Đang phát: Chương 396
Đã sáu mươi chín ngày trôi qua.
Trong đáy mắt Vũ Tích, vẻ cô đơn đã tan biến tự bao giờ.Chỉ cần có bóng hình Lâm Vân, mọi ưu tư đều hóa thành hư vô.Hơn hai tháng qua, nàng chẳng màng đến tu luyện, chỉ sợ mải mê đắm chìm trong thế giới của riêng mình, đến khi Lâm Vân cần, lại chẳng thấy nàng đâu.
Lâm Vân nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng, lòng xót xa.Sáu mươi chín ngày, từng ngày chắc hẳn nàng đều đếm trong mong ngóng.Nhớ lại năm năm hắn lạc giữa Thiên Diễm tuyệt cảnh, không biết nàng đã tương tư, khổ sở đến nhường nào.
Ký ức ùa về, hắn lại nhớ đến tờ lịch chi chít những vòng khoanh đỏ nàng tỉ mẩn đánh dấu khi còn ở Phần Giang.Lúc ấy, trong lòng nàng đã in đậm bóng hình hắn.Giờ đây, tình cảm ấy vẫn vẹn nguyên.
Lâm Vân lấy ra từ giới chỉ tờ lịch cũ kỹ, khẽ nói:
– Cảm ơn em, Vũ Tích.
Vũ Tích sững sờ.Nàng không ngờ, bao năm tháng trôi qua, Lâm Vân vẫn trân trọng giữ gìn vật kỷ niệm này.
– Sao anh vẫn còn giữ nó?
Lâm Vân cẩn thận cất lại tờ lịch, ánh mắt dịu dàng:
– Anh sẽ mãi mang theo nó bên mình.Mỗi khi nhìn tấm lịch này, anh sẽ biết em luôn chờ đợi anh.
Nói rồi, Lâm Vân ôm Vũ Tích, phi thân lên không trung.Dưới chân hắn vẫn là thanh phi kiếm bình thường.Vốn định thừa dịp này luyện chế một kiện pháp bảo tùy thân, nhưng thấy nàng mong ngóng ở bên ngoài, hắn tạm gác lại.Dù sao, luyện chế pháp bảo lúc nào cũng được, không thể để nàng cô đơn một mình nơi này.
– A…
Đột ngột bị Lâm Vân ôm bay lên, Vũ Tích khẽ kêu lên một tiếng, rồi vòng tay ôm chặt lấy hắn.
– Rống…
Một bóng hình màu vàng từ phía dưới đuổi theo, không ngừng kêu gào.
– Đáng đời ngươi, ai bảo bỏ mặc chủ nhân đi chơi, phạt ngươi ở lại đây một thời gian.
Lâm Vân giả vờ trách mắng Tiểu Tinh đang cuống quýt đuổi theo.
– Ô ô…
Tiểu Tinh nghe vậy càng thêm sốt ruột.Chủ nhân đừng bỏ ta lại, ta còn muốn ăn đan dược! Chủ nhân đi rồi, ta biết ăn gì đây…
Vũ Tích bật cười, vung tay kéo Tiểu Tinh lên.
Lâm Vân không vội vã trở về Yên Kinh, chỉ chậm rãi bay lượn trên không trung cùng Vũ Tích.Tiểu Tinh được hắn thu vào Sơn Hà Đồ.
– Lão công, em có một chuyện muốn hỏi anh, chỉ là…
Vũ Tích ngập ngừng.
Lâm Vân ôm chặt vợ, vừa cười vừa nói:
– Chúng ta là vợ chồng rồi, còn chuyện gì không thể nói? Cứ hỏi đi, không có gì…
Hắn chợt im bặt.Vốn định nói không có gì phải giấu giếm nàng, nhưng thực sự có một bí mật hắn chưa từng thổ lộ.
Vũ Tích khẽ thở dài.Dù Lâm Vân không nói hết, nàng cũng đã hiểu.Nàng im lặng, chờ đợi.
– Anh có một chuyện chưa nói với em, vì sợ khi nói ra, em sẽ phiền lòng, thậm chí rời xa anh.Bởi vì chuyện này quá mức ly kỳ.
Lâm Vân nhìn vào mắt Vũ Tích, biết nàng đã lờ mờ đoán ra điều gì.Suy nghĩ một lúc, hắn quyết định sẽ nói hết cho nàng biết.Dù thế nào, giữ bí mật trong lòng cũng không thoải mái.
– Lão công, anh còn chưa hiểu em sao? Chúng ta là vợ chồng, em sao có thể rời xa anh? Dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn là chồng của em.
Vũ Tích không quan tâm đến những chuyện khác.Nàng chỉ biết dù thế nào đi nữa, nàng cũng sẽ không rời bỏ hắn.
– Bởi vì, anh không phải là Ngũ thiếu gia của Lâm gia kia.
Câu nói của Lâm Vân khiến Vũ Tích suýt chút nữa rơi khỏi phi kiếm.Nếu không có hắn ôm chặt, có lẽ nàng đã gặp nạn.
– Anh…
Vũ Tích nhìn Lâm Vân, kinh ngạc và khó hiểu.
– Vũ Tích, câu chuyện này rất dài, đôi khi, đến chính anh cũng khó mà tin được.
Lâm Vân thở dài, không biết phải giải thích với nàng như thế nào.Những gì hắn đã trải qua, thật sự quá mức hoang đường.
– Anh cũng tên là Lâm Vân, chỉ là, anh không phải người Địa Cầu.Anh đến từ đại lục Thiên Hồng, chính xác hơn, là người ngoài hành tinh mà mọi người hay nói…
Lâm Vân kể lại mọi chuyện cho Vũ Tích.Nàng nghe đến ngây người.Nếu không phải là tu sĩ, biết rằng có những điều khoa học không thể giải thích, có lẽ nàng đã cho rằng Lâm Vân phát điên.Ngay cả việc phi thiên độn địa, di chuyển tức thời cũng đã chứng kiến, còn chuyện gì là không thể? Nàng còn tận mắt nhìn thấy người ngoài hành tinh xâm lược Địa Cầu nữa là.
Sau kinh ngạc, Vũ Tích thở phào nhẹ nhõm.Nàng biết Lâm Vân đang nói sự thật.
Một lúc lâu sau, Vũ Tích mới hoàn hồn.Nàng im lặng nhìn Lâm Vân, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
– Vậy…lần em đưa anh từ bệnh viện về, lúc đó đã là anh?
Lâm Vân gãi mũi, thầm nghĩ, câu này nghe có vẻ kỳ quái.Nhưng vẫn gật đầu:
– Ừ, ngày đó về là anh.Xin lỗi em vì đã giấu giếm chuyện này, không nói cho em biết.
Vũ Tích thầm nghĩ, trách nào sau lần đó, tính cách Lâm Vân thay đổi hoàn toàn, lại còn biết nhiều chuyện đến vậy.
Nếu lúc đó Lâm Vân vẫn còn là thiếu gia ăn chơi trác táng kia thì sao? Vũ Tích rùng mình, nhìn vẻ mặt lo lắng của Lâm Vân, nàng bỗng ôm chặt lấy hắn, nói:
– Cảm ơn.
Lâm Vân ngơ ngác:
– Em cảm ơn anh vì điều gì?
Vũ Tích cười dịu dàng:
– Em không cảm ơn anh, em cảm ơn những con ma thú đã đánh anh.
Lâm Vân suýt chút nữa nghẹn lời, trợn mắt nhìn Vũ Tích.
– Cảm ơn chúng đã đưa anh đến bên em, cho em một người chồng tốt như vậy.Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là tình yêu.Em không để ý đến những gì anh đã trải qua, em chỉ cảm thấy mình rất hạnh phúc.
Vũ Tích thật sự hạnh phúc.Những điều khó hiểu trước kia, giờ đã được giải đáp.Nàng yêu Lâm Vân hiện tại, nàng không quan tâm hắn đến từ đâu.
– Vũ Tích, anh…
– Anh không cần nói gì đâu, em hiểu mà.
Trên tầng mây, hai người ôm nhau thật chặt, như thể thời gian ngừng trôi vì họ.
…
Trong một chiếc máy bay, Lucy ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, mơ màng về những điều kỳ diệu sắp được chiêm ngưỡng ở phương Đông huyền bí.Nơi đây chính là nơi tìm thấy Ngũ Thải Phỉ, có thể giúp anh trai cô chữa khỏi căn bệnh Huyết Hãn.
– A…
Lucy đột nhiên hét lên, vang vọng cả khoang máy bay.Vài tên vệ sĩ lập tức chạy đến.Tiếp viên hàng không cũng vội vàng hỏi han.Mọi hành khách trên máy bay đều đổ dồn ánh mắt về phía Lucy, không hiểu vì sao cô lại la hét như vậy.
– Có chuyện gì vậy Lucy?
Một cô gái tóc vàng khoảng ba mươi tuổi ngồi cạnh Lucy, vội vã hỏi.
– Em vừa nhìn thấy có hai người đứng trên mây.Là một đôi nam nữ.Chẳng lẽ đây là thần tiên trong truyền thuyết phương Đông sao?
Lucy vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ kích động và tò mò.
– Lucy, có lẽ hôm qua em ngủ không ngon nên nhìn nhầm thôi.Làm gì có ai đứng được trên mây chứ?
Cô gái tóc vàng nói xong, ra hiệu cho vệ sĩ trở về vị trí.
“Mình vừa nhìn nhầm sao? Nhưng mình thấy rõ ràng mà.”
Lucy nghi ngờ, tự hỏi.Cô không thể chắc chắn mình có nhìn nhầm hay không, nhưng khuôn mặt mờ ảo của người đàn ông kia, cô có chút ấn tượng.
