Đang phát: Chương 434
Đeo mặt nạ ư? Đàm Vũ Mân có chút ngạc nhiên, đôi mắt đẹp lộ vẻ tò mò, trong tình huống này còn có người đeo mặt nạ sao?
Thái Thúc Chính cười gượng gạo, hơi mất tự nhiên nói:
– Vị này là Bạch tổng quản, là hộ vệ tổng quản mà tam đệ ta mới mời về.
Nghi hoặc trong lòng Đàm Vũ Mân không giảm mà còn tăng, một hộ vệ tổng quản lại ngồi ở đây, còn đeo mặt nạ, thật khó hiểu.Nhưng dáng vẻ nàng vẫn uyển chuyển, khuôn mặt tươi cười, lễ phép hỏi:
– Rất vui được gặp ngài, Bạch tổng quản!
– Đàm tiểu thư khách sáo rồi.
Trần Mộ đáp lời.Vừa rồi hơi nghĩ tới Lôi Tử, hứng thú của hắn giảm bớt, vẻ quyến rũ của Đàm Vũ Mân trong mắt hắn dường như nhạt đi.Vẻ mặt hắn bình thản, ánh mắt trong veo.
Chắc chắn với Đàm Vũ Mân, Trần Mộ chỉ là một người bình thường, ánh mắt nàng dừng ở Hứa Gia bên cạnh Trần Mộ, đôi mắt đẹp không khỏi sáng lên:
– Chị thật xinh đẹp! Thật đáng để đến đây gặp người xinh đẹp như chị.
Hai người kia cười khổ, nhưng không hề tỏ vẻ khó chịu.
– Em quá khen rồi, chị không dám so sánh với em đâu!
Hứa Gia cười nói.
Hai người nhanh chóng trò chuyện thân thiết.
– Chị là gì của Bạch tổng quản?
Đàm Vũ Mân hỏi, mang theo vài phần thăm dò.Nàng thấy khí chất của Đàm Vũ Mân rất xuất sắc, khi biết nàng là thư ký cao cấp của Thái Thúc Thành, nàng không khỏi nhìn thoáng qua Trần Mộ.
Hứa Gia trả lời khéo léo:
– Tôi là bạn gái đêm nay của Bạch tổng quản.
Đàm Vũ Mân hiểu ý cười:
– Quả nhiên dưới trướng Tam công tử người tài lớp lớp!
Nàng đánh giá Thái Thúc Thành cao hơn, vì lôi kéo Bạch tổng quản này mà ngay cả người đẹp như vậy cũng bỏ được, thật khó ai làm được, huống chi Hứa Gia cả dung mạo lẫn trí tuệ đều hơn người.
Thái Thúc Thân hừ lạnh, sắc mặt âm trầm.Thái Thúc Chính có vẻ mất tự nhiên, đảo mắt rồi cười ha hả:
– Đàm tiểu thư không biết rồi, trong ba anh em, tam đệ là người tài giỏi nhất, chắc chắn sẽ là người kế vị gia chủ.
Ai mà không thích được người đẹp khen ngợi, huống chi là Đàm Vũ Mân? Thái Thúc Thành muốn giữ bình tĩnh nhưng vẫn khó nén được vui mừng.Những năm gần đây ba anh em tranh đấu, hắn chịu chèn ép nhiều nhất, chưa bao giờ được nở mày nở mặt như lúc này.
Hắn liếc nhìn Trần Mộ, thầm mừng, nếu không nghe theo Trần Mộ thì giờ đã bị ép chết rồi.
Tuy nhiên Thái Thúc Chính nói vậy là có ý đồ, hắn vội đáp:
– Đại ca quá khen rồi, trong nhà còn có đại ca và nhị ca, đệ chỉ muốn làm tốt phận sự của mình thôi.Gia chủ tương lai của Thái Thúc gia hẳn là một trong hai vị huynh trưởng.
Thái Thúc Thân giãn mặt ra, còn Thái Thúc Chính không buông tha:
– Tam đệ có Bạch tổng quản giúp đỡ, còn lo gì không thành đại sự? Ngoài cường giả tuyệt đỉnh như Vinh đại nhân, ta không nghĩ ra ai ở thành Đông Thụy có thể uy hiếp được Bạch tổng quản.
Lời này vừa nói ra, lập tức có vài tiếng hừ lạnh.Các tạp tu đang ngồi đây không ít, ai có thể tha thứ việc bị coi thường trước mặt Đàm Vũ Mân chứ?
Hoắc Giang nhếch mép cười lạnh, mấy tạp tu khác cũng khiêu khích nhìn Trần Mộ.Chỉ có Ba La Già vẫn khép mắt, như không liên quan, còn Vinh Vinh vẫn cười, không hề can ngăn.
Thái Thúc Thành đổ mồ hôi lạnh, lời của Thái Thúc Chính biến Bạch tổng quản thành kẻ thù chung.Không chỉ Hoắc Giang nhìn hắn không thiện cảm, ngay cả các hộ vệ mà Tương Dục và La Đức mang tới cũng khó chịu.
Hứa Gia thầm kêu không ổn, đánh nhau với Hoắc Giang và Ba La Già không sao, nhưng đắc tội với tất cả tạp tu ở đây thì thật nguy.Thấy Trần Mộ không phản ứng, nàng cố cười xoa dịu:
– Đại công tử quá lời rồi, không nói ai khác, Hoắc Giang tiên sinh của ngài trăm trận trăm thắng, chẳng phải là anh hùng sao?
Hoắc Giang đắc ý, nâng chén rượu lên với Hứa Gia:
– Hứa tiểu thư quá khen, Hoắc Giang xấu hổ, xin cạn chén.
Uống cạn chén rượu, Hứa Gia cũng nhẹ nhàng uống một chút rồi nói tiếp:
– Ba La Già tiên sinh của nhị công tử thâm sâu khó lường, ra tay khiến người kinh hãi, cũng là cao thủ chân chính!
Ba La Già mở mắt, cười với Hứa Gia:
– Hứa tiểu thư quá khen.
Rồi nhắm mắt lại.
Hứa Gia tiếp tục:
– Mọi người quên Đức công tử và Dục công tử rồi, thủ hạ của họ ai mà không phải tạp tu tinh nhuệ, cao thủ trong cao thủ.
Nghe người đẹp khen ngợi, các hộ vệ tạp tu đều ưỡn ngực, vẻ mặt hưng phấn.
Hứa Gia dễ dàng hóa giải nguy cơ.Trần Mộ thầm than phục.Chiêu thức này mình không học được.Người đẹp thì nhiều, nhưng người vừa đẹp vừa thông minh thì hiếm.Vài câu của nàng khiến không khí yến hội thêm nhiệt liệt.
Thái Thúc Thân vẫn u ám, lúc này hắn mở miệng:
– Nếu nói về cao thủ thì mọi người quên một vị.
Vẻ u ám trên mặt hắn tan đi, lộ ra phong thái thế gia.Mọi người tò mò, Vinh Minh hỏi:
– Cao thủ mà nhị công tử nói là ai?
Thái Thúc Thân vội trả lời:
– Cái này phải hỏi Đàm tiểu thư.Bên cạnh Đàm tiểu thư có một cao thủ nổi tiếng khắp liên bang!
Vinh Minh kinh ngạc, hỏi Đàm Vũ Mân:
– Vị cao nhân đó là ai?
Đàm Vũ Mân cười nhẹ:
– Gia thúc họ Mai, tên Cát.
– Mai Cát!
Vinh Minh đứng phắt dậy ngạc nhiên hỏi:
– Là Mai Cát tiền bối của Tinh viện?
– Vâng.
– Mai Cát tiền bối…
Vinh Minh kinh ngạc.
– Xem ra Vinh thúc không phải fan của Đàm tiểu thư, chuyện này cũng không biết?
Tương Dục xen vào:
– Tin này công bố lâu rồi, Mai Cát tiền bối đi theo Đàm tiểu thư từ ba năm trước, còn lập Vũ Tự thân vệ đoàn cho nàng.Nghe nói tạp tu bên trong đều được Mai Cát tiền bối chỉ đạo.
Tinh viện! Trần Mộ giật mình, hắn rất nhạy cảm với những từ này.Hơn nữa phản ứng của Vinh Minh cho thấy đối phương là một tạp tu còn lợi hại hơn hắn.
Quả nhiên Vinh Minh xúc động nói:
– Mai Cát tiền bối tới đây mà ta không biết, thật xấu hổ.Nhất định sẽ tới bái kiến!
Đàm Vũ Mân áy náy lắc đầu:
– E rằng Vinh đại nhân thất vọng rồi, Mai thúc thích yên tĩnh, không muốn gặp người.
Lời từ chối của Đàm Vũ Mân vừa phải khiến người khác không khó chịu.
Vinh Minh vội nói:
– Là ta lỗ mãng!
Hắn hồi tưởng:
– Đám người trẻ như các ngươi có thể không biết chuyện về Mai tiền bối nhưng lúc ta còn nhỏ thì thanh danh của Mai tiền bối đã vang dội.Trong Tinh viện không ai không tôn sùng, Mai tiền bối cũng là cao thủ hiếm thấy trong lịch sử Tinh viện, lúc ấy không có cao thủ tạp tu nào vào được nội viện của Tinh viện.Thanh danh Tinh viện lúc đó gần như dựa vào một mình ngài ấy.Ngài là người có hy vọng lớn nhất trở thành hiệu trưởng Tinh viện, nhưng ngài ấy lại chủ động buông tay.Thời đại đó, anh hùng xuất hiện lớp lớp.
Mọi người nín thở lắng nghe Vinh Minh kể.Đoạn lịch sử đó thật xa lạ.
– Lúc đó liên bang tổng hợp học phủ có Mạt Phu Sát Khoa và Tây Trạch.Mạt Phu Sát Khoa là sư phụ của Đường Hàm Phái, hiệu trưởng tiền nhiệm của Liên Bang tổng hợp học phủ.Tây Trạch là một đại sát thần, người chết trên tay hắn nhiều không đếm xuể.Sương Nguyệt Hàn Châu có Gia Anh Hạ đại nhân.Ta không nói nhiều về Gia Anh Hạ đại nhân, chủ phủ Trung Đạt Thư Phủ năm đó vô cùng chính trực, tung hoành thiên hạ.Ngôi sao mới của Mạc Doanh là Cổ Lực đột nhiên xuất hiện, dùng sức một người, quét ngang cả Bắc Liên khu, không ai dám tấn công.Cổ Lực là tổng huấn luyện viên tiền nhiệm của Mạc Doanh.Người nổi danh của Khổ Tịch tự năm đó có Ứng Thần, Ứng Thần tiền bối tính tình cổ quái, khó nắm bắt.Mà Tinh viện chính là Mai Cát tiền bối, sư đệ của ngài là viện trưởng Tinh viện ngày nay.
Mọi người đều rung động, mỗi người trong số đó đều có ảnh hưởng lớn ở liên bang.Lúc này bọn họ mới hiểu vì sao Vinh Minh lại sùng bái như vậy.
Nghe Vinh Minh nói tới Tây Trạch, Trần Mộ chăm chú lắng nghe.Hắn biết rất ít về chuyện trước kia của Tây Trạch, mà tư liệu về chuyện này càng khó tìm, gần như tất cả đều hình dung Tây Trạch thành một kẻ cuồng sát.
Hắn đã xem kỹ tấm tạp phiến Tây Trạch đưa cho, nhớ kỹ trong lòng.Có thể thấy tấm tạp phiến này không phải Tây Trạch đột nhiên nghĩ ra mà đã chuẩn bị từ lâu.Kỹ xảo trên đó không hề thiếu sót, còn có rất nhiều tâm đắc của Tây Trạch.Trần Mộ có thể coi như thừa kế y bát của Tây Trạch, nên hắn càng muốn biết về chuyện cũ của Tây Trạch.
Tuy nhiên hắn thất vọng vì Vinh Minh chỉ nhắc tới Tây Trạch một câu.
Nhưng Mai Cát có thể nổi danh cùng Tây Trạch thì không phải người hắn có thể chống lại.May mà thân phận hiện tại của mình hoàn hảo, hắn thoáng yên tâm hơn.
Một vị tạp tu cao cấp nhất liên bang ở gần mình, nghĩ lại, một số tạp tu có phần kích động.May mà Đàm Vũ Mân đã quen, nhẹ nhàng chuyển đề tài, yến hội lại khôi phục như thường.
– Đàm tiểu thư chỉ tạm ở Đông Thụy hay sẽ ở lại lâu?
La Đức hỏi, vấn đề này gần như là mọi đàn ông đang ngồi đây đều quan tâm, có lẽ chỉ có Trần Mộ là không hề động lòng.
Đàm Vũ Mân là một cô gái rất nhạy cảm.Nàng lập tức nhận ra vẻ lãnh đạm của Trần Mộ, điều này khiến nàng chú ý tới hắn hơn.Hứa Gia cũng để ý tới điều này.
Thấy Trần Mộ bưng chén rượu lên uống, trong mắt Hứa Gia hiện lên vẻ tinh nghịch, nàng ghé miệng tới tai Trần Mộ, nói nhỏ:
– Sao, có hứng thú với cô ta không? Cô ta vẫn còn là gái tân đấy.
Trần Mộ suýt chút nữa phun hết rượu trong miệng ra, may mà hắn phản ứng nhanh.Từ góc độ của Hứa Gia có thể thấy cổ Trần Mộ đỏ lừ.
Trong mắt Đàm Vũ Mân, Hứa Gia vừa nói thầm với Bạch tổng quản, mắt Bạch tổng quản liếc ra ngoài, mặt nạ hơi vặn vẹo, thật khó tả.
Ánh mắt Đàm Vũ Mân thoáng giật mình.
