Đang phát: Chương 471
-Hà hà…
Hắc Vũ nắm chặt Xuyên Vân thương, cúi gằm mặt thở dốc, đôi mắt vẫn còn vằn tia máu nhìn chằm chằm xác Bằng Ma Hoàng tan nát.Khuôn mặt gã trắng bệch.
Tần Vũ đang giải trừ phong tỏa không gian, trong lòng đoán được tâm trạng Hắc Vũ.Hắn ngăn Hầu Phí lại, chờ một lát rồi mới cùng Hầu Phí bay lên.
Tần Vũ vỗ vai Hắc Vũ, an ủi.Hắc Vũ ngước lên nhìn Tần Vũ, rồi lại nhìn Hầu Phí, lộ vẻ vui mừng:
-Đại ca, Hầu tử, cuối cùng đệ cũng tự tay giết được Bằng Ma Hoàng, báo thù cho cha mẹ rồi.
Nét u buồn giữa trán Hắc Vũ tan biến, mấy năm qua, mối hận cha mẹ bị giết vẫn luôn âm ỉ trong lòng gã.
Hắc Vũ nói với Tần Vũ và Hầu Phí:
-Ha ha, Hầu tử, đại ca, trong lòng ta nhẹ nhõm hơn nhiều rồi, hai người đừng lo lắng.
Hầu Phí thở phào nhẹ nhõm, cười ha hả:
-Tạp mao điểu, vừa rồi thấy cái mặt mày của ngươi, ta còn không dám thở mạnh.Mà này, đại ca vừa rồi nói chiêu cuối là kinh thiên nhất côn, nhưng sao ta thấy không giống đại ca thi triển lúc trước, cũng không giống như ta truyền cho ngươi.Hơn nữa so với ‘kinh thiên nhất côn’ của đại ca, chiêu của ngươi còn mạnh mẽ hơn ấy chứ.
Từ trước đến nay Hầu Phí không hề giấu giếm Hắc Vũ điều gì, côn pháp trong truyền thừa cấm địa đều đã diễn qua, chiêu cuối cùng cũng đã giảng giải.
-Kinh thiên nhất côn? Chắc là vậy.
Hắc Vũ nghi hoặc nhìn Hầu Phí:
-Hầu tử, ngươi nói ta thi triển ‘kinh thiên nhất côn’ còn mạnh mẽ hơn đại ca, có phải đang mỉa mai ta không đấy?
-Ta mỉa mai ngươi làm gì?
Hầu Phí ra vẻ oan ức, thái độ này lại càng khiến người ta tin rằng hắn đang trêu Hắc Vũ.
Cùng là kinh thiên nhất côn, nhưng vẫn có sự khác biệt.
Vừa rồi Hắc Vũ vì quá phẫn nộ mà đột phá ngưỡng của kinh thiên nhất côn, thi triển nó, trực tiếp dùng Xuyên Vân thương đập chết Bằng Ma Hoàng Tông Duyên.
Nhưng Tần Vũ lại khác, ‘Đạo’ ẩn chứa trong cách đánh của Tần Vũ cao thâm hơn ‘Đạo’ trong kinh thiên nhất côn rất nhiều.Tần Vũ thi triển kinh thiên nhất côn trông rất bình thường, nhưng thực tế đã đạt tới trạng thái phản phác quy chân.
-Kinh thiên nhất côn rõ ràng là dùng để đâm, sao ngươi lại dùng để đập?
Hầu Phí hỏi.
Hắc Vũ ngượng ngùng đáp:
-Thì…lúc đó ta còn nhớ gì đến kinh thiên nhất côn.Chỉ là vì phẫn nộ quá độ, ta tiến vào một trạng thái kỳ lạ, cứ thế mà đập xuống thôi.Chắc là vì…đập cho hắn tan nát thì hả dạ hơn.
“Hả dạ hơn”, đó chính là lý do.Hầu Phí và Tần Vũ bật cười.
-Được rồi.
Tần Vũ cười chỉ vào xác Bằng Ma Hoàng Tông Duyên:
-Những thứ khác của Bằng Ma Hoàng không đáng giá, nhưng cái truyền thừa kim quan này lại rất quan trọng.
Tần Vũ vươn tay lấy truyền thừa kim quan.
-Đệ nghe Đại Viên Hoàng Tôn Viên nói rồi.
Hầu Phí nhíu mày:
-Truyền thừa chi bảo của Long tộc, Bằng tộc chỉ có người của Long tộc và Bằng tộc mới nhận chủ được.Hơn nữa…truyền thừa chi bảo là đời trước truyền cho đời sau, tuyệt đối không được mang lên Thần giới.Nếu ai mang truyền thừa kim quan lên Thần giới, tiền bối Bằng tộc trên đó sẽ truy sát người đó bằng mọi giá.
-Điều này dễ hiểu thôi.Tiền bối hai tộc ở Thần giới tốn bao công sức mới đưa được bảo vật này về Tiên Ma Yêu giới, chỉ là muốn cho hậu bối tốt hơn.Nếu lại mang lên, chẳng phải uổng phí công sức của họ sao? Chỉ là ta đang nghĩ…làm thế nào để xử lý cái truyền thừa kim quan này?
Tần Vũ nhìn Hắc Vũ:
-Tiểu Hắc, đệ thử xem, phụ thân đệ dù sao cũng là Ám Điện Bằng vương, biết đâu đệ lại khiến truyền thừa kim quan nhận chủ.
Hắc Vũ nhìn truyền thừa kim quan, cau mày.
Hắc Vũ kiên quyết nói:
-Không, đệ không thích cái truyền thừa kim quan này.
Có lẽ vì nghĩ đến chủ nhân của truyền thừa kim quan là Tông Duyên.Hoặc vì nghĩ đến cha mẹ gã chết vì cái truyền thừa kim quan này.Tóm lại…Hắc Vũ rất ghét nó.
-Nếu đệ không thích, vậy trả lại cho Bằng tộc.Ta không muốn vì một cái kim quan không nhận chủ được mà bị các tiền bối Bằng tộc ở Thần giới truy sát.
Tần Vũ ném kim quan sang một bên.Chỉ cần nó ở trong Khương Lan giới, Tần Vũ có thể lấy lại bất cứ lúc nào.
-Được, trả lại cho Bằng tộc.
Hầu Phí đồng ý.Tần Vũ và Hầu Phí nhìn Hắc Vũ.Hắc Vũ nhìn truyền thừa kim quan một lát rồi gật đầu.
Trong Hoàng thành ở tinh cầu trung tâm ‘Hắc Ô tinh’ của Phi cầm tộc ở Yêu giới.
Lúc này, các cao thủ cấp Đế của Hoàng thành bắt đầu rối loạn.Vì trước đó không lâu, thị vệ giám sát phòng ngọc giản phát hiện ra ngọc giản linh hồn của Bằng Ma Hoàng đã vỡ vụn.
Mấy ngày trước, ngọc giản linh hồn của Ngao Khô vỡ, tuy khiến mọi người kinh sợ nhưng không gây hoảng loạn ở Hoàng thành.Nhưng cái chết của Bằng Ma Hoàng thực sự khiến các cao thủ kinh hãi.
Có truyền thừa chi bảo mà Bằng Ma Hoàng vẫn chết? Ai giết hắn, ai có thực lực đó?
Trong lịch sử Bằng Ma Hoàng, chỉ có số ít độ thần kiếp thất bại, còn lại đều sống và tiến vào Thần giới.Tông Duyên là Bằng Ma Hoàng đầu tiên bị giết.
Truyền thừa chi bảo ở đâu?
Mức độ trân quý của truyền thừa chi bảo còn vượt xa Bằng Ma Hoàng.Bằng Ma Hoàng Tông Duyên chết thì thôi, tìm người khác thay.Nhưng nếu truyền thừa chi bảo mất, địa vị của Bằng tộc sẽ giảm, địa vị của Phi cầm tộc cũng thấp hơn Tẩu thú tộc và Long tộc.
Trong đại điện Hoàng cung.
Nơi này tập trung rất nhiều cao thủ cấp Đế của Phi cầm tộc.So với vài ngàn năm trước…Bằng Ma Hoàng và ba thủ hạ yêu đế cấp tám đều đã chết, thực lực Phi cầm tộc yếu đi không ít.
-Chư vị, Ngao Khô đại nhân đã chết, hôm nay Tông Duyên bệ hạ cũng băng hà…Phi cầm tộc đang bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất.Việc quan trọng nhất là chọn ra Bằng Ma Hoàng mới.
Một lão giả mặc áo trắng lạnh lùng nói:
-Theo quy củ, hai đại siêu cấp thần thú của Bằng tộc đều có tư cách kế thừa, Ám Điện Bằng vương Phương Lam hiện là yêu đế cấp năm, Kim Sí Bằng vương Tông Quật gần đạt yêu đế cấp hai.Ta nghĩ, Phương Lam đảm nhiệm Bằng Ma Hoàng, mọi người không có ý kiến gì chứ?
Lão giả áo trắng là bậc trưởng bối có tư cách cao, một yêu đế thực lực mạnh.Lời lão nói có căn cứ.
Bằng Ma Hoàng thường là một trong hai đại siêu cấp thần thú của Bằng tộc kế thừa, chọn người có thực lực mạnh hơn.
Nhưng lúc này Tông Quật đứng dậy.Lão giả áo trắng quát:
-Tông Quật, ngươi muốn ngồi lên hoàng vị sao?
Tông Quật cười:
-Ta không phản đối Phương Lam huynh làm Bằng Ma Hoàng, nhưng Ngao Khô đại nhân và Tông Duyên bệ hạ đều bị người giết.Ngay cả truyền thừa chi bảo cũng lưu lạc bên ngoài.Bằng Ma Hoàng không có truyền thừa chi bảo, sao hiệu lệnh được Phi cầm tộc, sao khiến Phi cầm tộc tin phục? Do đó, quan trọng nhất là tìm được truyền thừa chi bảo.Phương Lam huynh, huynh thấy ta nói có đúng không?
Tông Quật nhìn Phương Lam đang đứng trong góc.
Phương Lam cúi mặt, nghe Tông Quật hỏi, mí mắt giật lên, ánh mắt u thâm khiến người khác sợ hãi.Phương Lam lạnh lùng đáp:
-Không có truyền thừa chi bảo, Bằng Ma Hoàng không phải là Bằng Ma Hoàng.
Nói xong, Phương Lam im lặng.
Lão giả áo trắng hỏi lớn:
-Chư vị, làm sao tìm được truyền thừa chi bảo?
Cả đại điện xôn xao.Các cao thủ thượng tầng kim tự tháp của Phi cầm tộc vì truyền thừa chi bảo mà rối tung rối mù, thảo luận mãi không ra chủ ý.
Một bên, Phương Lam nhắm mắt lắng nghe ồn ào, hắn cau mày, ngẩng đầu nhìn mọi người rồi lạnh lùng nói:
-Tìm truyền thừa chi bảo ư? Tông Duyên có truyền thừa chi bảo mà còn bị giết, dù tìm được kẻ giữ truyền thừa chi bảo, ai địch nổi?
Mọi người ngạc nhiên nhưng đều thở dài im lặng.Ai cũng hiểu đạo lý này, họ thảo luận chỉ là muốn ‘cố gắng’ mà thôi.Phương Lam nói thẳng ra, mọi người đều im bặt.
Lúc này, một nữ tử trong đám yêu đế lạnh lùng nói:
-Phương Lam, chẳng phải ngươi vừa nói ‘không có truyền thừa chi bảo, Bằng Ma Hoàng không phải là Bằng Ma Hoàng’ sao? Ngươi cũng đồng ý phải ‘tìm truyền thừa chi bảo trước rồi mới nhận chức Bằng Ma Hoàng’.Giờ ngươi nói vậy là sao? Bỏ việc tìm kiếm truyền thừa chi bảo à?
-Bỏ à?
Phương Lam khinh thường cười, rồi lại cúi mắt đứng im, không để ý đến ai nữa.
Các cao thủ Phi cầm tộc nháo nhác nhìn nhau, nhưng không ai đưa ra được chủ ý.Họ túm năm tụm ba bàn luận.
Nói về thực lực kinh người của hung thủ giết Tông Duyên, rồi nói về hậu quả của việc không có truyền thừa chi bảo…
-Nơi này náo nhiệt thật.
Một giọng nói vang vọng cả đại điện.
Mọi người im lặng, cùng xoay người nhìn ra cửa đại điện.
Ba thanh niên đang sóng vai đi vào.Lạ là họ đi qua, không thị vệ nào ngăn cản.Một người mặc trường bào vàng, một người mặc trường bào đen, người còn lại mặc trường bào trắng.Không có gió nhưng trường bào lại tung bay.
Thanh niên áo vàng cười tà dị, thanh niên áo trắng nhìn mọi người bằng ánh mắt lạnh lẽo, chỉ có thanh niên áo đen ở giữa là có ánh mắt u tĩnh thâm thúy.
Ba người bước vào, một luồng khí thế đập vào mặt, khiến các yêu đế trong đại điện cảm thấy ngột ngạt, tim như bị núi lớn đè chặt, khó thở.
-Các ngươi là ai?
Lão giả áo trắng lên tiếng.Lão có công lực cao nhất, miễn cưỡng chống đỡ được áp lực.
-Tần Vũ, là các ngươi à?
Tông Quật kinh ngạc nhìn ba huynh đệ Tần Vũ.
Tần Vũ cười gật đầu với Tông Quật, coi như chào hỏi.
Hầu Phí cười tà dị:
-Khi Tông Duyên chưa chết, nơi này còn chưa náo nhiệt như vậy, chết rồi lại náo nhiệt hơn.Ba huynh đệ chúng ta đến đây, không có gì đâu, chỉ là giết Bằng Ma Hoàng xong, muốn làm việc tốt, trả lại truyền thừa kim quan cho các ngươi thôi.
Hầu Phí cầm lấy truyền thừa kim quan Tần Vũ đưa, mân mê rồi cố ý lầm bầm:
-Ơ, truyền thừa chi bảo sao lại là cái kim quan thế này?
Nói rồi hắn nắn bóp hai lượt.
-Dừng tay!
Vài yêu đế không nhịn được hét lên.
Truyền thừa chi bảo là hoàng quan truyền từ đời này sang đời khác của Bằng Ma Hoàng, có địa vị chí cao vô thượng, thậm chí còn quan trọng hơn Bằng Ma Hoàng.Hầu Phí lại coi nó như đồ chơi, sao họ không phẫn nộ?
Hầu Phí sầm mặt, lạnh lùng:
-Ngươi chọc giận Hầu gia rồi, truyền thừa kim quan này ta không trả nữa.
Tần Vũ cười, Hầu Phí thay đổi sắc mặt nhanh thật.Nhưng hiệu quả rất tốt, trong đại điện không ai dám nói gì.Bằng Ma Hoàng còn bị giết, khí tức của ba huynh đệ Tần Vũ cũng chứng tỏ thực lực khủng khiếp của họ.
Trong truyền thuyết, Tần Vũ một thương phá vỡ phong ấn cửa vào Mê Thần điện, các yêu đế đều biết, ai dám chọc giận ba huynh đệ này?
-Được rồi, thấy các ngươi ngoan ngoãn vậy, trả lại cho các ngươi.
Hầu Phí vứt kim quan xuống đất như ném rác.
-A!
Lão giả áo trắng phản ứng nhanh nhất, bay xuống đất đón lấy kim quan.
Tần Vũ gật đầu với Tông Quật, rồi nói với Hầu Phí:
-Phí Phí, đừng phí thời gian với chúng, chúng ta về thôi.
Hầu Phí gật đầu, châm chọc liếc nhìn các yêu đế trong đại điện.
Ba huynh đệ đến thế nào lại sánh vai bỏ đi như thế, không một thị vệ nào dám ngăn cản.Ra khỏi đại điện, ba huynh đệ Tần Vũ biến mất trong không trung.
-Ôi!
Các yêu đế thở dài, thầm nghĩ: “Đáng sợ thật.”
-Các ngươi làm gì vậy?
Một yêu đế quát đám thị vệ:
-Sao để chúng nghênh ngang đi vào, dù không chặn được, các ngươi cũng phải làm gì đó chứ.
Các thị vệ đầy mồ hôi lạnh, một thị vệ thủ lĩnh bất đắc dĩ nói:
-Đại nhân, không phải chúng tôi không làm gì, mà căn bản là chúng tôi không cử động được ạ.
Tiên giới, Viêm Dương tinh, tinh cầu trung tâm của Phong Bàn tinh hệ.
Viêm Dương tinh là sào huyệt của Viêm Hoàng, một trong tam đại thủ lĩnh của Tiên giới.Tần Vũ đã an bài cho phụ vương ở Sí Dương tinh hệ, mà Sí Dương tinh hệ là địa bàn của Viêm Hoàng.Tần Vũ quyết định đến chào hỏi Viêm Hoàng.
Viêm Dương tinh rất nóng, nhưng vì là sào huyệt của Viêm Hoàng nên mỗi ngày có rất nhiều người đến Viêm Dương tinh.
Trên không trung Viêm Dương tinh, ba huynh đệ Tần Vũ dùng linh hồn chi lực dò xét.
-Ơ?
-Đại ca, có gì ngạc nhiên vậy, thực lực Viêm Hoàng không tăng lên, vẫn là tiên đế cấp tám thôi à.
Hầu Phí nghi hoặc nhìn Tần Vũ, Hắc Vũ cũng vậy.
Tần Vũ cười giải thích:
-Không, ta không ngạc nhiên về Viêm Hoàng, ta ngạc nhiên là ta phát hiện ra một hảo huynh đệ mà ta kết giao ở Tiên giới, Quân Lạc Vũ!
