Đang phát: Chương 3710
Hắn giận dữ hét lớn:
– Hiên Viên đại nhân, các ngươi đối phó ba người Dận Vũ, Quy Khư để ta lo!
Vẫn là cách phân chia như cũ, vì ảo thuật của Quy Khư quá mạnh, hắn sợ nhóm Hiên Viên Diệu không chống lại được.
– Được!
Hiên Viên Diệu cũng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nếu hôm nay thua, không cần đợi Lục Sí ra tay, hai người trước mắt cũng đủ sức hủy diệt Thiên Vũ giới.
Hơn nữa, chỉ cần đánh bại Dận Vũ, dù cuối cùng không thắng được Quy Khư cũng không sao.Vì chân long đã xuất hiện, không thể thay đổi!
Nghĩ kỹ, mọi người lập tức lao thẳng về phía Dận Vũ tấn công.
Sắc mặt Dận Vũ hơi đổi, không muốn đối đầu trực diện, vừa đánh vừa lùi, lớn tiếng:
– Quy Khư huynh cứu ta!
Vì còn phải tranh đoạt vận mệnh chân long, hắn cần giữ sức.
Trong mắt Quy Khư lóe lên tia sáng, cát vàng tách ra, từ bên trong bay ra vô số võ giả, lao về phía đám người Hiên Viên Diệu.
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rút lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm nhóm võ giả, trong lòng chấn động:
– Hóa hư thành thực?
Quy Khư gật đầu:
– Hóa hư thành thực là cảnh giới cao nhất của ảo thuật.Nhưng dù ta đạt tới Giới Vương cảnh cũng không thể làm được, dù sao quá mức nghịch thiên.Nhờ có huyền khí đồng tộc, Thiên Niên Nhất Mâu mới có thể thi triển đầy đủ.
Lý Vân Thiên quát:
– Không thể nào! Sao có chuyện hoang đường như vậy, nếu có thể hóa hư thành thực chẳng phải ngươi đã sớm vô địch thiên hạ?
Quy Khư ngạc nhiên nhìn hắn, cười nhạo:
– Năm đó, ngoại trừ Lục Sí, dù là Dận Vũ cũng không thắng được ta, xem như không vô địch thiên hạ, nhưng cũng không kém bao xa.Chiêu này là thật hay giả, chẳng phải ngươi có Chân Thực chi nhãn sao?
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên ánh vàng, Ma Ha cổ văn chuyển động nhìn về phía nhóm võ giả, không ngờ tất cả đều có thân thể máu thịt, không hề giả dối.
Tay chân hắn run lên, trán đổ mồ hôi lạnh, nếu có được thần kỹ như vậy, trận chiến này sao mà đánh?
Quy Khư cười nhạt:
– Vậy nên quá trình tiễn các ngươi về nơi an nghỉ sẽ rất đơn giản, không phức tạp, cũng không lâu đâu.
Ẩn sau nụ cười là vẻ tàn khốc vô cùng.
Quy Khư dần biến mất ở chân trời, trong cát vàng lại trào ra vô số võ giả, toàn bộ đều là cao thủ Thần cảnh, số lượng không ngừng tăng lên, như vô tận đánh thẳng về phía Lý Vân Tiêu.
Trong đầu Lý Vân Tiêu hiện lên cảnh chiến đấu với Thiên Tư.
Lúc trước tạo ra vô số võ giả từ hư không, cảnh tượng giống hệt trước mắt, ngọn lửa giận luôn bị kìm nén trong lòng bùng cháy.
– Trên đời này không hề có chuyện hóa hư thành thực, nếu thật sự như vậy, chẳng phải ngươi có thể sáng tạo thế giới sao!
Bốn phương tám hướng trào ra hàng trăm võ giả, tất cả đều bộc phát sức mạnh trên Thần cảnh, đủ loại chân khí đánh tới khiến không gian xung quanh Lý Vân Tiêu chao đảo, nhưng hắn không hề sợ hãi.
Quy Khư nhìn hắn từ xa, cười nhạt:
– Ngươi nghĩ sáng tạo thế giới rất khó sao?
Lòng Lý Vân Tiêu khẽ động, kinh ngạc:
– Ý gì?
Quy Khư nói:
– Luyện chế ra thánh khí cũng không khác gì sáng tạo thế giới, thực ra muốn trở thành người sáng tạo cũng rất đơn giản, chỉ cần có một Giới Văn Chương dung nhập vào thánh khí thì sẽ có cơ hội tạo ra thế giới cường đại.
– Giới Văn Chương? Rốt cuộc ngươi cần thứ đó để làm gì?
Lý Vân Tiêu giật mình:
– Nếu chỉ để luyện chế ra một thế giới, sao phải phá hủy một thế giới khác? Sao không giữ lại trong Thiên Vũ giới?
– Ha ha, buồn cười!
Quy Khư cười lạnh:
– Nếu tự mình luyện chế ra một thế giới, ta sẽ là thần của thế giới đó.Nhưng không ai dùng Giới Văn Chương để luyện chế thế giới.Như ngươi nói, nếu trở thành chủ nhân của thiên giới, thì có thể tự do du ngoạn vũ trụ, không bị ràng buộc.Những cường giả ngươi thấy trước mắt, đúng là cường giả, chỉ là ngươi không muốn tin mà thôi.
– Bớt xàm ngôn!!
Lý Vân Tiêu mắng, trong mắt lóe lên ánh vàng nhìn nhóm võ giả, quả thực không thấy sơ hở nào.Nhưng trong lòng hắn không sợ hãi, lấy Tiếu Ngạo Hồng Trần quạt một vòng khắp bốn phía.
Một luồng sức mạnh cuồng bạo lao tới bốn phương tám hướng, rất nhiều võ giả bị hai luồng nguyên tố lực quạt trúng trực tiếp nổ tan xác.Số còn lại bị chấn thương toàn thân, bay xa hàng ngàn trượng.
– Cái gì?
Quy Khư khựng lại, liếc nhìn Tiếu Ngạo Hồng Trần.Thân ảnh Lý Vân Tiêu lóe lên rồi biến mất, xuất hiện sau lưng hắn, cây quạt chuyển động chụp xuống.
Trong mắt Quy Khư thoáng lộ vẻ khác lạ, một tay hóa chưởng nghênh đón.
– Oanh!
Cây quạt vàng như đánh vào đá, bị cản trở lớn, lực lượng phong hỏa song hệ bùng nổ, đánh bay cả hai người.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu âm trầm cầm quạt định xông lên, Quy Khư nhanh chóng thi triển pháp quyết, thân thể lùi về phía sau biến mất trong hư không.
Ngay lập tức xung quanh Lý Vân Tiêu lại xuất hiện rất nhiều võ giả, xé rách không gian lao ra, tấn công hắn.
– Dù những người này là thật, cũng chỉ là lâu la thôi!
Tiếu Ngạo Hồng Trần vung ra, tất cả võ giả đều bị chấn bay, người chết, người bị thương.
– Lâu la nhiều hơn nữa cũng vô dụng! Quy Khư, ra đây cho ta!
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tinh quang, nhìn quanh bốn phía, đột nhiên thuấn di ra ngoài trăm trượng, tay trái hóa thành tử sắc lôi kiếm, đâm vào hư vô.
Không gian bị một kiếm xé toạc, thân ảnh Quy Khư lộ ra, lùi hơn mười bước, lộ vẻ kinh ngạc.
– Ngươi khó đối phó hơn ta tưởng!!
– Còn có chuyện ngoài dự đoán của ngươi hơn, ví dụ như ngươi chết đi!
Tay trái Lý Vân Tiêu chộp tới, tử lôi phóng thích đầy trời.
Trong khoảnh khắc, cả thiên địa tràn ngập tử lôi, hắn hóa thành lôi điện, như một pho tượng cự linh đứng sừng sững giữa trời đất, thống trị thiên hạ!
– Dù ngươi có sức sáng tạo, ta cũng có Phạm Thiên Tử Phủ thần lôi, có thể phá hủy vạn thế!
Lý Vân Tiêu vung tay đánh xuống.
Một mảnh tử quang nở rộ, vô số lôi đình từ trên trời giáng xuống, rung chuyển mặt đất!
Oanh! Oanh! Oanh!
Từng đạo lôi điện khổng lồ không ngừng giáng xuống, không trung vỡ vụn, cát đá bay lên hóa thành bột mịn.
Lý Vân Tiêu nghiêm túc, hắn hiểu mấu chốt của trận chiến là phá vỡ Thiên Niên Nhất Mâu, thoát khỏi không gian thánh khí.
Nếu không, dù chiến đấu thế nào cũng vô ích, vì Quy Khư chính là thần minh của nơi này.
Ngay cả chiến trường của Dận Vũ và Hiên Viên Diệu cũng bị tử lôi ảnh hưởng, phải tách ra xa, kinh hãi nhìn uy lực hủy diệt thế giới của tử lôi.
