Chương 445 Tu Luyện Đại Phù Đồ Quyết Âm Quyển

🎧 Đang phát: Chương 445

Ngày hôm sau.
Trong căn phòng trúc đơn sơ nhưng tao nhã, Mục Trần ngồi xếp bằng tĩnh tọa, hai mắt khép hờ.Một đêm điều tức giúp hắn xua tan mệt mỏi sau ba tháng khổ tu, tâm cảnh an hòa trở lại.
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa khẽ mở, một tiểu nha đầu với hai bím tóc đuôi sam tinh nghịch, khuôn mặt bầu bĩnh tươi cười rạng rỡ:
“Mục Trần ca ca, mau đi thôi, Linh Khê tỷ tỷ đang đợi huynh đó!”
Mục Trần mỉm cười, xoa nhẹ đầu cô bé, sau đó nhanh chóng rửa mặt chỉnh tề rồi bước ra ngoài.Linh Khê đã đứng đợi hắn từ bao giờ, vẻ mặt có chút nghiêm nghị.
“Xem ra ngươi nghỉ ngơi không tệ nhỉ.” Linh Khê khẽ liếc hắn một cái rồi nói, “Đi theo ta, đến khu vực tiếp giáp với Tụ Linh Trận cấp tám duy nhất của Bắc Thương Linh Viện.Nơi đó linh khí tuy không sánh bằng trung tâm trận nhãn, nhưng vẫn hơn xa các Tụ Linh Trận cấp bảy khác.”
Mục Trần gật đầu, cùng Linh Khê đạp gió mà đi, hướng về phía nàng chỉ.
“Mục Trần,” Linh Khê bỗng dừng bước, giọng nói trở nên trang trọng, “Đại Phù Đồ Quyết là pháp quyết căn bản của Mẫu thân ngươi, cực kỳ khó tu luyện.Dù ngươi mang huyết mạch của Mẫu thân, cũng chưa chắc có thể thành công tu luyện cả hai quyển Âm Dương.”
Nàng nhìn sâu vào mắt Mục Trần, tiếp tục: “Trong quá trình tu luyện, có thể sẽ xảy ra những biến cố khó lường, nếu cảm thấy bất ổn, lập tức dừng lại, tuyệt đối không được cố chấp.”
Mục Trần nghe vậy, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, trịnh trọng gật đầu.
Linh Khê khẽ niệm chú, một đạo bạch quang ngưng tụ trong lòng bàn tay, tỏa ra ánh sáng nhu hòa như ánh trăng.
Chỉ trong chớp mắt, bạch quang hóa thành một tòa tháp nhỏ tinh xảo, mang hình dáng cổ quái.
Mục Trần kinh ngạc nhìn tòa bạch tháp, nó giống hệt như Phù Đồ Tháp ẩn sâu trong cơ thể hắn, chỉ khác là màu sắc hoàn toàn tương phản, khí tức cũng bất đồng.Phù Đồ Tháp của hắn mang khí phách bá đạo cương mãnh, cứng cỏi vô song, còn tòa bạch tháp này lại ẩn chứa một vẻ âm nhu kỳ lạ.
“Ngưng thần tĩnh khí!”
Linh Khê đột ngột quát lớn, Mục Trần giật mình, vội vàng tập trung tinh thần, chậm rãi nhắm mắt lại.
Linh Khê điểm nhẹ tay, tòa bạch tháp hóa thành một đạo bạch quang, nhanh như chớp lao thẳng vào mi tâm Mục Trần.
“Ầm!”
Trong đầu Mục Trần vang lên một tiếng nổ lớn, vô số thông tin hỗn tạp, khó hiểu tràn ngập trong tâm trí, tựa như một dòng thác lũ cuốn phăng mọi thứ.Đó chính là khẩu quyết tu luyện Đại Phù Đồ Quyết Âm quyển!
“Phù Đồ có Âm Dương, Âm Dương giao hòa, mới thành Đại Phù Đồ…”
Những âm thanh cổ xưa, huyền bí vang vọng trong đầu, khẩu quyết khó hiểu dần thấm sâu vào trái tim, tâm thần Mục Trần chìm đắm trong những dòng chữ bí ẩn kia.
Đến khi những âm thanh kia tan biến, tinh thần Mục Trần mới dần tỉnh táo trở lại.Hắn cố gắng ghi nhớ từng đoạn khẩu quyết, sau đó hai tay bắt đầu kết ấn.
Ấn pháp này hoàn toàn khác với Đại Phù Đồ Quyết mà hắn đã tu luyện trước đây.
“Bang!”
Đột nhiên, tòa bạch tháp trong đầu Mục Trần vỡ tan tành, một đạo bạch quang nhỏ bé như con thoi xuyên qua kinh mạch hắn.
Đó là một luồng linh lực thuần khiết, mang đến cảm giác mát lạnh như ánh trăng, nhẹ nhàng lưu chuyển trong kinh mạch Mục Trần.
Dường như cảm nhận được sự xuất hiện của nó, luồng linh lực vốn có trong cơ thể Mục Trần trở nên xao động, tựa như bị một lực hút vô hình lôi kéo, điên cuồng lao tới muốn thôn phệ luồng linh lực màu trắng kia.
“Tĩnh tâm! Dùng khẩu quyết ngưng luyện Âm Chủng!”
Tiếng quát của Linh Khê như một tiếng sét giữa trời quang, đánh thức Mục Trần khỏi cơn kinh hãi.Hắn vội vàng khống chế luồng linh lực màu trắng, vận chuyển theo lộ tuyến kinh mạch đã định.
Càng di chuyển, thể tích của nó càng nhỏ dần, nhưng màu sắc lại càng thêm rực rỡ, tinh khiết.
“Ngưng!”
Khi luồng linh lực màu trắng nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn được nữa, Mục Trần khẽ quát một tiếng, một vầng sáng trắng lóe lên, một hạt giống nhỏ bé lơ lửng nơi đó.
Mục Trần khẽ thở phào nhẹ nhõm.Bước đầu tiên đã thành công, ngưng luyện Âm Chủng, mới có thể dung hợp hai khẩu quyết Âm Dương, luyện ra linh lực Âm Dương giao thái.
Thần Phách trong khí hải khẽ phất tay, hạt giống trắng cấp tốc xuyên qua kinh mạch, chui vào khí hải, lơ lửng xoay tròn trước mặt Thần Phách.
Thần Phách cũng kết ấn, ấn pháp hoàn toàn giống Mục Trần vừa triển khai.
Một lực hút cường đại từ cơ thể Mục Trần bộc phát ra, kéo lấy linh khí dày đặc trong thiên địa, hình thành những dòng thác linh lực cuồn cuộn đổ xuống người hắn.
Một vòng sáng trắng bao bọc lấy Mục Trần, mang theo khí tức lạnh lẽo âm nhu.
Dao động linh lực hoàn toàn khác biệt với linh lực hắn đã tu luyện trước đây.
Lượng linh lực vừa tràn vào cơ thể Mục Trần, lập tức bị luyện hóa thành linh lực màu trắng, kéo đến xoay vần quanh hạt Âm Chủng trong khí hải, nhanh chóng lớn mạnh.Mục Trần muốn linh lực Âm Dương dung hợp, vậy thì phải khiến cho chúng đạt đến trạng thái cân bằng, nếu không Âm Chủng sẽ hoàn toàn bị Dương Chủng thôn phệ.
Cả hai cân bằng, Âm Dương dung hợp hoàn mỹ.
Việc hắn đang làm chính là bồi dưỡng Âm Chủng trở nên lớn mạnh.
Quá trình này có lẽ sẽ tốn không ít thời gian, nhưng Mục Trần vẫn còn ba tháng, có lẽ vẫn kịp.
Bên ngoài, Linh Khê quan sát dòng linh khí thiên địa cuồn cuộn đổ vào người Mục Trần, hài lòng khẽ gật đầu.Mục Trần đã thành công ngưng tụ Âm Chủng, lúc này chỉ cần hấp thụ linh lực dồi dào từ Tụ Linh Trận cấp tám kia, hắn sẽ nhanh chóng nuôi dưỡng nó lớn mạnh.
Nhưng liệu có thể thành công tu luyện Đại Phù Đồ Quyết hoàn chỉnh hay không, tất cả đều phải dựa vào chính bản thân Mục Trần.Còn nàng, phải chuẩn bị một vài thứ…
Linh Khê đứng dậy, lao vút lên không trung.
“Xoẹt!”
Không gian quanh nàng uốn éo biến dạng, vài bóng người xuất hiện, chính là Thái Thương viện trưởng và năm vị Thiên Tịch trưởng lão.
“Trưởng lão Linh Khê, đây là những thứ ngươi cần.”
Thái Thương viện trưởng vung tay, ném ra vài luồng sáng bay tới Linh Khê.Nhìn kỹ lại, đó là những vật dụng kỳ quái như bàn cờ, mai rùa…Có lẽ là những pháp khí đặc biệt.
Linh Khê cẩn thận kiểm tra từng món một, khẽ gật đầu rồi nói: “Đa tạ viện trưởng, có lẽ trong khoảng thời gian này còn phải phiền các vị hỗ trợ một chút.”
Chúc Thiên tỏ vẻ nghi hoặc, từ khi biết Linh Khê, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng ta chủ động nhờ người khác giúp đỡ.
“Là vì Mục Trần sao?”
Thái Thương viện trưởng mỉm cười, nhìn xuống vùng linh lực bao la bên dưới.
Linh Khê nhẹ nhàng gật đầu, khẽ nói: “Mục Trần đang tu luyện công pháp ở đó, nhưng khi hắn thành công, có thể sẽ bị người khác phát hiện, vì vậy ta cần mượn sức của các vị để bố trí linh trận, cách ly hắn!”
Thái Thương viện trưởng kinh ngạc.Bị người khác phát hiện? Ai lại lợi hại đến vậy, chỉ tu luyện công pháp cũng có thể cảm nhận được sao?
“Chuyện này là do Mẫu thân của hắn dặn dò, mong viện trưởng dốc toàn lực hỗ trợ.”
Linh Khê nghiêm giọng nói.
Thái Thương viện trưởng nghe vậy cũng trở nên trang trọng hơn.Vị mẫu thân thần bí của Mục Trần khiến lão vô cùng kính nể, lời dặn dò của bà ta dĩ nhiên không thể xem nhẹ.
“Trưởng lão Linh Khê cứ yên tâm, Mục Trần là đệ tử của Bắc Thương Linh Viện, chúng ta sẽ toàn lực giúp đỡ.”
Thái Thương viện trưởng không hỏi thêm gì nữa, lão biết rằng có những chuyện không nên biết thì vẫn tốt hơn.
Linh Khê nghe vậy, mỉm cười thi lễ: “Vậy Linh Khê xin đa tạ các vị.”

☀️ 🌙