Đang phát: Chương 443
– Đại ca, huynh thật sự quá lợi hại! Ba ngày ba đêm liền! Tiểu đệ thực sự kính phục, không lời nào diễn tả được.
Bạo Động Viên giơ ngón tay cái lên, tán thưởng Sở Vân.
– Chẳng lẽ ta đã ngủ ba ngày ba đêm? Bạo Động Viên này, sao lại gọi ta là đại ca? Đã có chuyện gì xảy ra mà ta không nhớ gì cả?
Sở Vân cảm thấy đầu óc mơ hồ.Chuyện xảy ra trong ba ngày qua, hắn hoàn toàn không hay biết.
– Đám Vân Sí Hổ đâu rồi? Nữ tử này…Ối, thê tử của ta?
Thực ra hắn vẫn còn nhớ mang máng cảnh đấu rượu.Nhưng Bạo Động Viên nói không rõ ràng, nên hắn bảo họ kể lại cụ thể.
Toàn thân Bạo Động Viên run lên, vẻ mặt đầy kính phục:
– Đại ca, vốn ta còn đánh giá thấp huynh, ai ngờ huynh lại quá lợi hại, quá lợi hại! Chuyện này…là do ta gọi họ đến!
Thấy Bạo Động Viên biểu hiện như vậy, Sở Vân càng thêm khó hiểu.Chắc chắn đã có chuyện gì đó quan trọng xảy ra, nên Bạo Động Viên mới như vậy.
– Thiếu chủ không biết chuyện gì đã xảy ra ạ?
Thấy Sở Vân tỉnh lại, đám Kiếp Yêu ngơ ngác nhìn nhau.
– Đúng là, tửu khí của Tâm Động Tửu kinh khủng thật, trước kia ta cũng từng như vậy.
– Thiếu chủ uống quá nhiều Tâm Động Tửu, trách sao lại ra nông nỗi này.
Đám Kiếp Yêu than thở một hồi, định trả lời thì Hoa Mai lên tiếng:
– Thực ra, huynh đã thắng cuộc đấu rượu, khiến đám hầu tử kia vô cùng khâm phục, nhận huynh làm Nhị Đại Vương.Tửu khí của Tâm Động Tửu quá mạnh, huynh ngủ ba ngày ba đêm mới trở lại bình thường.Bây giờ huynh cảm thấy thế nào?
Sở Vân nhắm mắt ngưng thần một lát:
– Lạ thật.Ta cảm thấy hồn phách ngưng tụ hơn trước rất nhiều.Nhưng thân thể lại rất yếu, toàn thân không chút sức lực nào.
– Đó chắc là do uống quá nhiều rượu nên mới vậy thôi.Sở Vân huynh cứ tĩnh dưỡng cho tốt, rồi chúng ta sẽ trở về.
Hoa Mai nói.
– Được.
Sở Vân gật đầu, trong lòng thấy rất kỳ lạ.
– Sao Hoa môn chủ có vẻ khác trước, hình như rạng rỡ hơn thì phải.Còn đám Kiếp Yêu kia, ánh mắt nhìn ta cũng kỳ quái nữa.
– Tỷ tỷ, không thể kể lại sự thật cho Sở Vân sao?
– Rõ ràng Sở Vân công tử không nhớ gì cả, chuyện này…
Các nữ tử vây quanh Hoa Mai, mỗi người một vẻ.Người thì thấp thỏm lo âu, người thì buồn bã…
– Có gì đáng nói, chúng ta đều là người trong giang hồ, làm việc thẳng thắn, không câu nệ tiểu tiết.Chuyện đã xảy ra thì không thể thay đổi, hãy cho qua đi.
Hoa Mai trầm giọng nói.
– Phù…Như vậy là tốt nhất, coi như là một giấc mộng, có gì đáng nói đâu.
Dịch Yên khẽ nói, dường như trút được gánh nặng.
– Nhưng chuyện này là thật mà, sao lại không phát sinh chứ?
Một nữ tử khóc lóc nói.
– Các ngươi nghĩ cho kỹ xem? Còn phải cảm tạ Sở Vân công tử ấy.Nếu không có hắn cứu, e là các ngươi còn thê thảm hơn gấp bội.Người đời đều biết, Sở Vân công tử trọng tình trọng nghĩa, hắn không biết là tốt nhất.Nếu như nhớ ra, hắn biết phải làm sao? Đừng để ân nhân của chúng ta phải khó xử.Chuyện này, ta không muốn các ngươi nhắc lại nữa.
Hoa Mai khẽ quát.
Chúng nữ trầm ngâm một hồi, đều thấy như vậy là đúng.
Sở Vân không cố ý, mà cho dù cố ý, một thiếu niên anh tuấn trẻ tuổi như vậy, ai mà cự tuyệt được chứ?
Môn chủ nói không sai.
Nếu nói rõ ra thì chẳng khác nào lấy oán báo ân, khiến tất cả đều xấu hổ.Hơn nữa, mọi chuyện đều do tình thế ép buộc.Trong lúc sinh tử, các du hiệp còn coi mạng sống như không.Vậy nên, cứ coi như là một giấc mộng là xong.
– Các vị đều là những người phiêu bạt giang hồ, sau này dự định làm gì? Chi bằng gia nhập Yên Chi Môn của chúng ta.Chắc các vị cũng biết, Yên Chi Môn của chúng ta vừa thu được tài sản của Vạn Thú Vương, quật khởi chỉ là vấn đề thời gian.Hơn nữa, môn chủ của chúng ta đã có hiệp ước với Sở Vân công tử, trở thành người phát ngôn của Thư gia đảo…
Đúng lúc này, Dịch Yên đứng ra nói, khiến chúng nữ đều động lòng.Một phần những nữ tử bị bắt giữ là thành viên của Yên Chi Môn, phần lớn còn lại là các nữ du hiệp.
– Thành thật mà nói, Yên Chi Môn là môn phái mà ta đã chú ý từ lâu rồi.
– Ta cũng vậy.Một môn phái toàn nữ nhân, ban đầu ta cũng không để ý lắm.
– Nhưng bây giờ có truyền thừa của Vạn Thú Vương, lại có Sở Vân công tử chống lưng, nhất định sẽ trở thành thế lực nhất lưu.
Các nữ tử bàn tán xôn xao, càng nói càng hào hứng.
Trong giới du hiệp, cạnh tranh vô cùng khốc liệt, lại đầy rẫy mưu mô toan tính.Là nữ du hiệp, bản thân đã yếu thế hơn người khác.
Nhiều khi, khuôn mặt xinh đẹp lại là nguyên nhân gây họa.Chính vì khuôn mặt đó mà những kẻ xấu bụng trong giới du hiệp thường bày mưu hãm hại.Chuyện như vậy không hề hiếm gặp.
Bởi vậy, rất nhiều nữ du hiệp xinh đẹp đều là dân tự do, không gia nhập môn phái nào, sống độc lai độc vãng.
Yên Chi Môn chỉ là một môn phái tam lưu.Nhưng lại được rất nhiều nữ du hiệp âm thầm quan tâm.Các nàng một mình bôn ba thiên hạ, dù có thực lực cao cường cũng khó ứng phó hết mọi chuyện, nên vẫn cần một tập thể để nương tựa.
– Ta gia nhập!
– Ta cũng muốn gia nhập, nhưng có một vấn đề.Xin hỏi, sau này có tuyển nam nhân không?
– Không.Điều đầu tiên trong môn quy của Yên Chi Môn là chỉ tuyển nữ du hiệp.
Hoa Mai quả quyết nói.
– Được, ta cũng muốn gia nhập!
– Nói thật, từ lâu ta đã mong có một môn phái hoàn toàn thuộc về nữ giới chúng ta.
Cùng cảnh ngộ, các nàng nhanh chóng hòa hợp thành một thể thống nhất.Cảnh tượng trở nên náo nhiệt, Dịch Yên và Hoa Mai ghi tên, sắp xếp từng người một, vất vả đến ướt đẫm mồ hôi.
– Những du hiệp này đều có tố chất phi thường.Sau khi tuyển chọn xong nhóm người này, thực lực của Yên Chi Môn chúng ta chắc chắn sẽ thay đổi!
Sau nửa ngày sắp xếp ổn thỏa, Dịch Yên tuy mệt mỏi nhưng thần sắc lại rất phấn chấn.
