Chương 370 Làm Con Tin Một Lần

🎧 Đang phát: Chương 370

Chương 370: Làm Con Tin Một Lần
Diệp Mặc tránh đội tuần tra, mệt mỏi bay thêm hơn một canh giờ mới thấy đất liền.Hắn biết do né tránh nên đã đi xa lộ trình định sẵn.Trong tay hắn lại không có thiết bị định vị, mà ngôn ngữ địa phương thì hắn không hiểu.
Diệp Mặc hạ xuống nơi vắng người, chân nguyên tiêu hao quá lớn, cần tìm chỗ khôi phục.Do đi vội, hắn mới phát hiện mình không có USD, cũng chẳng có giấy tờ tùy thân.
Nơi này rất vắng vẻ.Diệp Mặc đợi nửa ngày, không thấy ai qua lại để hỏi đường.Đúng lúc hắn định tìm nơi đông người hơn thì một chiếc xe Jeep lao tới, thu hút sự chú ý của hắn.
Xe bình thường, nhưng điều bất thường là trên xe có năm người, đều có súng.Thùng xe được sửa đổi, trống rỗng.
Điều khiến Diệp Mặc quyết định theo dõi là mấy chữ tiếng Trung nhỏ trên thùng xe: “tao muốn báo thù”.Dù chữ nhỏ, vẫn không thoát khỏi thần thức của hắn.
Diệp Mặc bất ngờ khi chiếc xe Jeep dừng ở một cửa hàng khuất.Bốn người (trừ lái xe) vào hai cửa hàng khác nhau.
Diệp Mặc lập tức theo vào một cửa hàng.Hắn muốn hỏi San Francisco cách đây bao xa, tiện thể xem bốn người kia định làm gì.Vừa vào, một viên cảnh sát mập mạp thấy Diệp Mặc liền cảnh giác, tiến lại gần.
Diệp Mặc thầm than.Nếu cảnh sát hỏi lai lịch, hắn chỉ còn cách động thủ.Viên cảnh sát thật rỗi hơi, không hỏi hai gã da đen lại đến hỏi hắn.
“Cứu với!”
Một tiếng kêu thảng thốt vang lên.Viên cảnh sát mập mạp lập tức quay lại.Hai gã da đen đang cướp ở cửa hàng gần đó, chủ cửa hàng bị một tên uy hiếp.Viên cảnh sát bỏ mặc Diệp Mặc, rút súng chạy sang.Diệp Mặc lắc đầu.Hắn biết cửa hàng mình đang đứng cũng có hai tên đồng bọn.Không ngờ chúng lại làm ầm ĩ vì cướp một cửa hàng.
Biết vậy hắn đã không theo dõi.Hắn thấy chữ tiếng Trung trên thùng xe, tưởng có người biết tiếng Trung.
Lúc Diệp Mặc định tránh đi, một gã da đen áp sát hắn.Hắn biết gã muốn tìm con tin, liền đứng im, thầm nghĩ: “Tìm một người dẫn đường miễn phí cũng không tệ.”
Quả nhiên, tên cướp khống chế Diệp Mặc.Một tên khác đánh ngất chủ cửa hàng, bắt đầu lục lọi.Diệp Mặc thấy kì lạ khi gã cướp vứt tiền lẻ lung tung.Không phải chúng đến cướp sao? Sao đến tiền cũng không cần?
Rất nhanh Diệp Mặc nhận ra chúng không đến cướp mà đến tìm đồ.Còn tìm gì thì hắn không biết.Nhưng từ việc bốn tên lục tung hai cửa hàng, có lẽ chúng chỉ biết đồ ở trong cửa hàng, chứ không biết ở cửa hàng nào.
Diệp Mặc nhìn chủ cửa hàng vạm vỡ, hiểu vì sao chúng bắt mình làm con tin.Rõ ràng là thấy Diệp Mặc dễ bắt nạt.Dù hắn cao khoảng 1m8, nhưng so với chủ cửa hàng 1m9 thì khác biệt rõ rệt.Hơn nữa chủ cửa hàng toàn thân cơ bắp cuồn cuộn.
Từ xa vọng lại tiếng còi xe cảnh sát.Hai viên cảnh sát khác chạy đến tiếp viện.Cửa hàng kia cũng có tiếng hô hoán, có lẽ đã thành công.Rất nhanh, gã da đen uy hiếp Diệp Mặc xông ra khỏi cửa hàng.
Bốn tên cướp chọn Diệp Mặc và một chủ cửa hàng khác làm con tin, chạy về phía xe Jeep đỗ bên đường, nhanh chóng nổ máy.
Có lẽ phía trước không còn chỗ, hai gã da đen dẫn Diệp Mặc và chủ cửa hàng vào thùng xe bịt kín phía sau.
Khi xe cảnh sát đến nơi, bọn cướp đã biến mất.Diệp Mặc thấy trong tay chúng có thêm một thùng màu đen, có lẽ là thứ chúng muốn tìm.Thần thức Diệp Mặc quét qua, bên trong toàn bột trắng.
“Hóa ra là thuốc phiện?” Diệp Mặc hiểu ra.Bọn này buôn thuốc phiện, chỉ là không hiểu sao thuốc phiện lại giấu trong cửa hàng.Có lẽ chúng biết có kẻ bán thuốc phiện khác giấu hàng ở đó, nên mới cướp.
Xe Jeep chạy rất nhanh, lát sau nhập vào dòng xe.30 phút sau, xe Jeep chạy vào một đoạn đường vắng.
Gã da đen râu rậm ngồi đằng trước nói một câu, xe chạy chậm lại.Gã da đen áp tải hai con tin vứt ông chủ cửa hàng xuống.
Hai gã da đen vừa định vứt Diệp Mặc, hắn tóm lấy hai gã, làm đứt tâm mạch, ném ra khỏi xe.Ba người phía trước nghe tiếng động, cho rằng Diệp Mặc cũng bị ném xuống, không quay đầu lại, rẽ vào một con đường nhỏ, lái xe đi.
Một giờ sau, xe Jeep dừng trước một biệt thự tư nhân.Hai gã da đen và lái xe đi xuống.Diệp Mặc thầm nghĩ: “Bọn này đi xa thật.Không biết chúng là buôn thuốc phiện hay cướp của nhau, có lẽ chỉ kiếm lợi nhỏ.”
Gã da đen râu rậm thấy Diệp Mặc thì ngây ra, lập tức kêu lên.
Diệp Mặc không hiểu chúng nói gì, có lẽ là “Mày là ai?” Hắn tiến lên, túm lấy tên râu rậm.
“Đưa tao đi tìm một đứa hiểu tiếng người.”
Hai gã da đen bên cạnh rút súng ra.Diệp Mặc không thèm nhìn, hai quả cầu lửa bay qua, chớp mắt hai gã da đen thành tro bụi.
Gã râu rậm kinh hãi nhìn Diệp Mặc, không biết gã lảm nhảm gì, nhưng mặt đầy sợ hãi và khiếp sợ.Tuy không hiểu Diệp Mặc nói gì, nhưng gã đoán được ý, vội chỉ vào bên trong.
Gã râu rậm dẫn Diệp Mặc vào một căn hầm ngầm, mở cửa ra.Diệp Mặc thấy bên trong có mấy thùng.Hắn bực bội.Mình muốn tìm người biết tiếng Trung để hỏi đường, gã này dẫn mình đến đây làm gì?
Diệp Mặc đến bên một cái rương, mở ra.Bên trong toàn đô la Mỹ, khoảng hơn một triệu đô.Mấy gã cướp này thật nhiều tiền.Diệp Mặc không để ý đến sự khiếp sợ của gã râu rậm, thu rương tiền vào nhẫn.Hắn đang thiếu tiền đô la, rương tiền này đúng là than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Gã râu rậm thấy Diệp Mặc làm biến mất một rương tiền thì mắt như muốn rớt ra ngoài.Diệp Mặc mở mấy rương khác, toàn súng đạn bình thường.Diệp Mặc không hứng thú với chúng, cũng không muốn thu vào.
Lúc Diệp Mặc định hỏi gã San Francisco ở đâu thì thấy một tấm bản đồ treo trên tường.Đây là bản đồ toàn nước Mỹ.
Diệp Mặc tìm dọc bờ biển nửa ngày mới thấy vị trí của San Francisco.Hắn kéo gã râu rậm, chỉ xuống chân hỏi:
“Đây là nơi nào?”
Tuy không hiểu Diệp Mặc nói gì, lần này gã râu rậm cũng đoán ra.Gã dùng tay chỉ tên một thành phố trên bản đồ.
Diệp Mặc giật mình.Hóa ra mình đến Daly City.Tuy cách San Francisco không xa, nhưng vẫn có khoảng cách.
Biết phương hướng, Diệp Mặc không cần gã râu rậm nữa, tiện tay biến gã thành tro bụi, tìm một nơi sạch sẽ tu luyện mấy tiếng, rồi đạp phi kiếm bay về phía San Francisco.

Trên một con phố ở San Francisco, một bóng người đột nhiên xuất hiện.Chính là Diệp Mặc.Hắn vừa xuống đã gọi một chiếc taxi.
Tài xế taxi nói một câu Diệp Mặc không hiểu, chỉ có thể thử nói:
“Tôi đi phố người Hoa.”
“Ok.”
Tài xế ra hiệu lên xe.
Diệp Mặc mừng thầm, không ngờ gã này hiểu mình nói gì.
Dường như muốn cho Diệp Mặc biết y không hiểu tiếng Trung, gã lái xe phát âm không chuẩn nói:
“Tôi chỉ biết mấy câu hội thoại thông thường.”
Diệp Mặc không để ý nhiều.Hắn chỉ cần đến phố người Hoa là mọi việc sẽ thuận lợi.Chắc chắn ở đó có người hiểu tiếng Trung, hắn không tin phố người Hoa toàn người nước ngoài.
Một giờ sau, Diệp Mặc đứng trước “Minh Ngọc Các” ở phố người Hoa.Do lệch múi giờ, lúc Diệp Mặc đến mới là buổi chiều.
Diệp Mặc vào Minh Ngọc Các.Bên trong trang trí giống một số cửa hàng cổ của Hoa Hạ.Một ông lão đeo kính, khoảng hơn 50 tuổi, đang cầm một quyển sách, chăm chú đọc.
“Xin hỏi anh muốn mua gì?”
Một người khoảng hơn 20 tuổi trong cửa hàng thấy Diệp Mặc bước vào liền khách khí hỏi.
Diệp Mặc nhìn lướt qua các loại đồ cổ trên quầy, còn có một số vật phẩm trang sức đặc trưng của Hoa Hạ, mới thấy chiếc vòng Ninh Trung Phi tặng hắn so với ở đây đã là rất tốt rồi.
“Cái vòng tay này có bán ở đây không?”
Diệp Mặc lấy chiếc vòng Ninh Trung Phi tặng, đưa cho người kia xem.
Người này vừa cầm lấy chiếc vòng đã trả lời:
“Đúng vậy, đây là đồ của cửa hàng chúng tôi bán ra.Mới bán mấy ngày trước mà? Chẳng lẽ có vấn đề gì? Ông ơi…”
Ông lão đang xem sách liền bỏ xuống, đi tới, cầm lấy chiếc vòng, nhìn đi nhìn lại mấy lần, mới gật đầu nói:
“Đúng vậy, chiếc vòng này được bán ra ở chỗ chúng tôi.Xin hỏi có gì nghi vấn không?”
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
“Nghi vấn thì không có, tôi chỉ muốn hỏi chiếc vòng này từ đâu ra?”
“Cái này…”
Ông lão tháo kính xuống, có chút khó xử nói.
Hỏi nguồn gốc hàng hóa là điều tối kỵ.Diệp Mặc không hề kiêng kỵ hỏi lai lịch chiếc vòng, khiến ông thấy khó xử.
Diệp Mặc lấy ra một đống đô la Mỹ, khoảng mười nghìn đô, đặt lên bàn:
“Ông chủ, đây là thù lao cho câu trả lời của ông, cầm lấy đi.”

☀️ 🌙