Đang phát: Chương 444
“Truyền cho ta âm quyển Đại Phù Đồ Quyết, tỷ tỷ Linh Khê có bị ảnh hưởng gì không?” Mục Trần dù khao khát Đại Phù Đồ Quyết, vẫn không khỏi lo lắng hỏi.Hắn sợ Linh Khê phải chịu thiệt thòi, dù có được sức mạnh cũng chẳng vui vẻ gì.
Linh Khê khẽ cười, lắc đầu: “Yên tâm đi, dì Tịnh đã dặn dò ta rồi.Không tin ta thì cũng phải tin mẫu thân chứ?”
Mục Trần gật đầu, trầm ngâm: “Hay là ta truyền thụ dương quyển Đại Phù Đồ Quyết cho tỷ?” Dù hắn và mẫu thân không xem Linh Khê như thị nữ, nhưng âm quyển trước dương quyển luôn yếu thế hơn.Hắn không muốn Linh Khê chịu thiệt.
Linh Khê vẫn lắc đầu, thản nhiên: “Không cần đâu, ta biết đệ nghĩ gì.An tâm đi, ta không suy nghĩ nhiều đâu.Dương quyển Đại Phù Đồ Quyết không phải ai cũng tu luyện được, cần huyết mạch.Ta không có huyết mạch tộc đệ, miễn cưỡng tu luyện đầy đủ, chưa chắc đã tốt.”
“Được rồi, vậy nhờ tỷ.Chúng ta bắt đầu khi nào?”
“Không cần gấp, mới khổ tu ba tháng, cứ nghỉ ngơi đi, ngày mai bắt đầu.”
Mục Trần cười: “Vậy ta về khu tân sinh, ngày mai qua tìm tỷ.”
Linh Khê ngập ngừng: “Lạc Li cũng không ở đó, đệ về cũng không ai chăm sóc.Hôm nay cứ ở đây nghỉ ngơi đi, ta bảo Duẫn nhi chuẩn bị phòng cho đệ.” Gương mặt nàng ửng hồng.Bình thường, nàng rất giữ khoảng cách với nam nhân, ngay cả Thái Thương viện trưởng cũng chỉ truyền âm, chứ ít khi gặp mặt trực tiếp, huống chi là mời ai ngồi uống trà.Nhiều năm qua, người nam nhân bước chân vào sân này, có lẽ chỉ có Mục Trần.Giờ lại còn chuẩn bị phòng cho hắn ở lại, chuyện này thật chưa từng có.
Nhưng Mục Trần lại khác, hắn khiến lòng nàng dịu dàng hơn.Có lẽ phần lớn là do dì Tịnh.Thật ra nàng cũng thích trò chuyện với hắn, rất ấm áp và thoải mái.
Mục Trần ngạc nhiên: “Có tiện không?” Dù hắn không sao, nhưng Linh Khê lại là mỹ nhân tuyệt sắc.Dù nàng thần bí khó lường, nhưng nhiều lão sinh ở Bắc Thương linh viện vẫn biết đến sự tồn tại của nàng.Trước kia, không ít kẻ tự cho mình là xuất chúng theo đuổi, nhưng đều ôm đầu máu mà về.
Linh Khê nhìn hắn, hất mặt cười: “Tỷ tỷ chăm sóc đệ đệ, có gì không tiện?”
Nghe vậy, Mục Trần cũng không dám nói gì thêm, chỉ gãi đầu, vâng dạ.
Linh Khê cười rộ lên, khiến hoa lá xung quanh cũng phải ganh tị.
…
Một không gian mông lung, tĩnh lặng.Cả gió cũng chẳng dám thổi, vì uy áp linh lực khủng bố khiến nơi này trở nên nặng nề.
Trong một sơn cốc, linh dịch từ trên núi chậm rãi chảy xuống, không hề tao nhã như thác nước, mà sền sệt nặng nề.Dao động linh lực khủng khiếp lan tỏa từ hồ nước.
Hồ nước được tạo thành từ linh lực nồng đậm trong khu vực này, chất lỏng nặng cả ngàn cân.
“Ầm!”
Tiếng nước vỡ tung như đá khối, chất lỏng bắn tung tóe, một bóng hồng trần trụi hiện ra, mái tóc như ngân hà lấp lánh.
Cô gái vẫn còn giấu nửa người trong chất lỏng, để lộ bờ vai trần cùng đôi gò bồng đào căng tròn.Tiếc thay, cảnh xuân này chẳng ai có diễm phúc ngắm nhìn, bằng không kẻ đó có lẽ sẽ nơm nớp lo sợ.
Lạc Li ngửa mặt thở nhẹ, làn da ửng đỏ vì vừa tu luyện trong hồ chất lỏng nặng tựa núi này.
“Lạc Li, lần này ngươi ở trong đó đến ba ngày…” Bên hồ, giọng nữ vang lên.Tô Huyên cũng đang ngâm mình trong hồ chất lỏng, thân thể trần trụi.
Tô Huyên mỉm cười ngắm nhìn cơ thể Lạc Li, không khỏi tán thưởng.Mỗi lần tu luyện cùng nhau, nàng đều phải trầm trồ trước vẻ đẹp hoàn mỹ này.
“Tô học tỷ cũng không kém.” Lạc Li cười nhạt đáp.
“Ta mỗi lần chỉ được một ngày, nghe nói Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông được hai ngày, vẫn kém ngươi nhiều.” Tô Huyên lắc đầu cảm thán.Áp lực trong hồ chất lỏng này quá lớn, mục tiêu của hai người là xuống đáy hồ, chịu đựng áp lực kinh khủng đó.Thật khó duy trì lâu, phải ngoi lên điều tức.
Nhưng Lạc Li lại quá xuất sắc.Tô Huyên không ngờ cô gái xinh đẹp kia lại bền bỉ đến vậy.Mỗi giây phút ở đáy hồ là một cực hình, áp lực khiến thần trí nàng muốn phát điên, vậy mà Lạc Li lại có thể trụ đến ba ngày liên tục, thành tích mà Trầm Thương Sinh cũng không sánh bằng.
Lạc Li cười không nói, tay múc chất lỏng xoa bóp làn da ửng đỏ.Trong lòng, nàng thầm nghĩ về Mục Trần, không biết hắn tu luyện thế nào? Ba tháng khổ cực ở Bắc Thương giới, chắc hẳn hắn cũng chẳng dễ dàng gì.
Nghĩ vậy, nàng quay sang Tô Huyên: “Tô học tỷ, ta xuống dưới tu luyện tiếp đây.”
“Còn xuống nữa?” Tô Huyên kinh ngạc, bơi lại gần Lạc Li, nhíu mày: “Ngươi đừng quá liều, cơ thể chịu sao nổi? Năm xưa có nhiều học trưởng cố quá, suýt chút nữa thành phế nhân…”
“Tô học tỷ yên tâm, ta biết chừng mực.” Lạc Li nhẹ giọng.
“Cần gì phải liều mạng như vậy?” Tô Huyên lắc đầu, bó tay.Khi tu luyện, Lạc Li chẳng khác nào kẻ điên.Đám nam nhân bên kia chắc chắn bị đả kích không nhẹ.Là nam nhi, vậy mà khó ai kiên trì được như Lạc Li, cắn răng liều mạng cũng không theo kịp.
Tô Huyên đôi khi cũng khó hiểu, Lạc Li liều mạng như vậy vì điều gì? Nàng không phải người quá coi trọng thực lực, rất dễ thỏa mãn, nhưng lại chấp nhất điên cuồng đến thế.
Lạc Li mỉm cười.Chuyện của Lạc Thần tộc, ngoài Mục Trần ra, nàng không kể cho ai.Gánh vác sinh mệnh của bao nhiêu thần dân, trọng trách của nàng còn nặng hơn cả hồ nước này, tu luyện như vậy có đáng gì?
Còn tên kia, hắn đã nói sẽ trở thành cường giả cái thế, che chở cho nàng.
Nàng tin hắn, và cũng hiểu con đường cường giả đầy chông gai.
Cho nên, nàng cũng cần cố gắng, thực lực mạnh hơn, cũng san sẻ được cho Mục Trần.Nàng không muốn mình là gánh nặng cho hắn, nàng cũng muốn xứng đáng với hắn.
Ai bảo nàng yêu hắn đến vậy.
