Đang phát: Chương 3691
– Hay là Tranh đại nhân nhân lúc thống nhất các bộ ở trung tâm Ma giới rồi tấn công Cổ Vực đi, chủ động sẽ tốt hơn.
Tranh biến sắc, trầm ngâm suy nghĩ.
Lý Vân Tiêu tiếp lời:
– Hiện tại Lục Sí dù sống sót sau trận chiến kia cũng bị thương nặng.Đây là cơ hội duy nhất để loại bỏ hắn.Nếu chờ hắn hoàn toàn khỏe lại thì…
Trán Tranh đổ mồ hôi, gã rùng mình khi nhớ đến sức mạnh khủng khiếp của Lục Sí, kẻ đã vượt qua cả Thánh Ma.
Viện trầm giọng:
– Chúng ta khoan hãy đi, nhất định phải điều tra rõ sống chết của hai người kia, nếu không ta sẽ không yên lòng.
– Điều tra? Điều tra thế nào?
Lý Vân Tiêu nói:
– Phạm vi mấy trăm dặm toàn là không gian hắc ám, tìm hai người trong đó còn khó hơn lên trời.Hơn nữa, trong bóng tối này, mắt không thấy gì, thần thức cũng bị hạn chế.Ngươi bảo ta điều tra kiểu gì?
Viện hừ nhẹ:
– Chưa điều tra sao ngươi biết không có kết quả?
Tranh gật đầu:
– Ta cũng đồng ý với Viện, nên điều tra trước, nhưng…
Ánh mắt Tranh lạnh lùng liếc về một hướng:
– Trước khi điều tra, ta nghĩ nên loại bỏ bớt vây cánh của Cổ Vực.
Cơ rùng mình, cảm nhận được ánh mắt ác ý của Tranh thì vội lùi lại.
Cơ vừa kinh vừa giận:
– Mọi người đều khó khăn lắm mới sống sót, sao lại muốn tàn sát lẫn nhau?
Lý Vân Tiêu cười khẩy:
– Lười nói đạo lý với ngươi, lúc ngươi tấn công Thiên Vũ giới có nói đạo lý với chúng ta không? Giết!
Lý Vân Tiêu ra lệnh, Vi Thanh, Tiểu Hồng, Tranh, Viện đồng loạt tấn công.
Mục tiêu không chỉ Cơ mà còn cả những Ma Quân sống sót trong liên quân bốn bộ.
Cơ không dám đối đầu trực diện, lập tức bỏ chạy.
Nhưng ngay sau đó, đám người Lý Vân Tiêu truy sát, tiêu diệt tất cả.
Sau khi mọi chuyện xong xuôi, hơn mười người bắt đầu thăm dò không gian hắc ám phía trước, có vẻ không quá nguy hiểm.Họ tiến vào bên trong, bắt đầu điều tra.
Một tháng sau, màu đen vô tận dường như nhạt đi một chút.
Từ vị trí ban đầu, từng người chậm rãi đi ra, ai nấy đều mặt mày ủ rũ, lắc đầu thở dài, dường như không phát hiện gì.
Người cuối cùng đi ra là Lý Vân Tiêu, cũng không có thu hoạch.Nhưng vẻ mặt hắn đầy suy tư.
Vi Thanh hỏi:
– Ngươi phát hiện ra gì à? Một mình nghĩ không bằng nói ra để mọi người cùng nhau nghĩ cách.
Lý Vân Tiêu nhìn mọi người rồi nói:
– Ta đột nhiên nhớ đến lục đạo ma binh, bên trong ẩn chứa lục đạo không gian.Chỉ khi ba ma binh ở cùng nhau mới có khả năng kích hoạt không gian này.Có khi nào Ma Phổ và Lục Sí đã rơi vào đó không?
Mọi người ngây người.
Tiểu Hồng và Viện trầm ngâm, cảm thấy khả năng này khá cao.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nếu không thì dù mấy trăm dặm có lớn, chúng ta điều tra kỹ như vậy lẽ ra phải để lại chút dấu vết.Nếu hai người đó vào lục đạo không gian thì rắc rối lớn, không biết làm sao tiêu diệt bọn chúng.Chờ bọn chúng hồi phục sức mạnh rồi quay lại thì mọi thứ sẽ tiêu đời.
Khuôn mặt Lý Vân Tiêu lộ vẻ lo lắng.
Mọi người chán nản.
Vi Thanh nói:
– Giờ nghĩ nhiều cũng vô ích, cứ đi từng bước thôi.Chúng ta thống nhất Ma tộc trung ương bộ trước rồi diệt Cổ Vực.Tập trung tất cả sức mạnh lại, dù một trong hai kẻ kia còn sống thì chúng ta cũng có sức đánh một trận.
Lời Vi Thanh có lý, khơi dậy chút lòng tin trong mọi người, nhưng khi nghe đến câu cuối ‘có sức đánh một trận’ thì ai nấy đều lắc đầu.
Thực lực mà Ma Phổ và Lục Sí đã thể hiện vượt quá hiểu biết của họ, hơn nữa lực lượng đỉnh cao của trung ương tám bộ gần như bị hủy diệt hoàn toàn, chỉ còn Man bộ là còn.Dù có tập hợp lại, nếu đối đầu với Lục Sí ở đỉnh cao thì cũng chỉ là châu chấu đá xe.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cứ làm theo kế hoạch trước, làm gì đó còn hơn là không làm gì, huống chi hiện tại chỉ có con đường này.
Lý Vân Tiêu nhìn Tranh:
– Dù sau này Ma Phổ hay Lục Sí xuất hiện, ta vẫn sẽ đến nói chuyện với bọn họ.
– Nói chuyện?
Tranh cười khẩy:
– Ngươi nghĩ có thể thay đổi cục diện giữa hai giới bằng lời nói à?
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt:
– Không thử sao biết? Ma Phổ bị phong ấn mười vạn năm, có vẻ đã bớt hung bạo.Lục Sí vốn là người của Thiên Vũ giới, chắc hẳn vẫn còn chút tình cảm.Còn về việc tại sao Lục Sí muốn tấn công Thiên Vũ giới, ta đoán là do mối thù năm xưa, để hắn trả thù xong thì sẽ không tấn công nữa.
Mấy người bên cạnh gật đầu, cảm thấy Lý Vân Tiêu nói có lý.
Thật ra, trong lòng Lý Vân Tiêu không tự tin chút nào, cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, dường như có ẩn tình gì đó.Tuy nhiên, lúc này hắn không có ý kiến nào khác.
Tranh nói:
– Đi thôi, đến Man bộ trước, lôi Man và Lỗ Thông Tử ra lột da rút gân!
Tranh đang bực tức, không có ai để trút giận, liền chuyển mục tiêu sang Man bộ.
Lý Vân Tiêu ngoái đầu nhìn không gian hắc ám, trong lòng đầy lo âu.Hoa Thiên Thụ, người đã hẹn gặp lại, cũng mất tích không dấu vết.
Hơn nữa, lục đạo ma binh cũng mất liên lạc, Lý Vân Tiêu chỉ còn cảm nhận được chút ít với Tiểu Hồng, còn Viện thì hoàn toàn mất kết nối.
Ma nguyên của Ma Chủ Đế dường như cũng trở nên bình thường khi ma binh biến mất.
Hơn mười người lập tức bay nhanh đến tòa thành gần nhất.
Mấy chục ngày sau, họ đến được tòa thành lớn có truyền tống trận, kết thúc hành trình bay và bắt đầu sử dụng truyền tống.
Hai tháng sau, họ đến chủ thành của Man bộ, thành Hoàng Cực.
Lý Vân Tiêu, Vi Thanh, Tiểu Hồng, Tranh, Nguyệt và một số cường giả của Tranh bộ cùng đến thành Hoàng Cực.
Viện và thuộc hạ ở lại thành trì của Viện bộ, không tham gia vào cuộc chiến với Man.
Viện bị thương trong trận chiến với thành Thiên Hàn, nàng chỉ muốn tĩnh dưỡng nên đã từ biệt mọi người.
Thật ra, điều khiến Viện khó chịu nhất là việc phải đứng chung chiến tuyến với Lý Vân Tiêu.Nếu bất đắc dĩ phải tạm thời liên minh thì còn có thể chấp nhận, chứ hợp tác lâu dài thì nàng không thể chịu đựng được.
Lý Vân Tiêu cũng rất e ngại Viện, nếu không phải mối họa Lục Sí quá lớn thì hắn đã không để nàng sống.
Vì vậy, hai đội người đi hai ngả là lựa chọn tốt nhất.
Thành Hoàng Cực, trong chủ điện.
Trên một trận pháp tối tăm có hai nửa vỏ trứng lớn, bên trong trống rỗng.Phía trên vỏ trứng, một Ma Tôn ngồi xếp bằng, người đầy lông, ánh sáng vàng bao phủ.
– Chúc mừng Man đại nhân, cuối cùng cũng hấp thu toàn bộ lực lượng của trứng Ma Viên.
Trong đại điện vang lên tiếng cười khùng khục, một lốc xoáy hiện ra, biến thành một nam nhân trẻ tuổi.
Khuôn mặt nam nhân tái nhợt, không chút máu, hốc mắt sâu, mắt sáng quắc, trông rất quái dị.
Man ngước mắt nhìn nam nhân:
– Ngươi đã hoàn toàn khống chế được thân thể mà ngươi đoạt xác rồi sao?
