Đang phát: Chương 375
Chu Dương Tiêu giận dữ quát:
– Ngươi và thằng nhãi ranh đó đã hẹn đấu một tháng sau trên Kim Ô Lôi Thần Đài, bây giờ chưa tới lúc!
– Hừ! Cứ khất lần, hết ngày này sang ngày khác, hết tháng này qua tháng khác, đến bao giờ mới xong? Có giỏi thì đừng có mà kéo dài thời gian nữa, ra đây mà so tài!
Tuy Lý Vân Tiêu chỉ là Vũ Quân, nhưng khí thế trước sự uy hiếp từ các cường giả của hắn càng tỏ ra bất khuất, kiên cường.
– Hay, nói hay lắm! Có giỏi thì bây giờ ra đây mà so đấu đi!
– Đúng vậy, là đàn ông thì đã hứa là phải làm, dù chết cũng không được nuốt lời!
– Chọn ngày nào không bằng ngay ngày hôm nay, tiểu huynh đệ nói đúng, cứ hẹn hết ngày này qua ngày khác thì biết đến khi nào?
– Không ngờ cái gọi là tứ đại thế gia lại là như vậy, hứa tỷ thí mà không dám lên.
– Haizz, mấy ngàn năm đã qua, tứ đại thế gia chẳng còn chút khí phách nào của ngày xưa.Tất cả đều là một đám hèn nhát tham sống sợ chết.
Những lời đó lọt vào tai các trưởng lão Chu gia, ai nấy đều tức đến run người.
Chu Dương Tiêu hét lớn:
– Câm miệng hết cho ta! Tiểu tử, ngươi muốn chết!
Trong tiếng gầm chứa sóng âm mạnh mẽ lao về phía Lý Vân Tiêu, khiến không gian rung chuyển.
– Ha ha ha ha ha! Uy hiếp ghê thật, quả nhiên là kẻ trên cơ người khác!
– Đúng đó, gần bằng Vũ Tông cửu tinh dốc hết sức gào thét, thằng nhãi Vũ Quân này không bị đánh chết đúng là kỳ tích.
– Hừ! Lật lọng, đã lỡ hẹn còn muốn giết người diệt khẩu.Thật xấu hổ cho tứ đại thế gia.
Chu Dương Tiêu tức đến hộc máu, ánh mắt sắc bén quét xung quanh.Người nói chuyện là người của ba thế gia khác, điều này khiến hắn càng thêm tức giận.
Giữa tứ đại thế gia luôn có sự cạnh tranh gay gắt, bình thường có cơ hội là sẽ đấu đá lẫn nhau.Lần này ba nhà khác không bỏ qua cơ hội tốt, ở trong đám đông hùa theo.
Trong một lầu các nhỏ, Tân Như Ngọc mặt lạnh băng nhấp ngụm trà, quan sát mọi hành động.Tân Như Ngọc là thái tử tương lai, gã mới thực sự là người có quyền lực bao trùm lên tất cả các thế gia.Tân Như Ngọc có thể làm ngơ trước những cuộc đấu đá nội bộ giữa các thế gia, nhưng gã không cho phép người ngoài khiêu khích hệ thống vương triều.
Mặt Lý Vân Tiêu hơi tái, lộ vẻ bị thương, giận dữ quát:
– Hay cho chiêu võ kỹ sóng âm, muốn đánh chết ta sao? Không dễ vậy đâu! Đã là đàn ông thì phải chết trên lôi đài! Chu gia các ngươi nếu còn chút tôn nghiêm của võ giả thì hãy kêu Chu Ngọc Sơn ra đây đấu sinh tử với ta!
Chu Dương Tiêu cố nén cơn giận, trong đầu không ngừng tự nhủ: Bình tĩnh, phải bình tĩnh!
Giờ phút này, mỗi lời nói của Chu Dương Tiêu đều liên quan đến uy danh của Chu gia.
Chu Dương Tiêu hít sâu để ổn định tâm trạng, nói:
– Ngọc Sơn đang bế quan tu luyện, hiện tại không thể ra ngoài được, phải bảy ngày nữa mới xuất quan, khi đó sẽ chiến đấu sinh tử với ngươi.
Chu Dương Tiêu ném một bình thuốc nhỏ cho Lý Vân Tiêu:
– Vừa rồi ta nóng giận nên lỡ lớn tiếng khiến ngươi bị thương nhẹ, đây là thánh dược trị thương tứ giai, trong vòng bảy ngày đủ để chữa lành vết thương cho ngươi, thậm chí còn có thể giúp võ nghệ của ngươi tiến bộ thêm một bậc, khi đó có thể công bằng đánh một trận.
Bề ngoài Chu Dương Tiêu bình tĩnh, ung dung, thể hiện phong thái của một tộc trưởng thế gia, như thể núi Thái Sơn sụp đổ cũng không thay đổi sắc mặt.Nhưng thật ra trong lòng gã như núi lửa phun trào, thiêu đốt nội tạng.Điều khiến Chu Dương Tiêu tức giận hơn là sau chuyện hôm nay, gã không thể công khai đối phó với Viêm Vũ thành, nếu không sẽ bị người đời chê trách.
Chu Dương Tiêu độc ác thầm nghĩ:
– Chờ sau Tu Di sơn, ta nhất định phải nhổ tận gốc Viêm Vũ thành, nghiền nát, san bằng, nghiền xương tên Lý Vân Tiêu này ra!
Mắt Lý Vân Tiêu lóe lên một tia sáng, hắn nhận lấy bình thuốc nhỏ, xem xét một hồi, hừ lạnh một tiếng:
– Ta không yên tâm dùng thuốc của ngươi.
Chu Dương Tiêu lạnh lùng cười:
– Ta đường đường là chủ Chu gia, lẽ nào lại đi hãm hại ngươi sao?
Lý Vân Tiêu cười khẩy nói:
– Vậy tiếng rống muốn lấy mạng ta vừa rồi là sao?
Chu Dương Tiêu tức giận đến tím mặt, run run nói:
– Ngươi…!
Lý Vân Tiêu chắp tay hướng về phía mọi người:
– Có vị Thuật Luyện Sư nào ở đây không? Có thể kiểm tra giúp ta xem viên đan dược này có độc hay không được không? Ta sợ tiểu nhân Chu gia lén lút hãm hại ta, xin các vị giúp đỡ!
Người Chu gia tức đến bốc khói, nghiến răng ken két.Mấy ngàn năm qua, Chu gia chưa từng bị khiêu khích như vậy.
Một lão nhân bước ra từ đám đông:
– Để ta xem cho.
Lão nhân mắt sáng ngời nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc và phức tạp.
Đám đông xôn xao:
– Bách Lý đại sư! Là Bách Lý đại sư!
Bách Lý Công Cẩn, hội trưởng công hội Thuật Luyện Sư của Hỏa Ô đế quốc, Thuật Luyện Sư lục giai, như một vị thần trong Hỏa Ô đế quốc.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, sau đó nở nụ cười.Lý Vân Tiêu không biết Bách Lý Công Cẩn, nhưng cảm nhận được dao động hồn lực cường đại từ người lão, biết vị này chắc chắn là một Thuật Luyện Sư cao cấp.
– Thì ra là Bách Lý đại sư.
Chu Dương Tiêu tiến lên nghênh đón:
– Kính chào đại sư!
Bách Lý Công Cẩn nhẹ gật đầu, lão nhìn Lý Vân Tiêu:
– Ta nghe Nguyên Hạo nhắc đến ngươi, nói ngươi rất giỏi, ban đầu ta không tin.Hôm nay gặp mặt, không ngờ ngươi còn ghê gớm hơn cả lời Nguyên Hạo nói.
Bách Lý Công Cẩn lắc đầu, khẽ thở dài:
– Haizz, lớp trẻ tài giỏi hơn lớp già, chúng ta già rồi.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Nguyên Hạo đại sư và Bách Lý đại sư đã quá khen ta rồi.
Chu Dương Tiêu biến sắc mặt, gã lúc trước cũng có mặt trong Thiên Địa Phong Vân bảng của Thiên Thủy quốc, nghe Bách Lý Công Cẩn khen ngợi Lý Vân Tiêu khiến gã cảm thấy khó chịu.
Chu Dương Tiêu đổi chủ đề:
– Bách Lý đại sư, xin hãy kiểm tra đan dược, để chứng minh sự trong sạch cho Chu gia ta.
Từ trước đến nay toàn là Chu gia ức hiếp người, đã bao giờ bị người khác cưỡi lên đầu? Còn phải nén giận, cầu người khác giúp đỡ.Chu Dương Tiêu tức đến nghẹn thở.
Bách Lý Công Cẩn nhận lấy lọ thuốc từ tay Lý Vân Tiêu, mở ra đổ vào lòng bàn tay, viên thuốc đỏ rực, linh khí khiến người ta kinh sợ.
Bách Lý Công Cẩn gật gù khen ngợi:
– Đúng là thánh dược trị thương tứ giai, xem dao động linh khí thì chắc là loại thượng đẳng.
Bách Lý Công Cẩn kẹp viên thuốc đặt bên mũi ngửi.
Chu Dương Tiêu ưỡn ngực, chắp hai tay sau lưng, ra vẻ một tông sư lạnh nhạt nói:
– Chu gia ta sừng sững ở Viêm Vũ thành vạn năm, tín dụng và nội tình kéo dài không suy.Một thế gia lớn như vậy sao có thể hãm hại một thằng nhãi ranh như ngươi? Ngươi mau về trị thương đi, bảy ngày sau trên Kim Ô Lôi Thần Đài ta sẽ kêu Ngọc Sơn cho ngươi một bài học suốt đời khó quên.
Xung quanh nổi lên những tiếng xì xào bàn tán, suy đoán về âm mưu đằng sau chuyện này, cũng như kết cục cuối cùng.
– Thằng nhãi này cẩn thận hơi quá rồi, Chu gia dù gì cũng là danh môn vọng tộc, có ghê tởm đến đâu cũng không thể ngay trước mặt dùng độc hãm hại người được.
– Ừm! Ta thấy thằng nhãi này sợ nên định giở trò.
– Ha ha ha, sợ thì có ích gì? Đã dám mở đầu thì phải chơi tới cùng.
– Chậc chậc, thú vị đấy, không ngờ lại có người dám khiêu khích tứ đại thế gia, chuyện này không đơn giản đâu.
