Đang phát: Chương 376
Đinh Linh Nhi đứng giữa đám đông, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.Nàng căng thẳng hơn bất cứ ai, trong lòng thấp thỏm không yên vì sự an toàn của Lý Vân Tiêu.
Bách Lý Công Cẩn nhíu mày, ánh mắt thoáng vẻ kinh hãi, lớn tiếng nói:
– Đan dược này… thật sự có độc!
Không gian im lặng đến đáng sợ.
“Ầm!”
Đám đông xung quanh Chu gia bỗng ồn ào náo loạn, ai nấy đều kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm.Chẳng lẽ Chu gia thật sự muốn dùng độc dược để hãm hại thiếu niên kia?
– Trời ạ, thật không thể tin được! Chuyện này… thật sự là có độc sao?
– Không thể nào! Có khi nào tên nhãi ranh kia giở trò, lén bỏ độc vào không?
– Mấy ngàn người đứng xem, lại còn vô số cường giả, một Vũ Quân bình thường làm sao có thể qua mặt được hết thảy để bỏ độc?
– Nhưng… nhưng chuyện này quá mức rồi, Chu gia lại tệ đến mức này sao?
– Haizz, chúng ta thật ngây thơ mà.
– Haizz, tam quan vỡ vụn cả rồi…
Chu Dương Tiêu cảm thấy da đầu tê dại, đầu óc choáng váng.
Ông ta nghiến răng, từng chữ một thốt ra:
– Bách Lý đại sư, ngài… ngài chắc chắn đã điều tra kỹ càng rồi chứ?
Giọng Chu Dương Tiêu run rẩy.Không ai thấy Lý Vân Tiêu động tay động chân, nếu thật sự trong đan dược có độc, thì dù Chu Dương Tiêu có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được tiếng nhơ này.Hoặc giả, có khi nào Bách Lý Công Cẩn đang giở trò? Nhưng thân phận của đối phương…
Quả nhiên, sắc mặt Bách Lý Công Cẩn có chút khó chịu, nhưng lão cũng thông cảm cho tâm tình của Chu Dương Tiêu lúc này.
Bách Lý Công Cẩn lạnh lùng nói:
– Nếu Chu tộc trưởng không tin, thì cứ tự mình nếm thử một viên đi.
Chu Dương Tiêu nhìn viên đan dược đỏ rực, trong lòng dấy lên một tia hy vọng.
Ông ta quát lớn:
– Thất trưởng lão, ngươi hãy thử xem viên đan dược này có độc hay không!
Thất trưởng lão Chu Bác là người có thực lực mạnh nhất trong đám người Chu gia, tu vi Vũ Tông đỉnh cửu tinh.Gã hiểu rõ ý của Chu Dương Tiêu.Nếu Bách Lý Công Cẩn đã nói có độc, thì chắc chắn là có độc rồi.Hiện tại, cách duy nhất để chứng minh sự trong sạch là gã phải nuốt viên đan dược kia vào, rồi dùng chân khí để ức chế độc tính.Chỉ cần không trúng độc, thì có thể nói ngược lại là đan dược không có độc.
Chu Bác hiểu rõ sự việc nghiêm trọng, nhanh chóng bước lên phía trước.Gã rất tự tin vào bản thân mình.Gã chỉ còn cách cảnh giới Vũ Hoàng một bước nữa thôi, trên đời này làm gì có loại độc dược nào có thể làm hại được gã?
Chu Bác hừ lạnh một tiếng:
– Lão phu không tin rằng đan dược trị thương lại có độc, hừ!
Gã cầm lấy viên đan dược, không thèm nhìn mà ném thẳng vào miệng, vẻ mặt đầy giễu cợt.
Chu Bác nuốt viên đan dược vào bụng, lập tức vận chuyển chân khí bao lấy nó.Sau khi vận chuyển một vòng, không phát hiện có gì khác lạ, gã cười nhạt, gật đầu ra hiệu với Chu Dương Tiêu.
Chu Dương Tiêu âm thầm thở phào nhẹ nhõm:
– Phù…
Lúc này ông ta mới nhận ra rằng cả người mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.Chuyện này liên quan đến danh dự mấy ngàn năm của Chu gia, tuyệt đối không thể bị hủy hoại trong tay ông ta.Chu Dương Tiêu đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại trên người Lý Vân Tiêu.
Chu Dương Tiêu nói:
– Hiện tại người Chu gia ta đã lấy thân mình ra để thử đan, chứng minh là không có độc.Ngươi định ăn nói thế nào với Chu gia ta đây? Cái tội hủy hoại danh dự này là thù lớn không đội trời chung! Nghĩ đến việc ngươi sắp phải tỷ thí với Ngọc Sơn, ta tạm thời tha cho ngươi một mạng.Nhưng chuyện này sẽ không dễ dàng cho qua đâu, ít nhất cũng phải đưa ra năm trăm vạn khối trung phẩm nguyên thạch để xin lỗi! Nếu không, hôm nay đừng hòng rời khỏi đây!
Chu Dương Tiêu thao thao bất tuyệt, nhưng ông ta lại thấy Lý Vân Tiêu chỉ cười nhạt.Đám người xung quanh chẳng ai thèm nghe ông ta nói, mà ai nấy đều kinh hoàng trợn to mắt nhìn về phía sau lưng ông ta.
Đệ tử Chu gia kinh hoàng hét lên:
– Thất trưởng lão, thất trưởng lão làm sao vậy?
Chu Dương Tiêu giật mình, vội vàng quay đầu lại.Chu Bác đứng bất động như phỗng, đôi mắt vô thần, làn da đã đổi màu, lấm tấm những vết sặc sỡ như cây nấm độc.
Chu Dương Tiêu hoảng hốt chạy tới xem:
– Thất trưởng lão!
Chu Bác phun ra một ngụm máu đen:
– Phụt…
Rồi ngửa người té ra sau.
“Rầm!”
Chu Bác ngã xuống đất, tắt thở.
– A!
Đám người kinh hãi lùi xa, kinh hoàng nhìn thi thể Chu Bác.Chu Bác là cao thủ Vũ Tông nổi danh đã lâu, được xưng là đệ nhất nhân dưới Vũ Hoàng, vậy mà lại bị một viên đan dược nhỏ bé độc chết, hỏi sao mọi người có thể tin được?
Chu Dương Tiêu ngửa mặt lên trời rống to:
– Thất trưởng lão, thất trưởng lão!
Cổ Chu Dương Tiêu nổi đầy gân xanh, sát khí khóa chặt Lý Vân Tiêu, chỉ cần thần niệm của ông ta khẽ động, thì đòn công kích như sấm sét sẽ đánh cho hắn tan xương nát thịt.
Trên bầu trời Thượng Dương thành, Chu Cẩn, Tân Bì và Áo Địch Già đang quan sát mọi diễn biến bên dưới.Trước khi Chu Bác ngã xuống, cả ba người vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng lúc này thì sắc mặt họ đã thay đổi, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Tân Bì nghiêm nghị hỏi:
– Đó là loại độc gì mà có thể độc chết Chu Bác? Hơn nữa lại lặng lẽ đến mức không kịp rên một tiếng? Trên đời này lại có loại độc dược ác độc như vậy sao?
Ánh mắt Chu Cẩn lóe lên, trong lòng vô cùng chấn động:
– Chu Bác tuyệt đối là đệ nhất nhân dưới Vũ Hoàng, vậy mà lại chết ngay lập tức.Nếu đổi lại là chúng ta…
Áo Địch Già trầm giọng nói:
– Lý Vân Tiêu này rất bí ẩn, ta cảm thấy hắn có vấn đề.Ta đề nghị bắt hắn về để tra hỏi.
Chu Cẩn kỳ lạ hỏi:
– Sao ngươi biết là Lý Vân Tiêu hạ độc? Ngươi tận mắt chứng kiến à?
Áo Địch Già hừ lạnh:
– Hừ! Có phải lần trước ngươi được hắn cho chút lợi lộc nên giờ lúc nào cũng bênh hắn không? Trừ Lý Vân Tiêu ra thì còn ai? Hay ngươi muốn nói là người Chu gia hạ độc? Hoặc là Bách Lý Công Cẩn làm?
Chu Cẩn tức giận quát:
– Áo Địch Già, ngươi đừng ngậm máu phun người! Ta được Lý Vân Tiêu cho một khối trận đồ tàn khuyết thì sao? Hắn chỉ là một Vũ Quân bình thường, chẳng lẽ có thể qua mặt được ngươi và ta để hạ độc mà không ai hay biết sao? Ngươi hỏi Tân lão đại xem, hắn có nhìn thấy không?
Tân Bì nhìn Lý Vân Tiêu, trầm giọng nói:
– Đúng là ta không thấy Lý Vân Tiêu ra tay, nhưng Chu gia tuyệt đối không thể hạ độc.Không nói đến việc Chu gia không có loại kịch độc như vậy, dù có đi nữa thì họ cũng không thể đem Chu Bác ra đùa.Bởi vì Chu Bác chắc chắn sẽ tiến vào cảnh giới Vũ Hoàng.Hiện tại, xem ra người đáng nghi nhất là Bách Lý Công Cẩn.
Áo Địch Già biến sắc, kinh hãi kêu lên:
– Tân lão đại, không thể nghi ngờ lung tung được! Thân phận của Bách Lý đại sư…
Tân Bì thở dài bất đắc dĩ:
– Đúng vậy.Với thân phận của Bách Lý đại sư thì sẽ không làm chuyện như vậy.Vậy thì khả năng lớn nhất vẫn là Lý Vân Tiêu hạ độc, nhưng làm sao hắn có thể hạ độc mà không ai thấy được chứ? Không nói đến ba người chúng ta, bên dưới còn có ít nhất mấy trăm người có thực lực mạnh hơn Lý Vân Tiêu!
Tân Bì gõ đầu, vô cùng khó hiểu:
– Đau đầu quá.Thôi thì cứ chờ xem tình huống phát triển thế nào đi.Lý Vân Tiêu này cũng to gan thật, nếu nói sau lưng hắn không có ai xúi giục thì ta không tin.
Bên dưới, Lý Vân Tiêu không hề sợ hãi trước sát khí của Chu Dương Tiêu, hắn lạnh lùng nói:
– Sao nào? Hạ độc không thành, giờ định tự mình ra tay à? Hừ hừ, danh dự của Chu gia…
Mặt Chu Dương Tiêu trở nên dữ tợn, gằn giọng:
– Tiểu tử, hôm nay dù ngươi có múa mép đến đâu, cũng đừng hòng sống sót rời khỏi đây!
