Chương 435 Quỹ Vũ Tự

🎧 Đang phát: Chương 435

Đàm Vũ Mân kín đáo liếc nhìn Trần Mộ rồi thu lại ánh mắt, mỉm cười:
“Đường đến đây quả thật hơi vất vả.Khí hậu ở Đông Thụy không lạnh hơn phương Bắc, thêm vào đó cảnh sắc lại xinh đẹp nên chúng tôi sẽ ở lại một thời gian, nhưng cụ thể là bao lâu thì chưa biết!”
Tương Dục vui mừng vỗ tay:
“Tuyệt vời! Nếu Đàm tiểu thư ở đây lâu hơn một chút, tôi tình nguyện làm hướng dẫn viên miễn phí.Những chỗ khác thì không dám chắc, chứ xung quanh thành Đông Thụy này tôi thuộc như lòng bàn tay.”
La Đức tỏ vẻ khinh bỉ, nhỏ giọng mắng:
“Đúng là mê gái.”
Tương Dục ngớ người ra, trừng mắt nhìn La Đức.La Đức chỉ cười khì, chẳng thèm để ý tới hắn.
Thái Thúc Chính cũng lên tiếng:
“Đàm tiểu thư ở lại thành Đông Thụy một thời gian cũng tốt, những nơi khác gần đây đều không an toàn.Chỉ có thành Đông Thụy là tương đối yên bình.”
Những người khác cũng đồng tình, ngay cả Trần Mộ cũng cảm thấy Thái Thúc Chính nói đúng.So với những nơi khác ngập tràn khói lửa chiến tranh và xung đột thì thành Đông Thụy có thể coi là thiên đường.
Đàm Vũ Mân thở dài:
“Đúng vậy.Xã hội ngày càng loạn lạc.Tôi vốn định nhân lúc còn trẻ đi du lịch khắp liên bang, bây giờ nghĩ lại thì e là khó mà thực hiện được.”
Thái Thúc Thành vội vàng khuyên giải:
“Đàm tiểu thư sao lại bi quan như vậy? Huống hồ còn có Mai Cát tiền bối bên cạnh, ai dám xúc phạm tiểu thư để rồi hứng chịu cơn giận của ông ấy chứ.”
“Tam công tử nói vậy cũng không sai.Chỉ là thấy cảnh xác chết đầy đồng, cả thành bị phá hủy thì tôi còn tâm trạng nào nữa chứ? Khi tôi đi ngang qua khu Diệp Đạt, ở đó có hơn mười thế lực đang giao tranh ác liệt khiến rất nhiều người chết.Dân chúng lầm than, vật giá tăng cao, muốn rời đi cũng không được.Nếu không có Mai thúc thì có lẽ tôi cũng khó mà đến được đây.”
Đàm Vũ Mân càng thêm buồn bã, mọi người thấy vậy cũng tiếc thương không thôi.
Mọi người đều im lặng.
Giọng nói mang theo nỗi buồn vô hạn của Đàm Vũ Mân vang vọng khắp hành lang:
“Dọc đường đi, tôi đã chứng kiến rất nhiều thảm cảnh.Có một số nơi vì chiến tranh liên miên mà kinh tế sụp đổ, không thể vận chuyển vật tư vào.Tôi từng tận mắt chứng kiến một gia đình bốn người chết đói.Chẳng ai quan tâm đến tính mạng của người dân! Các thế lực chỉ lo chém giết! Chết vì đói, chết vì đạn lạc là chuyện thường thấy!”
Đôi mắt cô ngấn lệ, cắn chặt môi, vẻ buồn bã trong ánh mắt khiến người khác đau lòng.
Ánh mắt đầy vẻ bi thương, nhưng giọng nói lại trở nên nghiêm nghị, thành kính:
“Từ đó trở đi, tôi quyết tâm dành cả đời mình để làm một vài việc trong thời loạn này.Tôi không có bản lĩnh gì, chỉ là một ca sĩ mà thôi.Trong liên bang rộng lớn này, tôi chẳng khác nào hạt bụi.Nhưng chứng kiến cảnh tượng thảm khốc của dân chúng, tôi không thể an lòng được.Sức tôi chỉ có thể làm tới đâu hay tới đó, cứu được một người còn hơn không!”
Giờ phút này, ngay cả tiếng chuông gió cũng im lặng, giọng Đàm Vũ Mân vang vọng trong hành lang.Giọng cô chuyển từ đau buồn, khổ sở cho đến nghiêm nghị thành kính, cuối cùng trở nên kiên định vô cùng!
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, Vinh Minh đứng dậy, khom người chào Đàm Vũ Mân rồi nghiêm nghị nói:
“Tôi vô cùng kính phục tấm lòng của Đàm tiểu thư.Nếu cần tôi giúp đỡ điều gì, xin cứ nói.”
“Tôi sao dám nhận đại lễ của Vinh Minh đại nhân?”
Đàm Vũ Mân vội vàng đứng dậy đáp lễ.
Tất cả các vị khách đều vỗ tay tán thưởng, không nói đến những điều khác, chỉ riêng quyết tâm không lùi bước trước khó khăn đã đủ khiến họ nể phục.Trần Mộ cũng vô cùng bội phục.Hắn nghe ra sự chân thành trong lời nói của Đàm Vũ Mân, bản thân xuất thân từ tầng lớp thấp nhất của xã hội nên Trần Mộ hiểu rõ cuộc sống gian khổ này hơn ai khác.Lúc đó vẫn còn hòa bình, còn bây giờ loạn lạc khắp nơi, trật tự xã hội xuống cấp nghiêm trọng.
Cuộc sống của những người dân nghèo càng thêm khó khăn.Nếu như trước đây, khi chính phủ liên bang còn hoạt động thì còn có tiền cứu trợ, đây là nguồn thu nhập chính của những người dân nghèo.Còn bây giờ có thế lực nào chịu quan tâm đến nhóm người chẳng mang lại lợi ích gì cho họ chứ? Không ai quan tâm đến sự sống chết của những người dân này! Trong mắt các thế lực, thà dùng tiền thuê lính đánh thuê đi chiếm địa bàn còn hơn là đưa cho đám người vô dụng đó!
Hắn biết người có tấm lòng như Đàm Vũ Mân rất hiếm thấy, ít nhất cô còn quan tâm đến những người dân nghèo! Lương thiện không phải là tiêu chuẩn làm việc của Trần Mộ, nhưng hắn vẫn thật tâm khâm phục khi thấy một người có tấm lòng lương thiện như vậy!
Trần Mộ không lên tiếng, nhưng hắn dùng hết sức vỗ tay.
“Cảm ơn! Cảm ơn mọi người!”
Đàm Vũ Mân cúi chào các vị khách mời.
Lúc này Thái Thúc Chính đứng dậy, nói lớn:
“Vì lý tưởng cao đẹp này, tiểu thư Vũ Mân đã thành lập một quỹ chuyên cứu trợ, quỹ Vũ Tự! Tôi xin tuyên bố, quyên góp 5 tỷ âu địch không hoàn lại cho quỹ Vũ Tự!”
Tương Dục đứng lên, không hề do dự tiếp lời:
“Tôi đại diện cho Tương Gia, quyên góp 8 tỷ cho quỹ Vũ Tự của tiểu thư Vũ Mân!”
La Đức cũng dứt khoát:
“Tôi đại diện cho La gia, quyên góp 8 tỷ âu địch!”
Quả nhiên là hai gia tộc giàu có, dĩ nhiên cũng có phần cảm động trong đó.Tuy nhiên, Tương Dục và La Đức đều hiểu rõ việc này có thể làm tăng danh tiếng của mình nên ra tay rất hào phóng.
Vinh Minh gật đầu:
“Tôi đại diện cho cục cảnh sát, quyên góp 5 tỷ âu địch.Riêng cá nhân tôi quyên góp 1 tỷ âu địch.”
Thái Thúc Thân tự nhiên không chịu thua kém:
“Tôi quyên góp 5 tỷ âu địch!”
Thái Thúc Thành cũng nói:
“Thái Thúc Thành quyên góp 5 tỷ âu địch không hoàn lại!”
Trần Mộ thầm than thở.Quả nhiên là khác cấp bậc, sức ảnh hưởng cũng khác nhau.Trong chớp mắt đã quyên góp được 37 tỷ.Nhìn lướt qua các vị khách trong hành lang, hắn dám chắc con số cuối cùng không hề nhỏ.
“Còn Bạch tổng quản?”
Thái Thúc Chính nhíu mày hỏi:
“Không quyên góp sao?”
Thái Thúc Thành vừa định lên tiếng thì Trần Mộ gật đầu nói:
“Tôi quyên 1 tỷ.”
“Xem ra Bạch tổng quản cũng rất giàu có!”
Thái Thúc Thân nhếch mép:
“Nhưng nói miệng thì ai cũng nói được.”
Hắn không tin Trần Mộ có nhiều tiền như vậy.Đối với bọn họ thì 1 tỷ chẳng đáng là bao, nhưng với một người như Trần Mộ thì đây không phải là con số nhỏ.
Trong mắt Đàm Vũ Mân thoáng hiện vẻ không vui, cô cất giọng nói:
“Quan trọng là tấm lòng, không liên quan đến ít hay nhiều.”
Nói xong, cô liền cúi người đáp lễ Trần Mộ:
“Tôi rất cảm kích tấm lòng của Bạch tổng quản!”
Trần Mộ chân thành đáp lễ, thật thà nói:
“So với Đàm tiểu thư thì tôi có là gì!”
Dường như cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của Trần Mộ, Đàm Vũ Mân mỉm cười:
“Cảm ơn!”
Thái Thúc Thân có vẻ hơi mất tự nhiên, hắn không ngờ Đàm Vũ Mân lại không nể mặt mình như vậy! Đàm Vũ Mân như thể không nhìn thấy hắn.
Hứa Gia cười, xoa dịu bầu không khí:
“Tôi không giàu có như mọi người, tôi cũng giống như Bạch tổng quản vậy.”
Chờ lúc mọi người không chú ý, nàng ghé vào tai Trần Mộ nói nhỏ:
“Ngươi đúng là sĩ diện hão! Tự nhiên lại quyên nhiều như vậy làm gì, hại ta cũng tốn không ít!”
Rồi chợt thở dài:
“Một người phụ nữ như cô ấy làm việc này cũng không dễ dàng gì.”
Trần Mộ khá dè chừng Hứa Gia, vừa rồi bị nàng nói trúng tim đen, suýt chút nữa thì xấu hổ trước mặt mọi người.Hắn vẫn duy trì cảnh giác với cô nàng khó đoán này.
Thấy Trần Mộ rụt người ra sau, Hứa Gia che miệng cười khẽ.
Không lâu sau, con số cuối cùng được thống kê: 101.9 tỷ! Trần Mộ thầm giật mình.Dù cho hắn có tinh chế quặng Tử Huỳnh, tốc độ kiếm tiền cũng chậm hơn nhiều! Hơn nữa, những nhân vật quan trọng thực sự ở thành Đông Thụy còn chưa xuất hiện.Những gia chủ giàu có như họ mới đúng là tiêu tiền như rác! Cuối cùng có thể quyên góp được bao nhiêu, Trần Mộ cũng không dám nghĩ.Tuy nhiên, hắn thật sự kính trọng Đàm Vũ Mân.Hiện nay rất ít người vừa có tấm lòng lương thiện vừa thực tế như vậy.Đây là một con đường đầy chông gai, người khác chỉ cần nhìn thôi cũng đã mất hết can đảm.Vậy mà một người phụ nữ như cô lại có quyết tâm tiến bước.Sao có thể không khiến người khác khâm phục từ tận đáy lòng chứ?
Đàm Vũ Mân rất vui khi quyên góp được số tiền lớn như vậy.
Đàm Vũ Mân cười không ngớt.Nàng còn hát thêm mấy bài hát nổi tiếng của mình, càng làm cho không khí trong bữa tiệc thêm sôi động.
Thái Thúc Chính đột nhiên đứng dậy, vừa vỗ tay vừa nói lớn:
“Mọi người! Yên lặng một chút! Yên lặng một chút! Lòng nhiệt tình của mọi người trong đêm nay đã khiến tiểu thư Vũ Mân rất cảm động.Để tỏ lòng cảm tạ, nàng đã đặc biệt mang ra chiếc vòng tay yêu thích nhất của mình làm phần thưởng cuối cùng!”
Ồ! Tất cả các vị khách đều xôn xao!
“Yên tĩnh một chút! Yên tĩnh một chút! Ha ha! Chỉ có một chiếc vòng tay thôi, mà chúng ta cũng không thể chia nó ra được! Vậy nó sẽ thuộc về ai đây? Ha ha, khi buổi dạ tiệc kết thúc thì chúng ta sẽ biết kết quả!”
Thái Thúc Chính rất đắc ý.Ngày mai, tầm ảnh hưởng của hắn ở thành Đông Thụy sẽ tăng lên một bậc.
“Tốt lắm! Vậy tôi tuyên bố! Cuộc thi đấu đêm nay sắp bắt đầu! Luật chơi rất đơn giản, mỗi người chỉ có một cơ hội, thua là mất quyền cạnh tranh.Người chiến thắng cuối cùng sẽ được thưởng chiếc vòng tay mà tiểu thư Vũ Mân đã đeo suốt ba năm! Mọi người chú ý nhé! Chiếc vòng tay này đã được tiểu thư Vũ Mân đeo bên mình ba năm đấy!”
Hai má Đàm Vũ Mân đỏ ửng, trông rất quyến rũ!
Ánh mắt của tất cả các vị khách nam đều trở nên rất nóng bỏng! Cả hành lang trở nên hỗn loạn, mọi người đều trở nên điên cuồng.Nhiệt độ xung quanh đột ngột tăng lên.
Ánh mắt của Tương Dục lộ ra vẻ nóng bỏng, hắn đi ra chỗ vắng rồi mở thiết bị liên lạc, nhỏ giọng ra lệnh.Sau khi làm xong, Tương Dục thấy La Đức cũng vừa thực hiện động tác tương tự.
“Tên mập, ta muốn chiếc vòng tay này!”
Tương Dục hung dữ nói.
La Đức cười rồi đẩy tay Tương Dục ra, không hề nhượng bộ:
“Mọi người cứ cạnh tranh bằng bản lĩnh của mình!”
Thái Thúc Chính rất hài lòng khi thấy cảnh tượng trước mắt.Tự tay chuẩn bị buổi dạ tiệc này, trong lòng hắn tràn ngập cảm giác thành công.Sáng mai, tất cả những chuyện xảy ra trong đêm nay sẽ được truyền khắp thành Đông Thụy!
Hầu như mọi người đều nhanh chóng triệu tập những người giỏi nhất của mình.
“Vòng tay…”
Nếu tặng cái này cho Lôi Tử thì chắc chắn hắn sẽ rất vui! Trần Mộ ngẩn ngơ nghĩ.
“Sao vậy, ngươi cũng có hứng thú với nó à?”
Hứa Gia tò mò hỏi.Dù nhìn thế nào thì nàng cũng không thấy Trần Mộ giống người như vậy.
“Ừ.”
Trần Mộ lấy lại tinh thần, đáp một tiếng.Tuy không nhấn mạnh, nhưng rất dễ dàng nhận ra vẻ kiên quyết bên trong.
Mặc dù chưa biết khi nào mới gặp lại Lôi Tử, nhưng Trần Mộ cảm thấy không có thứ gì thích hợp làm quà tặng cho Lôi Tử hơn chiếc vòng tay này.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay màu đen trắng đan xen vốn chẳng hề nổi bật trên cổ tay Đàm Vũ Mân.

☀️ 🌙