Đang phát: Chương 442
– Đúng vậy.
Một Linh Yêu khác, do men rượu kích thích, liền phô trương “của quý” của mình và gào lớn:
– Trong tộc, ta nổi danh là Thanh Thiên Trụ! Nhưng cũng chỉ “chiều” được 41 bà vợ là hết sức, không thể hơn.Sao nhị Đại Vương lại có nhiều vợ đến vậy?
– Thanh Thiên Trụ thì có là gì? Ta đây là Bàn Long Trụ, gân guốc cuồn cuộn như rồng uốn lượn.Thế mà cũng chỉ “phục vụ” được 51 bà!
– Ta có Chiến Thần Thương, đầu thương cứng như sắt, đâm thẳng xuống long cung, không gì cản nổi! Cũng chỉ 61 bà là cùng, hơn nữa là “tắt điện” ngay!
…
Đám hầu tử cấp Linh Yêu say khướt, miệng nồng nặc mùi rượu.Chúng ngẩng cao đầu, vừa khoe khoang “của quý”, vừa lớn tiếng hỏi Sở Vân.
– Bọn hầu tử này, lại ra cái bộ dạng này!
– Thật xấu hổ quá đi.Chúng nó không biết xấu hổ à?
– Đúng là làm mất mặt lão chủ nhân…
Trong đám Kiếp Yêu, người thì xấu hổ, người thì tức giận, người thì ngây người, kẻ lại thở dài.
Lúc này, một con hầu tử bỗng kêu lớn:
– Chúng ta có là gì! “Cái đó” của Đại Vương mới thực sự vĩ đại.Mỗi lần thấy Đại Vương dùng “thần thương”, bọn tiểu yêu đều thấy mình quá nhỏ bé, kính phục sát đất, nội tạng như bốc cháy, kích động không kiềm chế nổi.
– Ha ha ha…
Bạo Động Viên ngửa mặt lên trời cười lớn, khí thế hào hùng, nghe những lời nịnh hót kia trong lòng vô cùng sung sướng.
– Nếu Đại Vương có nhiều vợ như vậy, chúng tiểu yêu đều không nghi ngờ.Nhưng nhị Đại Vương…
Một con hầu tử lên tiếng nghi vấn.
– Ừm…
Bạo Động Viên trầm mặt đứng dậy, những nghi vấn này rất có lý.Hắn dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Sở Vân.
Cả sân bỗng chốc im phăng phắc.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Sở Vân.
Đám người Hoa Mai cũng vô cùng lo lắng.Họ biết, nếu Bạo Động Viên say rượu, cho rằng Sở Vân lừa dối mình, nhất định sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Bạo Động Viên vốn là yêu thú dễ kích động, nếu lúc này nổi giận, quả thực không phải chuyện đùa.
Cho dù Sở Vân là người thừa kế cũng khó tránh khỏi tai họa.Những nữ tử này thì khỏi phải nói.
Sở Vân cũng cảm thấy, thời khắc sống còn đã đến!
Nhưng hắn đã uống quá nhiều Tâm Động Tửu, nên không còn tỉnh táo.
Lúc này, ý nghĩ hỗn loạn, âm thanh không ngừng vang vọng bên tai, mí mắt nặng trĩu, ánh mắt mờ mịt không thể nhìn rõ cảnh vật phía trước.Rượu đã biến thành dòng nhiệt nóng rực chảy khắp cơ thể.
Những dòng nhiệt này hừng hực thiêu đốt, nhất là phần bụng dưới, như bị lửa đốt.
Sở Vân loạng choạng đứng dậy, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng không thể thốt nên lời.
Đầu óc hắn hoàn toàn mơ hồ, rượu như lũ quét, cuốn phăng lý trí và cảm giác.
Uống liền 14 vò Tâm Động Tửu, cái giá phải trả quả thực không hề nhỏ!
Thế gian không có chuyện gì dễ dàng.Ngay cả kỳ ngộ, cũng phải đánh đổi bằng nguy hiểm.Hồn phách của Sở Vân tăng mạnh, giờ là lúc hắn phải trả giá.
Ầm!
Hắn nghe thấy một tiếng nổ lớn, lý trí tan biến, như thác nước đổ xuống cuốn trôi tất cả.
– Đây…là cái gì?
Hai mắt hắn mờ mịt, rượu kích phát bản năng, khiến hắn làm ra hành động kinh người.
Hắn cởi khố, xoạt một tiếng, “cái đó” to lớn lộ ra!
Rống!
Trong khoảnh khắc, mọi người như nghe thấy tiếng rồng gầm bên tai!
– Chuyện này…
Các vị Kiếp Yêu đều kinh hãi, mắt trợn tròn.
Các nữ nhân đều kinh hãi kêu lên, mặt đỏ bừng.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Tiểu Phi Yến tò mò hỏi.Dịch Yên liền dùng tay hé ra xem.
– A!
Nàng kinh hô một tiếng, mặt đỏ như gấc, cảm thấy hai tai nóng bừng.
– Sao có thể như vậy! Thế gian lại có thứ kinh khủng đến thế!
“Thần thương” của Đại Vương còn vượt xa Thông Thiên Côn, Thanh Thiên Trụ so với nó chỉ là rác rưởi!
– Đây chính là Vạn Thế Long Vương Giản độc nhất vô nhị! Từ xưa chỉ nghe kể, vốn tưởng chỉ là truyền thuyết, không ngờ lại có thật!
“Bộp”.
Một con hầu tử lỡ tay đánh rơi vò rượu, rượu ngon đổ lênh láng.
Cũng có hầu tử cấp Linh Yêu kính phục sát đất, hướng về phía Sở Vân tán thưởng.
Những con hầu tử nghi ngờ chất vấn Sở Vân đều xấu hổ cúi đầu.
– Hóa ra là vậy! Hóa ra là vậy! Cuối cùng ta đã hiểu được khổ tâm của Vạn Thú Vương.Người thừa kế ta chờ đợi hơn 10 vạn năm qua, quả thực quá cường hãn.Ta thua rồi, thua sạch.
Bạo Động Viên kinh hãi, ngửa mặt lên trời thở dài.
Rồi đột nhiên ôm quyền hướng về phía Sở Vân, nói:
– Lão đại, người chính là lão đại của ta.Quả thực lão đại anh minh thần võ, lợi hại hơn người! Ta không phải đối thủ của người, xin nhận của ta một lạy.Xin mời ngồi.Từ hôm nay, ta là nhị Đại Vương, còn lão đại của ta là Đại Vương của các ngươi!
– Chúng tiểu yêu xin bái kiến Đại Vương, bái kiến nhị Đại Vương…
Mấy vạn yêu quái ở Bạo Động Sơn đồng thanh hô vang.Âm thanh chấn động đất trời, vang xa hàng ngàn dặm.
– Người đâu, mau sắp xếp phòng ngủ, để nhị Đại Vương cùng các thê tử vào nghỉ ngơi!
Bạo Động Viên quát lớn.
– Chuyện này…
Các nữ tử liên quan đều trợn mắt há mồm.
Sở Vân thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra.
Trong lúc mơ màng, hắn cảm giác được vị trí của mình đã thay đổi, bên tai luôn có âm thanh vù vù.Ngay cả tiếng hô lớn như vậy cũng không nghe rõ.
Sau đó, hắn cảm thấy mình đang đứng trên một không gian ấm áp, như tiến vào đại dương.
Hắn cảm thấy mình bị kích thích, trở nên dũng mãnh hơn bao giờ hết.Hắn đã ăn rất nhiều Long Tinh Quả, nên cơ thể rất dẻo dai.
Trong đầu hắn trống rỗng, chỉ cảm thấy vô số bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy từng bộ phận trên cơ thể mình.Nhưng, so với bàn tay nhỏ bé, còn mềm mại hơn gấp bội.
Một luồng khí khó tả, như thủy triều dâng lên trong hắn.
Cảm giác này vô cùng thoải mái, như thấm vào tận xương tủy, hồn phách.
Đến khi tỉnh lại, hắn vẫn còn nhớ rõ cảm giác nuốt hồn hút cốt này.
Cơ thể như bay lên trời cao, rồi lại rơi xuống vực sâu không đáy.
Hắn không còn nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra, vì rượu đã ngấm quá sâu.
