ từng hỏi Mông Hoàng và Ngao Vô Danh về chuyện liên quan đến huynh đệ của mình.Lúc đó, Mông Hoàng và Ngao Vô Danh đều khẳng định trong hai ba trăm năm đó tuyệt đối không có thượng cấp thần thú nào của Ưng tộc xuất hiện, mà Ưng tộc căn bản không có siêu cấp thần thú.
Quân Lạc Vũ kinh ngạc:
– Tần Vũ, không phải ta nói thế, mà là Mông Hoàng và Vô Danh đại ca nói.Sao, tam đệ của ngươi là thượng cấp thần thú hay siêu cấp thần thú?
Hầu Phí cười khùng khục:
– Tạp mao điểu chính là biến dị siêu cấp thần thú đấy.
Vẻ mặt của nhóm Viêm Hoàng lập tức biến đổi.Dù đã giao tiếp với ba anh em Tần Vũ ở Phong Loan tinh, họ vẫn không biết Hắc Vũ là biến dị siêu cấp thần thú.Họ chỉ biết Bằng Ma Hoàng và Hắc Vũ có thù oán.
Viêm Hoàng mỉm cười:
– Tiệc đã chuẩn bị xong.Mời Tần Vũ huynh, Hầu Phí huynh và Hắc Vũ huynh!
Trong bữa tiệc, mọi người mời rượu qua lại, quan hệ trở nên thân thiết hơn nhiều.Trong lúc trò chuyện, Tần Vũ mới biết thế lực của Viêm Hoàng thực chất là do các nhà hạng hai đoàn kết lại mà thành.Viêm Hoàng cung bề ngoài chỉ là của một mình Viêm Hoàng, nhưng thực ra lại có Ngũ điện.Ngũ điện này thuộc về Viêm Hoàng Quan Thịnh, Diệp Quần, Bằng Định, Quan Thanh Thanh và Quân Lạc Vũ.Địa vị năm người ngang nhau, Viêm Hoàng Quan Thịnh đứng đầu.
– Khi ta tu luyện đến bát cấp tiên đế, liền rời khỏi nơi bế quan đến Ma giới đối phó với ma đế Huyết Y.Dù giết được Huyết Y, Huyết Ma đế Tuyết Thiên Nhai vẫn không tha cho ta.Ta phải chém giết một trận mới có thể thoát khỏi địa bàn của Huyết Ma Đế để quay lại Tiên giới.
Quân Lạc Vũ kể lại những chuyện đã xảy ra trong những năm gần đây.Tần Vũ biết Quân Lạc Vũ cuối cùng đã giải tỏa được khúc mắc trong lòng.
Tần Vũ hơi nghi hoặc:
– Lạc Vũ, Tuyết Thiên Nhai cũng là bát cấp ma đế, làm sao ngươi có thể giết được Huyết Y ngay trên địa bàn của hắn, rồi còn mở đường máu mà thoát về được?
Quan Thanh Thanh luôn tò mò về Tần Vũ, nên từ đầu bữa tiệc đã không ngừng nói chuyện với anh, hi hi cười:
– Tần Vũ đại ca, Lạc Vũ đại ca rất lợi hại đó.Anh ấy có một kiện thượng phẩm thần khí.Huyết Ma Đế dù có cao tay đến đâu cũng không thể ngăn được Lạc Vũ đại ca đâu.
– Thượng phẩm thần khí?
Tần Vũ nghi hoặc nhìn Quân Lạc Vũ.Lúc trước Quân Lạc Vũ dùng trường kiếm, hình như không phải thượng phẩm thần khí.
– À.Sau khi ta xuất quan, trên đường đến Ma giới, vô tình gặp may thôi.
Quân Lạc Vũ hờ hững cười, có vẻ không quan tâm đến thượng phẩm thần khí cho lắm.
Tần Vũ vẫn còn nghi ngờ.Thượng phẩm thần khí dù ở khu vực bên ngoài Mê Thần điện cũng cực kỳ hiếm có.Làm sao Quân Lạc Vũ lại có được một kiện như vậy? Hơn nữa lại không phải lấy được ở Mê Thần điện.
Nghĩ mãi không ra, Tần Vũ không nghĩ nữa.Anh trêu:
– Lạc Vũ, sao ngươi lại ở cùng Quan huynh thế này? Còn trở thành một trong Ngũ đại cự đầu nữa?
Viêm Hoàng Quan Thịnh lên tiếng:
– Bọn ta lập ra thế lực này là vì không muốn bị Thanh đế và Huyền đế chèn ép.Chúng ta không có dã tâm gì cả, chỉ cần người khác không động đến chúng ta, chúng ta sẽ không gây sự với họ.Năm người chúng ta ở đây không phân cao thấp, chỉ là bình thường ta ra ngoài giải quyết một vài việc nên người ngoài nghĩ ta là thủ lĩnh thôi.
Lúc này, Tần Vũ mới hiểu.Chẳng trách Quân Lạc Vũ lại gia nhập bọn họ, chắc hẳn anh ta biết gia nhập thế lực này sẽ không có gánh nặng gì.
Tần Vũ nghi hoặc:
– Lạc Vũ, Nghiên Nhi đâu? Sao ta không thấy nàng ấy?
Khương Nghiên lúc trước luôn như hình với bóng của Quân Lạc Vũ, anh đi đâu cô theo đó.Theo lý thì Khương Nghiên cũng phải ở Viêm Dương tinh này chứ, sao lại không thấy?
Quân Lạc Vũ bình tĩnh đáp:
– Nghiên nhi có việc nên rời đi một thời gian.
Nhưng Tần Vũ vẫn cảm nhận được vẻ quan tâm ẩn trong mắt Quân Lạc Vũ.
– Hầu Phí đại ca, ba anh em các huynh lợi hại thật, kể chuyện về các huynh đi!
Quan Thanh Thanh thấy Tần Vũ không thèm để ý đến mình, liền quay sang nói chuyện với Hầu Phí.Hầu Phí hào hứng, thao thao bất tuyệt kể lể.
Bữa tiệc kéo dài khá lâu, khi tàn tiệc, một vị khách bước vào.
– Nghiên nhi.
Quân Lạc Vũ giật mình nhìn cô gái ngoài cửa, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng, đứng dậy đi tới:
– Nghiên Nhi, sao giờ này em mới đến?
Khương Nghiên mắt hơi sưng đỏ, dường như không để ý đến Tần Vũ.Cô bất đắc dĩ nói:
– Lạc Vũ ca ca, lần này em đi là gặp mỗ mỗ.Mỗ mỗ bảo em về tu luyện cho tốt.Lần này chắc em phải đi rất lâu, rất lâu đó.
– Rất lâu?
Quân Lạc Vũ nhíu mày, rồi lựa lời an ủi:
– Ngoan ngoãn nghe lời mỗ mỗ rồi an tâm tu luyện.Chỉ khi bản thân mạnh lên thì mới có thể tự bảo vệ mình tốt hơn.Nếu có thứ gì cần bảo vệ thì đó là chính mình.
– Dạ.
Khương Nghiên gật đầu, chợt vô tình nhìn thấy Tần Vũ ở gần đó, cô kinh ngạc!
Tần Vũ cũng ngạc nhiên nhìn Khương Nghiên.Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Khương Nghiên, Tần Vũ hoàn toàn chấn động!
Cái gì mà Khương Nghiên nhất cấp tiên đế? Toàn là nói dối!
Với tu vi thần thức hiện tại của Tần Vũ, thêm vào sự hỗ trợ của Lưu Tinh Lệ, anh cảm nhận rất rõ…tu vi linh hồn của Khương Nghiên còn cao hơn anh.Nếu anh đoán không sai, cô ấy chắc chắn là thần nhân đỉnh cao – thượng cấp thần nhân!
Ở Tiên Ma Yêu giới, anh đã được thấy một thượng cấp thần nhân, đặc biệt người này lại là người quen biết từ trước.Sự chấn động này không cần nói cũng hiểu.
“Khương Nghiên không thể trong vài ngàn năm ngắn ngủi mà đạt tới cảnh giới linh hồn của thượng cấp thần nhân được.Hơn nữa cô ta vừa nói mỗ mỗ muốn cô ta về tu luyện cho tốt…Thượng cấp thần nhân còn cần tu luyện cho tốt nữa sao?” Tần Vũ hoàn toàn nghi ngờ.
Việc trước đây anh nhận định Khương Nghiên là nhất cấp tiên đế có thể bỏ qua.Với cảnh giới linh hồn lúc đó, một thượng cấp thần nhân muốn ngụy trang thực lực thì anh không thể nào nhận ra được.
Đáng thương cho Quân Lạc Vũ, đến giờ vẫn không biết thực lực thật sự của ‘Nghiên Nhi muội muội’ mà anh bảo vệ.
“Không ngờ Khương Nghiên lại là thượng cấp thần nhân.Vậy Ngân Hoa mỗ mỗ thì sao?” Tần Vũ nhíu mày.Nghĩ đến đây, trong đầu anh hiện lên rất nhiều hình ảnh.Ví dụ như Thanh đế cung kính với Ngân Hoa mỗ mỗ.Hoặc ở Phong Loan tinh, khi Bằng Ma Hoàng ra tay đã bị Ngân Hoa mỗ mỗ xuất phát sau mà đến trước dễ dàng hóa giải.
Ngay cả anh, với thực lực hiện tại, chỉ xét về tốc độ cũng không bằng Bằng Ma Hoàng, trừ khi khống chế không gian áp bức Bằng Ma Hoàng.Nhưng Ngân Hoa mỗ mỗ không hề áp chế tốc độ của Bằng Ma Hoàng, mà đơn thuần dựa vào tốc độ của mình để vượt qua.
Còn có…
Người có thể dễ dàng bắt Bằng Ma Hoàng, Vũ Hoàng – Thanh đế, một cao thủ ẩn nhẫn như vậy khi đối mặt với Ngân Hoa mỗ mỗ vẫn phải cung kính như trước.
Mà bây giờ ngay cả Khương Nghiên vẫn gọi “Ngân Hoa mỗ mỗ” là mỗ mỗ, cho thấy thực lực của bà ta không cần phải bàn cãi nữa.
– Tần Vũ, đừng nói thực lực của ta!
Khương Nghiên chú ý đến Tần Vũ, lập tức dùng thần thức truyền âm nói.
Thần thức của Khương Nghiên có thể xác định cảnh giới linh hồn của Tần Vũ vô cùng cao, chỉ kém cô một chút thôi.Dù cô ngụy trang, người như Tần Vũ cũng có thể cảm nhận được.Đặc biệt, ánh mắt kinh ngạc của Tần Vũ đã tố cáo rằng anh đã nhìn ra thực lực thật sự của cô.
– Ta sẽ không nói.Nhưng lát nữa cô có thể nói chuyện riêng với ta được không?
Tần Vũ cũng dùng thần thức đáp lại.
– Được.
Khương Nghiên thoải mái đáp.
Một mặt Khương Nghiên dùng thần thức nói chuyện với Tần Vũ, một mặt trò chuyện với Quân Lạc Vũ:
– Lạc Vũ ca ca, theo lời mỗ mỗ, lần này em phải tu luyện rất lâu, có lẽ khi huynh phi thăng Thần giới, em vẫn chưa xuất quan.
Quân Lạc Vũ nhíu mày, nét mặt hơi biến đổi, rồi an ủi:
– Không sao, nếu có duyên, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Thần giới thôi.
– Ừm.
Khương Nghiên có chút buồn bã gật đầu rồi lập tức quay sang nhìn Tần Vũ với vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng:
– A, Tần Vũ đại ca, huynh cũng ở đây à.

☀️ 🌙