Chương 3709 Giới Văn Chương

🎧 Đang phát: Chương 3709

– Phụt!
Hạo Phong hộc máu, cả người như con diều đứt dây bị đánh văng đi.
– Hạo Phong đại nhân!
Đứng gần nhất, Đoan Mộc Hữu Ngọc vội bay tới đỡ lấy Hạo Phong.
Thực lực của gã chẳng giúp được gì trong lúc này.
Sau khi đỡ được Hạo Phong, gã kinh hãi.Hạo Phong tệ hại, thân thể bị long tức phá hoại.
Nếu không có Niết Nguyên đao cản trước, có lẽ đã chết tại chỗ.
Diệp Phàm và tỷ đệ Mộng Vũ vội xông tới, luống cuống giúp Hạo Phong chữa thương.
– Hừ, chưa chết!
Dận Vũ hừ một tiếng, bất mãn.
Hiên Viên Diệu quát:
– Ngươi không phải Giới Vương cảnh! Cùng lắm như ta thôi, nửa bước Giới Vương! Đi đánh lén kẻ yếu hơn, đê tiện như ngươi thì đừng mong lên được Giới Vương!
– Ha ha, buồn cười!
Dận Vũ cười như điên, châm chọc:
– Lão thất phu ngươi là cái thá gì mà dám nói ta? Kẻ thắng làm vua, ai bảo hắn yếu? Vừa rồi hắn hao lực trong ảo cảnh, lại đứng gần ta, mặt đần thộn ra thì không đánh hắn đánh ai? Chết là do ngu, không chết là do may!
Mọi người tức giận trước lời biện bạch của gã.
Lý Vân Tiêu nhìn Dận Vũ, nén giận nói:
– Thật độc ác, ta hiểu rồi, ngươi luyện hóa ba đứa con, không tiếc bản nguyên long lực, nên mới lên được nửa bước Giới Vương!
Mặt Dận Vũ biến sắc, lạnh lùng:
– Ba nghịch tử kia chết chưa hết tội, nhưng chết rồi thì không thể lãng phí!
Uyên thoáng trầm ngâm.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng:
– Dận Vũ, dù ngươi là nửa bước Giới Vương, có dám đấu với ta một trận? Ngươi thắng ta đi ngay, còn ngươi thua thì sang năm là ngày giỗ!
Mặt Dận Vũ biến sắc, lạnh lùng:
– Ta đang chiếm thượng phong, sao phải đấu với ngươi? Đánh nhau thì vừa rồi ta đánh lén tên kia uổng công à?
– Chiếm thượng phong?
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Đầu ngươi bị lừa đá à?
Hiên Viên Diệu nói:
– Minh chủ, ngươi đối phó Dận Vũ, ba người còn lại để chúng tôi lo!
Lý Vân Tiêu khẽ động lòng, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Trữ Khả Nguyệt, có chút kiêng kỵ.Dận Vũ không chịu đấu với hắn, chắc là dựa vào Quy Khư, và rất tin tưởng gã.
Mà Quy Khư dường như không để tâm, không coi chuyện trước mắt ra gì.
– Không, các ngươi đối phó ba người Dận Vũ, ta đối phó Quy Khư!
Lý Vân Tiêu nói, nhìn chằm chằm Quy Khư.Đột nhiên hắn thấy mắt Quy Khư lóe sáng, lòng lạnh đi.
– Đây là…
Hắn vừa sơ hở, lập tức bị Quy Khư bắt được, kéo vào ảo cảnh!
Không chỉ Lý Vân Tiêu, mà cả nhóm Hiên Viên Diệu cũng bị kéo vào.
Bốn phía cát vàng mênh mông, là một sa mạc.
Mọi người cảnh giác, rồi thấy ba người Dận Vũ và Quy Khư xuất hiện.
Dận Vũ kinh ngạc:
– Quy Khư, ngươi làm gì vậy? Sao lại đưa cả chúng ta vào?
Quy Khư cười:
– Đằng nào mọi người cũng hỗn chiến, vào thế giới của ta cho thú vị!
Mặt Dận Vũ biến sắc, kêu lên:
– Đây là bên trong Thiên Niên Nhất Mâu?
Quy Khư gật đầu.
Mặt Dận Vũ tím lại, sợ hãi, nói:
– Quy Khư, ta và ngươi cùng một chiến tuyến, đừng quên mục đích của chúng ta, ngươi không được hại ta!
Quy Khư cười:
– Yên tâm, không hại ngươi đâu, ta còn trông cậy vào ngươi khôi phục chân thân, giúp ta lấy được Văn Chương!
Dận Vũ mới bớt lo.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc, hỏi:
– Văn Chương là gì? Mà các ngươi coi trọng vậy?
Quy Khư nói:
– Giờ nói cho ngươi cũng không sao.Thật ra cũng chẳng cần giấu, cả thiên hạ biết cũng không ai lấy được nó.Văn Chương, còn gọi là Giới Văn Chương.
– Giới Văn Chương…
Quy Khư nói:
– Giới Văn Chương là một giới sau khi chết sụp đổ, ngưng tụ thành một khối vật chất, chứa chân khí và lực lượng của giới đó.
– Một giới chết sụp?
Lý Vân Tiêu giật mình, hiểu ra, nhớ tới Na A Tị cổ quyển.
Ma Phổ từng nói Na A Tị cổ quyển là do Ma giới cũ sụp xuống mà thành, ngưng tụ thần thông và trí tuệ của một giới, chẳng lẽ nó chính là Giới Văn Chương?
Hiên Viên Diệu giận dữ:
– Các ngươi muốn phá hủy giới này?
Dận Vũ lạnh lùng:
– Giới này bất nhân với ta, ta chẳng có gì lưu luyến!
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Giới Văn Chương có tác dụng gì? Lúc trước các ngươi và Lục Sí trở mặt cũng vì nó?
Quy Khư gật đầu:
– Đúng vậy.Năm xưa Lục Sí muốn diệt thế, luyện hóa nhất giới, nhờ có ta, Dận Vũ và vô số chân linh ngăn cản mới bảo tồn được thế giới này.Nếu không làm sao các ngươi có cơ hội tồn tại.
Lý Vân Tiêu ngây người:
– Vậy hai người các ngươi là anh hùng cứu thế?
Hiên Viên Diệu mắng:
– Minh chủ đừng nghe chúng nói bậy, chắc chắn có vấn đề, ta không tin bọn chúng muốn cứu thế!
Dận Vũ cười:
– Lão thất phu nói đúng, chúng ta cũng có tư tâm.Đơn giản là giới bị hủy, thực lực Giới Vương cảnh của chúng ta lúc đó còn không biết có thể sống sót bên ngoài giới hay không, hay còn có thể tu luyện hay không.Còn một chuyện quan trọng, chỉ cường giả vượt qua Giới Vương cảnh mới dùng được Giới Văn Chương.Nói trắng ra là, lúc ấy chỉ Lục Sí dùng được, chúng ta không dùng được, nên không cho hắn luyện hóa nhất giới, lấy đi Giới Văn Chương.
Quy Khư nói:
– Chuyện năm đó phức tạp, liên hệ rắc rối, nhưng trung tâm là Giới Văn Chương.Vì Giới Văn Chương, nên…
– Đủ rồi!
Dận Vũ ngăn lời gã:
– Không cần nói với đám người chết này thêm gì, giải quyết nhanh đi, ta còn cướp lấy số mệnh chân long, tránh chuyện ngoài ý muốn!
Quy Khư gật đầu, nhìn Lý Vân Tiêu:
– Ta và ngươi có duyên, nhưng vẫn phải tiễn ngươi lên đường!
Lý Vân Tiêu giận dữ:
– Hai tên ác độc các ngươi, lại muốn luyện hóa giới này, thật là ác nhân, không thể để các ngươi sống!

☀️ 🌙