Đang phát: Chương 387
Đinh Linh Nhi nghe vậy cảm động, ánh mắt từ sắc bén chuyển sang dịu dàng rồi cuối cùng nở một nụ cười.Việc Lý Vân Tiêu có thể khiến thuộc hạ kính trọng và tin tưởng như vậy chứng tỏ anh ta rất giỏi.
Đinh Linh Nhi mỉm cười nói:
– Ta hiểu rồi.
Trước mắt Cổ Vinh chợt lóe, bóng dáng Đinh Linh Nhi đã biến mất trong ngõ hẻm.Cổ Vinh nhíu mày, trông có vẻ nặng trĩu tâm sự.
Tại một con phố lớn ở thành, đám đông tụ tập như trẩy hội, tranh giành nhau hai quyển sách nhỏ.
Quầy hàng đã trống trơn, người chủ quán trung niên lớn tiếng:
– Đừng chen lấn nữa, hết rồi, bán hết sạch rồi!
– Ông chủ keo kiệt quá! Chúng tôi nghe tin tức liền chạy tới, mà ông không cho chúng tôi xem dù chỉ một trang giấy!
– Đúng vậy! Sao lại giới hạn chỉ có một ngàn quyển? In thêm đi, chúng tôi yêu cầu in thêm một vạn bộ!
– Ha ha ha.
Người đàn ông trung niên duỗi lưng, lười biếng đáp:
– Làm ăn phải giữ chữ tín, hai quyển sách này chỉ có một ngàn bản, tuyệt đối không in thêm!
Những người mua được sách nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, thầm mừng vì đã giành được món đồ quý giá.
– Nhưng mà…
Người đàn ông trung niên nhếch mép cười:
– Mọi người yên tâm, Tử Cực Môn chúng tôi luôn cập nhật tin tức mới nhất về Lý Vân Tiêu và Chu Ngọc Sơn.Hiện tại đã có khá nhiều tài liệu trực tiếp, ngày mai sẽ có bản phân tích mới nhất về hai người họ, vẫn là số lượng một ngàn quyển.Mọi người nhớ tranh thủ mua sớm nhé.
– Cái gì? Còn có tin tức mới nhất nữa à?
Đám đông chưa mua được sách tức giận:
– Vậy chúng tôi mua mấy tin cũ này làm gì?
Người đàn ông trung niên vội trấn an:
– Mọi người cứ yên tâm, để đảm bảo công bằng, tin mới sẽ không nhắc lại những sự kiện cũ của hai người, tránh lặp lại nội dung khiến mọi người tốn tiền.
Một người nhíu mày hỏi:
– Ông chủ, trong sách này viết Lý Vân Tiêu và Chu Ngọc Sơn là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau.Nhưng vì thân phận và địa vị khác biệt nên bị gia đình họ Chu phản đối.Lý Vân Tiêu vì tức giận thay bạn mình mà đến gây sự với Chu gia, vậy cuối cùng hai người họ có đến được với nhau không?
Nhiều người khác cũng phàn nàn:
– Đúng rồi, cuối cùng họ có thành đôi không? Sách của ông chỉ toàn mồi nhử thôi à? Bỏ tiền ra mua mà không có kết quả gì hết!
Những người chưa đọc sách thì ngơ ngác hỏi:
– Cái này…Chẳng phải là phân tích thực lực của hai người sao? Sao lại thành…chuyện tình cảm rồi?
Một người trợn mắt nói:
– Muốn phân tích ai thắng trong trận quyết đấu thì phải biết ngọn nguồn của cuộc chiến chứ.Ngoài thực lực ra còn phải xét đến ân oán tình thù, như vậy mới có phân tích chính xác được.Tuy Chu Ngọc Sơn có lợi thế hơn, nhưng ai biết được cuối cùng anh ta có vì Lý Vân Tiêu mà hy sinh không?
Người đàn ông trung niên cười nói:
– Ha ha, vị huynh đệ này nói rất đúng.Tình yêu có thể làm người ta mờ mắt.Tôi cũng chưa đọc tin mới nhất, mọi người nhớ đón xem tin tức ngày mai về Chu Ngọc Sơn, có tựa đề “Đoạn Tình Sơn chi quan nhân, ta muốn”.Còn tặng kèm tập tranh do chính Lý Vân Tiêu ký tên “Muốn nói yêu anh thật khó”.
– Mẹ kiếp, ngày mai lại phải tranh nhau mua kết cục rồi, thật là bực mình!
Đám đông hùng hổ định bỏ đi.
– Khoan đã, mọi người chờ chút!
Người đàn ông trung niên cúi xuống dọn dẹp quầy hàng, cười nói:
– Mọi người chờ một lát, lát nữa sẽ có đồng môn của tôi đến bán một ít binh khí, chiến giáp mà Lý Vân Tiêu và Chu Ngọc Sơn từng dùng.Còn có các loại trang sức mà hai người họ từng mặc, đảm bảo có cả hàng thật lẫn hàng nhái.Đương nhiên, hàng thật thì giá sẽ cao hơn.
Mọi người:
– …
Trong đại sảnh của phủ họ Chu, các thành viên chủ chốt đang bàn bạc về trận tỷ thí sắp tới.
Trên bàn tròn đặt một quyển sách nhỏ, đó là tin tức mới nhất mà Tử Cực Môn tung ra mấy ngày nay.Sau khi đọc xong, sắc mặt của người họ Chu đều tái mét, giận dữ không kiềm chế được.
Chu Dương Tiêu tức giận đập bàn, quát lớn:
– Thằng chó nào dám bịa đặt lung tung? Dám nói Ngọc Sơn và Lý Vân Tiêu có gian tình, làm ô danh Chu gia ta, đáng chết!
Một trưởng lão tức giận nói:
– Trong cái “Đoạn Tình Sơn chi quan nhân, ta muốn” còn viết Tử Cực Môn vì muốn có được bí kíp tu luyện của Đoạn Tình Sơn mà trở thành trò cười, làm kỹ nam cho các trưởng lão, tức chết ta!!!
Chu Trường Phát cũng tức giận đi đi lại lại, nói:
– Có một điều chắc chắn là quyển sách này không phải do Tử Cực Môn phát hành.Tử Cực Môn là tổ chức tình báo số một thiên hạ, rất coi trọng danh tiếng, tuyệt đối không làm chuyện bịa đặt.Rất có thể là do một tên trộm nào đó không biết trời cao đất dày làm ra.Dương Tiêu, con hãy đi điều tra, nếu là kẻ rảnh rỗi nào làm thì diệt cả nhà nó!
Chu Dương Tiêu gật mạnh đầu, không cần Chu Trường Phát ra lệnh, gã đã sớm sai người đi bắt hung thủ.
Chu Trường Phát trầm ngâm nói:
– Nếu có người cố ý làm thì hãy báo tin này cho Tử Cực Môn.Thương hội đó rất coi trọng danh tiếng, chắc chắn sẽ có người của Tử Cực Môn đứng ra giải quyết.Hiện tại ta muốn biết nhất là Ngọc Sơn được hai trưởng lão của Đoạn Tình Sơn giúp đỡ thì đã đạt đến trình độ nào rồi?
Mọi người đều lộ vẻ mong chờ.
Một trưởng lão cười nói:
– Thái thượng trưởng lão không cần lo lắng, tu vi của Ngọc Sơn thừa sức nghiền nát Lý Vân Tiêu, đó là điều chắc chắn.
Chu Trường Phát liếc nhìn trưởng lão kia, hừ giọng:
– Thắng thì đương nhiên là không có vấn đề gì, ta muốn thắng một cách sảng khoái, oai phong lẫm liệt, làm rạng danh Chu gia ta! Dùng máu của Lý Vân Tiêu để rửa sạch nhục nhã, lấy lại danh dự! À phải rồi, ta nghe nói bây giờ có nhiều thế lực đang mở sòng cá cược?
Chu Dương Tiêu nhướng mày nói:
– Đúng vậy! Đa số đều đặt cược Ngọc Sơn thắng, nhưng con điều tra thì thấy có khá nhiều thế lực lén đặt cược Lý Vân Tiêu thắng, trong đó rõ ràng nhất là Viêm Vũ Thành và Thiên Nguyên Thương Hội.
Chu Trường Phát ngạc nhiên:
– A? Thiên Nguyên Thương Hội?
Chu Trường Phát cười lạnh:
– Thiên Nguyên Thương Hội còn lo chưa xong thân mình lại có tâm trạng nhảy vào vũng nước đục này à? Nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, chúng ta không cần quan tâm, cứ để Thiên Nguyên Thương Hội tự sinh tự diệt.Còn Vạn Bảo Lâu thì sao?
Có lời đồn rằng Vạn Bảo Lâu là hậu thuẫn của Tụ Thiên Tông, đây mới là điều Chu Trường Phát lo lắng nhất.Tuy Vạn Bảo Lâu chỉ là một thương hội nhưng thực lực không thua gì các siêu thế lực trên Thiên Vũ Đại Lục.
– Vạn Bảo Lâu rất kín tiếng về chuyện này, giữ im lặng, không có hành động gì.Sự im lặng của Vạn Bảo Lâu khiến người ta khó đoán.
Chu Dương Tiêu trầm ngâm nói:
– Lần trước Vạn Bảo Lâu công khai phủ nhận quan hệ với Viêm Vũ Thành, từ đó luôn giữ thái độ kín tiếng.Có lẽ Vạn Bảo Lâu thật sự không liên quan gì đến Viêm Vũ Thành.
Chu Trường Phát hừ lạnh một tiếng:
– Nếu thật sự không có quan hệ thì tại sao lại phải dè chừng như vậy? Vạn Bảo Lâu đang cố tình che giấu.Nhưng nếu bề ngoài bọn chúng không thừa nhận thì cũng tốt, chúng ta không cần e ngại khi ra tay với Viêm Vũ Thành.
