Đang phát: Chương 369
– Được rồi, các công ty tham gia đấu thầu vui lòng chờ một lát, ba công ty trúng thầu cử đại diện vào phòng họp để bàn bạc chi tiết.
Úc Diệu Đồng nói xong liền đi về phía phòng họp nhỏ.Đại diện ba công ty trúng thầu đứng dậy trong sự ngưỡng mộ của mọi người.Mỗi công ty cử hai người đi theo, Ninh Trung Phi của công ty dược Phi Dụ không đi mà để Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai vào.
Khi đại diện ba công ty đã ngồi vào chỗ, mọi người bất ngờ khi thấy Tổng giám đốc công ty Dược Lạc Nguyệt đích thân kéo ghế mời Ninh Khinh Tuyết ngồi.
– Tổng giám đốc Úc, cái này…để tôi tự nhiên được rồi.
Ninh Khinh Tuyết vốn không thích lấy lòng người khác, nhưng việc Tổng giám đốc Úc của Dược Lạc Nguyệt tự mình giúp cô kéo ghế khiến cô có chút giật mình.
Lý Mộ Mai đứng bên cạnh thì ngơ ngác.Chuyện này có vẻ kỳ lạ.Không chỉ Dược Phi Dụ trúng thầu mà Tổng giám đốc Úc của Dược Lạc Nguyệt còn đối xử với Khinh Tuyết một cách khác thường, quá khách khí.Chẳng lẽ đúng như những gì mình đoán? Trong lòng Lý Mộ Mai thoáng hoảng sợ.
Những vấn đề cần trao đổi với các công ty trúng thầu rất đơn giản, Dược Lạc Nguyệt đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, không có vấn đề gì lớn.Cho dù có một vài sai sót nhỏ, nhưng sau khi chứng kiến sự quyết đoán của Úc Diệu Đồng, ba công ty kia cũng không dại dột chỉ ra vì so với lợi ích họ đạt được thì những sai sót này chẳng đáng gì.
Sau khi trao đổi xong, hai công ty kia lần lượt rời đi, Úc Diệu Đồng giữ Ninh Khinh Tuyết ở lại.
Tim Ninh Khinh Tuyết đập thình thịch.Chẳng lẽ mọi chuyện đúng như Lý Mộ Mai nói? Nếu thật sự như vậy thì cô cũng không cần danh sách trúng thầu này.
Dường như nhận ra sự nghi hoặc của Ninh Khinh Tuyết, Úc Diệu Đồng liền nói:
– Tổng giám đốc Ninh, chuyện là thế này.Bên tôi có một nhân viên rất giỏi quản lý dược liệu, công ty cô mới tiếp nhận nên có nhiều việc cần giải quyết.Tôi định cử cô ấy sang giúp cô một thời gian, tạm thời ở bên Dược Phi Dụ.
Lòng Ninh Khinh Tuyết chùng xuống.Chẳng lẽ người đến giúp này đúng là người mà Lý Mộ Mai nói?
Nhưng Tổng giám đốc Úc cũng không nói gì thêm, chỉ nói là qua giúp đỡ thôi.Có lẽ mình đa nghi rồi.Hơn nữa, nếu không có sự giúp đỡ của Dược Lạc Nguyệt thì Dược Phi Dụ sớm muộn cũng phá sản.
Nghĩ đến đây, Ninh Khinh Tuyết gật đầu:
– Được vậy cũng tốt, làm phiền Tổng giám đốc Úc rồi.
Úc Diệu Đồng vội vàng cười nói:
– Không có gì.Nếu Tổng giám đốc Ninh không ngại thì sau này cứ gọi tôi là chị Úc là được, tôi cũng chỉ thích gọi cô là Khinh Tuyết thôi.
– Đương nhiên là cầu còn không được, chị Úc.Sau này mong chị giúp đỡ nhiều hơn.
Nếu Ninh Khinh Tuyết còn không nhận ra Úc Diệu Đồng đang muốn kết giao với cô thì đúng là ngốc nghếch.
Úc Diệu Đồng cười nói:
– Tôi cũng cầu còn không được.Nếu nói đến chiếu cố thì sau này chắc phải nhờ Khinh Tuyết chiếu cố nhiều hơn.
Nói xong, cô chỉ vào Lạc Phi:
– Khinh Tuyết, đây là Lầu Ý Phi, cao thủ giám định dược liệu của Dược Lạc Nguyệt chúng tôi.Ý Phi, đây là Khinh Tuyết của Dược Phi Dụ vừa hợp tác với chúng ta, chắc chắn sẽ có rất nhiều thứ cần giúp đỡ, cô qua đó giúp một thời gian được chứ?
Lầu Ý Phi lập tức cười nói:
– Đương nhiên không vấn đề.Khinh Tuyết, sau này tôi đi theo cô kiếm miếng ăn.
Sau nhiều biến cố, Lạc Phi đã không còn là cô bé ngây thơ, không hiểu sự đời như trước kia nữa.
Ninh Khinh Tuyết vội vàng xua tay, hóa ra lại là một mỹ nữ tuyệt sắc.Mình lại đoán lung tung.Công ty Lạc Nguyệt bây giờ phát triển như vậy, sao lại phải dùng thủ đoạn chứ.
Tuy Ninh Khinh Tuyết nghĩ như vậy nhưng Lý Mộ Mai thì không.Cô nghĩ rằng vị Tổng giám đốc Úc này đối với Khinh Tuyết, hay nói đúng hơn là đối với công ty Phi Du quá tốt, điều này có chút kỳ lạ.Công ty trúng thầu đâu chỉ có mỗi công ty của họ, vì sao chỉ phái đại diện đến công ty của cô, còn hai công ty kia thì không? Sao hai công ty kia không bị giữ đại diện ở lại?
Đây chưa phải là vấn đề chính.Vấn đề chính là vị Tổng giám đốc Úc kia lại chủ động muốn Khinh Tuyết gọi mình là chị, hơn nữa câu nói sau đó của Tổng giám đốc Úc còn khiến người khác phải suy nghĩ.Cô ta nói không chừng sau này phải nhờ vả Khinh Tuyết để kiếm miếng ăn, là có ý gì?
Lý Mộ Mai là người ngoài cuộc tỉnh táo, cô không cho rằng đó chỉ là lời khách sáo.
Sau khi Ninh Khinh Tuyết và Lầu Ý Phi nói chuyện xong, cô quay lại hỏi Úc Diệu Đồng:
– Chị Úc, chị là tổng giám đốc của Dược Lạc Nguyệt nhưng tôi có một điểm không hiểu.Tính cạnh tranh của công ty dược Phi Du chúng tôi không mạnh lắm, vì sao bên chị lại cho chúng tôi vị trí trúng thầu?
Úc Diệu Đồng hơi sững sờ, trên mặt thoáng hiện lên một tia kỳ lạ, nhưng rất nhanh cô đã kịp phản ứng, vội vàng nói:
– Chủ tịch của chúng tôi cảm thấy bố cô là người tốt, ông ấy nói Chủ tịch Ninh là người rất có khí phách, cho nên mới nhường vị trí trúng thầu cho các vị.
Diệp Mặc không chủ động nói ra, Úc Diệu Đồng cũng không vạch trần chuyện này.Hơn nữa, nghe Dương Cửu nói giữa Diệp Mặc và Ninh Khinh Tuyết hình như có chút hiểu lầm, chuyện này cô càng không nên nói ra, nhỡ Ninh Khinh Tuyết tức giận, từ bỏ danh sách trúng thầu này thì sau này cô biết trả lời Diệp Mặc thế nào?
Ninh Khinh Tuyết nghi ngờ hỏi:
– Chị Úc, tôi có cần gặp mặt Chủ tịch bên chị không?
Úc Diệu Đồng vội vàng nói:
– Không cần, không cần.Sau này chủ tịch bên tôi sẽ đến công ty bên đó.Ông ấy quen với bố cô, cô chỉ cần biết bên cô trúng thầu là nhờ mối quan hệ giữa chủ tịch và bố cô không tệ là được, những cái khác tôi cũng không rõ lắm.
Thấy Úc Diệu Đồng nói vậy, Ninh Khinh Tuyết cũng không còn cách nào khác, chỉ còn cách đợi vị chủ tịch thần bí của công ty Lạc Nguyệt đến tìm cô, nhưng cuối cùng cũng biết được nguyên nhân trúng thầu.
Khi Úc Diệu Đồng và Ninh Khinh Tuyết vừa đến đại sảnh, Ninh Khinh Tuyết liền phát hiện xung quanh bố cô có rất nhiều đại diện của các công ty dược.
– Khinh Tuyết, cô cứ chuẩn bị gọi thầu trước đi, bên tôi còn có việc cần phải xử lý.Nếu có chuyện gì không xử lý được thì để Ý Phi giúp, hoặc là gọi trực tiếp cho tôi.
Úc Diệu Đồng để lại danh thiếp rồi chào Ninh Khinh Tuyết và rời đi.
Lý Mộ Mai nhìn những đại diện công ty dược vây quanh công ty dược Phi Du, không khỏi khinh bỉ nói:
– Không lâu trước còn phân biệt ranh giới với chúng ta, bây giờ lại bu vào, những người này da mặt dày thật.
Ninh Khinh Tuyết thản nhiên nói:
– Vẫn là câu nói kia, người hướng về phía trước, đứng trước lợi ích thì da mặt gần như không là gì cả.
– Chị Phi, công ty bên chị có phải ngày nào cũng có rất nhiều người đến tìm Tổng giám đốc Úc không?
Lý Mộ Mai quay đầu lại nhìn Lạc Phi hỏi.
Lạc Phi lắc đầu:
– Tôi vừa gia nhập công ty Lạc Nguyệt, thậm chí còn chưa đến tổng bộ ở Lưu Xà, đối với những việc này cũng không rõ.
– A, ngay cả Lưu Xà cũng chưa đi qua, vậy sao Tổng giám đốc Úc lại phái cô đến giúp công ty bên tôi?
Cô thực sự không hiểu cách dùng người của vị Tổng giám đốc Úc này.
Lạc Phi khẽ mỉm cười nhưng không trả lời.Đương nhiên cô biết nguyên nhân là vì sao.Tổng giám đốc Úc từng nói với cô:
Viễn Kỳ Bân của tập đoàn dược Viễn Bắc không phải loại tốt lành gì, Ninh Khinh Tuyết đắc tội với gã ta, gã nhất định sẽ trả thù.Tổng bộ của công ty dược Lạc Nguyệt cao thủ như mây, căn bản không cần để ý một tên Viễn Kỳ Bân nhỏ nhoi.Nhưng bên cạnh Ninh Khinh Tuyết của công ty dược Phi Dụ không có một cao thủ nào, nhỡ Ninh Khinh Tuyết vì sự trả thù của Viễn Kỳ Bân mà chịu thiệt thòi, Diệp Mặc trở về thì bọn họ không biết ăn nói thế nào.Vì Diệp Mặc từng nói Lầu Ý Phi là một cao thủ, cho nên Úc Diệu Đồng mới thương lượng với Lạc Phi để cô đến công ty dược Phi Dụ, một mặt có thể giúp công ty dược Phi Dụ thu thập tài liệu, một mặt có thể bảo vệ Ninh Khinh Tuyết.
Thực tế, Lưu Xà hiện nay có rất nhiều cao thủ nhưng đều là đàn ông, mà trong lòng Úc Diệu Đồng, Ninh Khinh Tuyết rất quan trọng, cho nên Lạc Phi là lựa chọn tốt nhất vì cô cũng là phụ nữ.
Nếu môn phái trong Ẩn Môn biết được đệ tử nòng cốt của Từ Hàng Tĩnh Trai lại đi bảo vệ một phụ nữ bình thường thì phản ứng đầu tiên chắc chắn là không tin, nhưng Lạc Phi chắc chắn sẽ không có cảm giác này.Đối với cô mà nói, tính mạng của cô được Diệp Mặc cứu nên đi bảo vệ vợ của Diệp Mặc là điều rất bình thường.Việc khiến cô buồn nhất là chuyện của tiểu sư muội Lạc Huyên, không biết tiểu sư muội có quan hệ gì với Diệp Mặc.
– Khinh Tuyết…lâu lắm không gặp em rồi.
Một chàng thanh niên đi tới trước mặt Ninh Khinh Tuyết cười nói.
– Anh họ Ninh Dương, sao anh lại đến đây? Sao em không thấy anh đi cùng bọn họ?
Ninh Khinh Tuyết vẻ mặt kinh ngạc nói.Trong Ninh gia, nếu nói cô còn người để cảm kích thì đó chính là anh họ Ninh Dương này.
Gần như mọi người đều hận không thể bán cô đi lấy tiền, đổi lấy sự bình yên và phú quý cho Ninh gia.Nhờ Ninh Dương âm thầm đến báo cho cô biết, bảo cô trốn đi, thậm chí Ninh Dương còn cố gắng giúp Khinh Tuyết trốn ra nước ngoài.Cô có thể trốn khỏi Yến Kinh, có thể nói Ninh Dương đã giúp cô rất nhiều.
Tuy một số chuyện là sau này Lý Mộ Mai nói cho cô biết nhưng đối với người anh họ này, Ninh Khinh Tuyết vẫn luôn rất cảm kích.
– Anh Dương, em biết rồi, chắc chắn là mấy người của Ninh gia bảo anh đến tìm Khinh Tuyết, có phải là muốn xin một chân trong hạng mục này không?
Lý Mộ Mai lập tức không khách sáo nói.
Ninh Dương xấu hổ gật đầu:
– Đúng vậy, bọn họ sai anh đến.Chú hai và chú tư ngại không dám đến hỏi bố em nên đành sai anh đến tìm em.Thực ra anh cũng không muốn qua đây, chỉ là hiện tại công ty dược Ninh Thị đã chuyển cho anh trai anh quản lý, nếu anh không qua thì quan hệ anh em chắc chắn sẽ bị rạn nứt.Nhưng em cũng không cần phải khó xử, nếu được thì nói được, không thì bảo không là được.
Ninh Khinh Tuyết có chút chần chừ nhìn Ninh Dương.Nếu là công ty của Ninh Dương thì cô không cần suy nghĩ cũng đồng ý, nhưng những người khác trong Ninh gia thì cô đều không muốn dây dưa cùng bọn họ.
