Đang phát: Chương 397
Hà Anh vốn dĩ không danh chính ngôn thuận, địa vị trong Lâm gia chẳng đáng là bao.Nhưng nhờ có Lâm Vân chống lưng, các phòng khác nhao nhao đến nịnh bợ.Mỗi khi Lâm Vân vắng nhà, người người lũ lượt kéo đến thăm hỏi không ngớt.
“Mấy cái trò quốc chủ mời khách?”
Lâm Vân cười nhạt, mấy chuyện vô bổ ấy hắn chẳng rảnh hơi.Huống hồ, hắn cũng chẳng có lý do gì phải lặn lội một chuyến đến những quốc gia đó.Thà dành thời gian ở bên Vũ Tích còn hơn.
Lâm Lộ Trọng biết rõ cháu mình không màng đến những chuyện xã giao này, nên chỉ nhắc qua rồi thôi, cũng chẳng khuyên nhủ thêm làm gì.
“Lâm lão đệ, có phải cậu quên mất lão ca này rồi không? Sao lâu như vậy rồi mà chẳng thấy tăm hơi gì cả?”
Một tràng cười sảng khoái vang lên.
“Ha ha, Lão Yêu, sao tôi quên được anh chứ?”
Nghe giọng nói, Lâm Vân liền nhận ra Lục Dược, trong lòng cũng vui lây.Lục Dược xem như là một người bạn, đối nhân xử thế cũng không tệ.
“Bác Lâm, bác cũng ở đây ạ.”
Lục Dược chờ mãi mới chộp được cơ hội Lâm Vân ở nhà, lập tức ba chân bốn cẳng chạy tới.Vừa thấy Lâm Lộ Trọng, hắn liền có chút xấu hổ.
Lâm Vân sờ sờ mũi.Vừa rồi Lão Yêu lỡ miệng gọi “Lâm lão đệ”, đúng là hơi hớ.
“Ha ha, con trai út của Thổ Phỉ, ta đã nghe danh Thần Tài của cậu từ lâu.Tiểu tử làm được lắm.”
Lâm Lộ Trọng đương nhiên biết Lục Dược là ai.
Nghe Lâm Lộ Trọng nói vậy, mặt Lục Dược nhăn nhó:
“Lão gia tử, bác đừng nhắc hai chữ “Thần Tài” trước mặt cháu bác làm gì.Những gì cháu làm được, đến một phần của cậu ta cũng không bằng.”
Thấy vẻ mặt ảo não của Lục Dược, Lâm Lộ Trọng càng cười lớn.Ông đương nhiên biết việc kinh doanh di động của Lục Dược đã bị tập đoàn Vân Môn của Lâm Vân nuốt trọn, hoàn toàn biến mất khỏi thị trường.
“Được rồi, đừng có than nghèo kể khổ làm gì.Tiểu Vân, ta về đây.Rảnh thì đến đại viện của ta chơi.”
Lâm lão gia tử biết mình ở đây chỉ khiến đám trẻ khó mở lời, liền cùng Dư Dụ trở về đại viện của Lâm gia.
Lâm Vân tiễn Tam gia gia ra cửa, quay lại liền cười tủm tỉm nhìn Lão Yêu:
“Lão Yêu, anh tìm tôi chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp rồi.Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Lục Dược ngượng ngùng liếc nhìn Vũ Tích và Nhược Sương vẫn ngồi yên tại chỗ, không có ý định rời đi, không biết nên mở miệng thế nào.
Chưa kịp để Lục Dược lên tiếng, Lâm Hinh đã chạy tới.Thấy Lục Dược đến chơi, nàng vội vàng nói:
“Lão Yêu, lâu lắm rồi không thấy anh đến chơi.Hôm nay anh đến tìm anh trai em hả?”
Bỗng nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Lục Dược, cùng với việc Vũ Tích và Nhược Sương ngồi bất động ở đó, nàng liền hiểu ra vài chuyện, vừa cười vừa nói:
“Lão Yêu, có phải anh có chuyện mờ ám gì muốn dụ dỗ anh trai em đi không? Em cảnh cáo anh trước, chị Vũ Tích và chị Nhược Sương đều ở đây, anh nên giữ cái ý đồ đen tối ấy trong lòng đi.”
Nói xong còn làm mặt quỷ.
Vũ Tích và Nhược Sương vốn muốn biết Lục Dược có chuyện gì mà cần tìm Lâm Vân.Giờ bị Lâm Hinh nói toạc ra như vậy, hai người cũng hơi xấu hổ, đành phải đứng lên kéo Lâm Hinh lên lầu.
“Được rồi, Lão Yêu, giờ chắc có thể nói ra được rồi chứ? Có chuyện gì mà phải thần bí như vậy?”
Lâm Vân nhấp một ngụm trà, bực mình hỏi Lục Dược.
“Ái, lão đệ à, lần này cậu nhất định phải giúp tôi mới được.”
Lục Dược thấy ba cô gái vừa đi, lập tức than thở với Lâm Vân.
Trên tầng hai, ba người Vũ Tích đều dùng thần thức dò xét Lục Dược.Thấy Lục Dược vẻ mặt đầy ưu sầu, không khỏi nhìn nhau, Lão Yêu này rốt cuộc muốn nhờ vả chuyện gì? Cha y là Lục Thổ Phỉ, y lại là Thần Tài.Tiền bạc có thừa, quyền thế cũng không thiếu, còn cần Lâm Vân giúp chuyện gì nữa? Chắc không phải là rủ rê Lâm Vân đi ăn chơi trác táng đấy chứ? Vũ Tích và Nhược Sương âm thầm thở phào.
Nữ nhân trong nhà đã đủ rồi.Các cô chỉ sợ lại có thêm một nữ nhân khác đến tìm Lâm Vân.Hết lo lắng, sự tò mò của phụ nữ lại trỗi dậy.
“Hai chị đoán xem, Lão Yêu kia muốn nhờ anh trai em làm gì?”
Lâm Hinh thấy vẻ mặt khổ sở của Lão Yêu, rất hiếu kỳ.
Vũ Tích và Nhược Sương nhìn nhau.Hai người cũng không đoán ra được.Lão Yêu kia muốn gì mà không có, đâu cần đến Lâm Vân phải hỗ trợ.Chẳng lẽ y muốn nhờ Lâm Vân dạy y tu đạo? Nhưng chuyện Lâm Vân tu đạo, ngoại trừ các cô, cùng vài vị thủ trưởng biết chút ít ra, Lão Yêu hẳn là không biết.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy Lão Yêu? Anh nhiều tiền như vậy, còn cần tôi giúp đỡ làm gì?”
Lâm Vân thấy Lục Dược đã béo hơn so với mấy năm trước, không khỏi buồn cười.Lão Yêu này đúng là “tâm khoan thể béo”.Tuy nhiên, có chút phiền muộn cũng tốt, bằng không béo quá lại mất dáng.Còn nói về rèn luyện, vừa nhìn là biết, Lão Yêu này không phải là hạng người có ý chí rèn luyện.
“Ái, thật không biết nên mở lời thế nào.”
Lão Yêu vừa dứt lời, Lâm Vân đã ngắt lời:
“Được rồi, nếu khó nói vậy thì thôi.”
Lâm Vân không muốn nghe y khóc than.
“Đừng, đừng, với người ngoài thì tôi khó mở miệng.Chứ với lão đệ, thì không thành vấn đề.”
Lão Yêu vội vàng vỗ ngực nói.
Lâm Vân âm thầm buồn cười, không vạch trần cái tính sĩ diện của Lão Yêu.
“Chuyện là thế này.Cậu cũng biết đấy, mấy năm nay tôi phải đi ra ngoài xã giao rất nhiều.Đương nhiên là ‘gặp dịp thì chơi’, không coi là thật…”
Lục Dược còn đang giải thích cho hành vi của mình, thì Lâm Vân lại ngắt lời:
“Lão Yêu à, anh nói vào trọng tâm đi.Ở trước mặt tôi thì cần gì phải giả bộ làm gì? Chuyện chơi bời gái gú, có gì phải ngại.Ở đây ngoài tôi với anh ra, còn ai đâu.”
Lâm Vân thật không muốn nghe y dài dòng.
“Ái, đều là do thói quen làm ăn.Cứ thích vòng vo tam quốc.Khổ thế đấy.”
Lão Yêu vỗ đầu một cái, nhớ ra là không còn ai ở đây, cần gì phải khách sáo như vậy.
Lâm Vân dở khóc dở cười.
“Phỏng chừng là tôi chơi bời bên ngoài hơi nhiều, lúc về nhà không nộp đủ ‘thuế’, khiến chị dâu của cậu rất bất mãn.Trước kia tôi còn không để ý, nhưng bây giờ, ngay cả chơi bời tôi cũng có chút ‘sức cùng lực kiệt’.Có phải ‘chỗ đó’ của tôi có vấn đề gì không? Lão đệ mau giúp tôi đi.Bằng không, chị dâu của cậu lại làm ầm ĩ đòi ly hôn.Cô ấy mà ly hôn, ‘chức năng’ của tôi lại có vấn đề, vậy thì tôi đúng là chẳng còn hứng thú gì trên đời.”
Lão Yêu nói xong, vẻ mặt càng thêm khổ sở.
Lâm Vân sững sờ nửa ngày, mới cười quỷ dị:
“Lão Yêu, chúng ta là huynh đệ.Nhưng tôi không phải là người tùy tiện, nên không thể giúp anh được.Dù sao tôi đã có vợ rồi, ‘thuế má’ phải nộp cho vợ, chứ sao lại nộp cho vợ người khác được.”
Ba người trên lầu dùng thần thức nghe thấy vậy, sắc mặt đều đỏ bừng.
“Phì, đúng là lưu manh…”
Không biết Lâm Hinh đang nói Lâm Vân hay Lục Dược.Nhưng nàng còn chưa nói hết câu, đã nghe thấy tiếng gầm gừ giận dữ của Lão Yêu vang lên.
