Chương 386 Trận cá cược

🎧 Đang phát: Chương 386

Mọi người hùa theo:
– Đúng vậy, Lý Vân Tiêu mà so với Chu lão gia tử thì một trăm thằng Chu Ngọc Sơn cũng không đủ!
Gã thanh niên khinh bỉ:
– Một thằng Vũ Quân đòi đấu với Chu lão gia tử Vũ Hoàng á? Mày bị úng não à?
Thấy người kia định cãi, gã thanh niên lại mỉa mai:
– Cho mày biết, Lý Vân Tiêu lúc trước phải dùng bùa cổ lục giai mới đỡ được đòn của thái thượng trưởng lão đấy.Mày biết bùa cổ lục giai là gì không? Nó mạnh ngang ngửa huyền khí lục giai, mà chỉ dùng được một lần thôi.Thằng Lý Vân Tiêu phải tốn một món đồ xịn mới giữ được mạng đấy.Mấy thằng Vũ Quân thường thường bậc trung thì tuổi gì? Chu Ngọc Sơn trước khi được Đoạn Tình Sơn nâng đỡ đã là Vũ Quân rồi!
Mọi người vỡ lẽ:
– Ra là thế!
Mọi người hào hứng đặt cược cho Chu Ngọc Sơn.
Nhưng có người dè dặt hỏi:
– Xin lỗi nếu tôi nói thẳng, nhưng sao đại nhân lại chắc chắn thế?
Gã thanh niên tỏ vẻ mất kiên nhẫn, lạnh lùng:
– Chuyện này đâu phải bí mật gì, ai cũng biết cả.
Gã thanh niên liếc mọi người, đắc ý:
– Các ngươi có nghe qua Tử Cực thương hội chưa?
Một người kinh ngạc:
– Tử Cực thương hội á?
Người đó giật mình:
– Một trong bảy thương hội lớn nhất Thương Minh, nổi tiếng là tình báo số một thiên hạ, Tử Cực thương hội á?
Người đó rùng mình, kinh hãi:
– Chẳng lẽ tin này từ Tử Cực thương hội?
Một người khác lắc đầu, không tin:
– Nghe nói Tử Cực thương hội tình báo thì nhanh thật đấy, nhưng đắt kinh khủng, tin cỏn con cũng bán giá trên trời, người thường làm gì mua nổi.
Gã thanh niên cười, lấy ra hai cuốn sách nhỏ khoe trước mặt, cười gian:
– Các vị nói đúng, nhưng Tử Cực thương hội đang muốn đánh bóng tên tuổi nên in sách nhỏ tình báo, ghi đủ thứ chuyện, so sánh thực lực của Lý Vân Tiêu với Chu Ngọc Sơn.Đến cả chuyện ăn gì, lên giường được mấy phút cũng ghi hết.Không tin thì cứ xem đi.
Mọi người nhìn kỹ thì thấy trên sách ghi “Lý Vân Tiêu, bí mật động trời sau lưng Viêm Vũ thành”, “Chu Ngọc Sơn và những câu chuyện bí mật hấp dẫn cùng Đoạn Tình Sơn”.
– Ôi chao! Có cả cái này á? Đại nhân, cho chúng tôi mượn xem với!
Gã thanh niên sa sầm mặt, cất sách đi, cười khẩy:
– Mấy thứ này một ngàn trung phẩm nguyên thạch một cuốn, ta tốn bao nhiêu tiền mới mua được, hơi đâu cho lũ nghèo các ngươi xem? Muốn đọc thì tự đi mua, bán đầy đường ở hoàng thành, có đúng một ngàn cuốn thôi đấy, bán hết là nghỉ.
– Chỉ có một ngàn cuốn thôi á?
Mọi người giật mình, xúm lại bàn tán.
– Một cuốn đắt quá, hay mình góp tiền mua chung rồi cùng xem?
Có người cẩn thận hỏi:
– Cái này…chắc không phải hàng giả đấy chứ?
– Giả cái đầu nhà ngươi! Đồ của Tử Cực thương hội mà giả được à? Mau đi thôi!
Mọi người chen nhau chạy về phía đường hoàng thành.
Cảnh tượng tương tự diễn ra ở khắp các ngõ ngách Thượng Dương thành, chẳng mấy chốc ai nấy cũng cầm sách đọc ngấu nghiến.
Gã thanh niên tủm tỉm cười, quay người đi vào một con hẻm vắng.
Bỗng có tiếng nói:
– Cổ Vinh đại sư, đại sư là người Viêm Vũ thành mà lại đi mua Chu Ngọc Sơn thắng, không sợ Vân thiếu gia biết được chặt đầu đại sư sao?
Gã thanh niên giật mình quay phắt lại, thấy một thiếu nữ xinh xắn đang cười nhìn mình.
Gã thanh niên chính là Cổ Vinh, thấy rõ mặt thiếu nữ thì thở phào nhẹ nhõm.
Cổ Vinh cười:
– Hóa ra là Đinh Linh Nhi tiểu thư, làm ta hết hồn.
Cổ Vinh cười khổ:
– Vân thiếu gia tuy giỏi thật nhưng so với Chu Ngọc Sơn vẫn còn kém xa, ta chỉ muốn kiếm chút tiền tiêu vặt thôi mà, xin Đinh Linh Nhi tiểu thư đừng nói cho Vân thiếu gia biết, không hắn đánh chết ta mất.
Đinh Linh Nhi cười mắng:
– Hay cho Cổ Vinh, dám lừa cả ta? Ở đây ngươi đặt một vạn nguyên thạch, nhưng giả dạng người khác mua Lý Vân Tiêu thắng ở chỗ khác, phải hơn ba trăm vạn rồi chứ gì? Mà số lượng còn đang tăng lên nữa.
Cổ Vinh cười tủm tỉm vuốt râu:
– Thiên Nguyên thương hội rảnh rỗi quá nhỉ, cứ bám theo ta làm gì? Hay là Đinh Linh Nhi tiểu thư để ý ta rồi? Chậc chậc, Linh Nhi tiểu thư là người trong mộng của Vân thiếu gia, ta không dám mơ tưởng đâu.
Mặt Đinh Linh Nhi đỏ bừng:
– Xí! Ăn nói cho cẩn thận vào!
Đinh Linh Nhi tức giận:
– Còn lảm nhảm nữa ta cắt lưỡi ngươi đấy! Ngươi to gan thật, dám mạo danh Tử Cực Môn bán tin giả, không sợ người của Tử Cực Môn truy sát đến cùng à? Đừng nói ngươi chỉ là Thuật Luyện Sư tam giai, dù có là lục giai như Bách Lý Công Cẩn cũng không dám mạo danh Tử Cực Môn đâu.
Cổ Vinh bất lực xòe tay:
– Nghiêm trọng vậy sao? Tất cả là Vân thiếu gia lên kế hoạch mà, trời sập thì có Vân thiếu gia chống.
Cổ Vinh không biết Tử Cực thương hội lợi hại cỡ nào, nhưng gã sùng bái Lý Vân Tiêu đến mù quáng.Chỉ cần Vân thiếu gia nói thì chắc chắn đúng.
Đinh Linh Nhi cười khổ:
– Cái tên Lý Vân Tiêu này…Ta nên nói hắn gan to bằng trời hay là trẻ người non dạ đây? Dám đem Tử Cực Môn ra đùa, đó là nơi có cường giả Vũ Đế trấn giữ, mấy cái môn phái nhỏ ở Nam Vực làm sao so được.
Cổ Vinh giật mình, Vũ Đế trong mắt gã gần như là vô địch, khó mà tưởng tượng nổi.Thiên Nguyên thương hội và Tử Cực thương hội đều nằm trong ban quản trị Thương Minh, chắc chắn biết rõ về nhau.
Cổ Vinh dò hỏi:
– Trong Thiên Nguyên thương hội chắc cũng có cường giả Vũ Đế chứ?
Đinh Linh Nhi cười không đáp, nàng đổi chủ đề:
– Vân thiếu gia thật sự có nắm chắc thắng được Chu Ngọc Sơn không? Theo ta biết thì Chu Ngọc Sơn có thể chất rất đặc biệt, rất hợp để tu luyện công pháp của Đoạn Tình Sơn.Vì thế Đoạn Tình Sơn xem Chu Ngọc Sơn là truyền nhân vô cùng quan trọng, Chu Ngọc Sơn sớm đã đột phá đến Vũ Vương Ngũ Hành cảnh rồi, muốn thắng cậu ta khó lắm đấy.
Giọng Đinh Linh Nhi càng lúc càng trầm trọng, đôi mắt nhìn Cổ Vinh chằm chằm, như muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ của gã.
Cổ Vinh bị Đinh Linh Nhi nhìn đến phát hoảng, như thể mọi suy nghĩ của gã đều bị đối phương nhìn thấu.Cổ Vinh giật mình, gã là Thuật Luyện Sư tam giai trăm phần trăm, sao có thể bị một ánh mắt làm cho hoảng loạn như vậy? Cổ Vinh hoảng hốt, Đinh Linh Nhi tuyệt đối không đơn giản.
– Đinh Linh Nhi tiểu thư đã có quan hệ thân thiết với Vân thiếu gia thì nên tin tưởng vào cậu ấy.
Cổ Vinh thu lại vẻ bất cần đời, nghiêm túc nói:
– Từ ngày ta quen Vân thiếu gia đến giờ, dù đối thủ mạnh đến đâu thì Vân thiếu gia chưa từng thua.Đừng nói Chu Ngọc Sơn chỉ là Vũ Vương, dù hắn có là Vũ Tông, Vũ Hoàng thì ta vẫn không chút do dự đặt cược Vân thiếu gia sẽ thắng!
Trong mắt Cổ Vinh tràn đầy tự tin, kiêu ngạo nói:
– Bất cứ việc gì, chỉ cần Vân thiếu gia đã quyết tâm làm thì chắc chắn sẽ thành công!

☀️ 🌙