Đang phát: Chương 3692
Người đàn ông tên Lỗ Thông Tử bực tức:
– Ta chưa thể hoàn toàn biến thành thân ma được, đành phải dùng tạm thân xác mang từ Thiên Vũ giới đến, đợi luyện thành ma công rồi mới chuyển hóa sau.
Man gật đầu:
– Ừ, ngươi khỏe mạnh là ta yên tâm rồi.
Lỗ Thông Tử cười khẽ:
– Cảm ơn đại nhân đã quan tâm.Gần đây đại nhân có nghe ngóng được tin tức gì không?
Sắc mặt Man thay đổi, trầm giọng:
– Ngươi nói về thành Thiên Hàn đúng không? Tin đồn thì nhiều mà loạn cả lên, nhưng nghe cái nào cũng đáng sợ.Ngươi nghe được những gì?
Lỗ Thông Tử đáp:
– Loạn thật đấy, tôi nghe được bảy tám phiên bản rồi.Nhưng cơ bản có thể xác định được vài điều.Thứ nhất, tám bộ tộc trung ương thiệt hại nặng nề, chỉ còn mỗi Man bộ ta là còn nguyên vẹn.Thứ hai, Ma Thủ Cổ Vực xuất hiện, hủy diệt thành Thiên Hàn, không ai biết các phe phái ra sao, sống chết của Ma Thủ cũng là một bí ẩn.
Man hỏi:
– Ngươi nghĩ Ma Thủ còn sống không?
Lỗ Thông Tử phân tích:
– Khó nói lắm.Viện bộ lực lượng không yếu, lại còn có Ma Phổ ra tay.Theo tôi thấy thì có lẽ cả hai bên đều bị thương nặng, khó mà đoán ai chết ai sống.
– Khoan đã!
Man cắt ngang lời Lỗ Thông Tử, mặt lạnh tanh:
– Ngươi chắc chắn là có Ma Phổ ra tay à?
Lỗ Thông Tử cười, gật đầu:
– Mấy hôm trước tôi vừa tìm được vài kẻ có ma nguyên của Ma Chủ, rút lấy nó.Vốn định dùng nó để theo dõi lục đạo ma binh, tiếc là sau trận chiến thì mất hết cảm ứng.Chắc là Ma Phổ lành ít dữ nhiều rồi.
Man giật mình:
– Thật thế à?
Lỗ Thông Tử khẳng định:
– Chắc chắn trăm phần trăm.Đại nhân định làm gì tiếp theo?
Man nhìn Lỗ Thông Tử, thực ra gã cũng rất dè chừng Lỗ Thông Tử.Nếu không phải nể cái tài thuật đạo của Lỗ Thông Tử thì gã đã thủ tiêu lâu rồi.
Man dò hỏi:
– Ngươi nghĩ nên làm gì?
Lỗ Thông Tử cười đầy ẩn ý:
– Trung ương tám bộ tộc chỉ còn mỗi chúng ta.Nếu Ma Thủ thắng thì sẽ coi trọng chúng ta hơn, đại nhân sẽ được thăng quan tiến chức trong Cổ Vực.Còn nếu Viện bộ thắng thì lại rắc rối.
– Ồ? Rắc rối thế nào?
Man thản nhiên:
– Ta với Viện bộ vốn không xâm phạm lẫn nhau, chắc không đến mức nhằm vào ta đâu.
Lỗ Thông Tử cười:
– Người ta thường nói một núi không thể có hai hổ.Nếu Cổ Vực thua, thì khu vực trung ương này chỉ còn đại nhân và Viện bộ mà thôi.
Man trầm ngâm một lúc:
– Nghe đồn Viện đã đạt đến Thánh Ma cảnh.Nếu thật thì ta đánh không lại ả.
Lỗ Thông Tử cười xảo quyệt:
– Đại nhân hà tất phải tự hạ thấp mình như thế? Viện đã bị thương nặng trong trận chiến với Cổ Vực, chuyện này gần như chắc chắn.Có khi ả còn không sống sót qua trận chiến ở thành Thiên Hàn ấy chứ.Cho dù may mắn sống sót thì thực lực cũng giảm sút nhiều.Còn đại nhân thì luyện hóa được sức mạnh của Ma Viên, bù qua sớt lại thì muốn giết Viện đâu có khó.
Man hỏi:
– Ý ngươi là bảo ta ra tay trước, đem quân đi tiêu diệt Viện bộ?
Lỗ Thông Tử nói:
– Không cần gấp.Đây là sách lược để đối phó khi Viện bộ thắng thôi.Nhưng thực tế thì tôi thấy khả năng Viện thắng không cao.Nếu Ma Thủ thắng thì khỏi phải nói, cứ tôn Ma Thủ lên là xong.
Mặt Man không chút cảm xúc:
– Vậy thì cứ chờ có kết quả rõ ràng rồi tính.Ngươi nghiên cứu đám đời thứ tư kia đến đâu rồi?
Nghe vậy, mắt Lỗ Thông Tử sáng rực lên, cười khùng khục:
– Đã có tiến triển lớn rồi.Nếu thành công thì có thể bồi dưỡng ra rất nhiều ma vật đỉnh Ma Quân.Đến lúc đó thì san bằng cái Thiên Vũ giới kia dễ như trở bàn tay.Cho dù đối phó với Cổ Vực cũng có chút nắm chắc.
Sắc mặt Man thay đổi, cau mày lộ vẻ tức giận.Dù sao thì việc bàn về đối phó Cổ Vực là điều cấm kỵ.
Man hỏi:
– Ta không hiểu, ngươi là người của Thiên Vũ giới, sao lại muốn giúp chúng ta?
– Giúp các ngươi?
Lỗ Thông Tử cười phá lên:
– Không, không, không, đại nhân hiểu lầm rồi.Tôi không giúp ai cả, tôi chỉ giúp bản thân mình thôi.
– Giúp bản thân?
Man cười khẩy:
– Ta thấy cái bộ dạng nửa người nửa quỷ của ngươi thì giúp được gì cho bản thân chứ?
Lỗ Thông Tử nói:
– Chỉ cần có tầm nhìn xa trông rộng, có đủ thực lực, thì cần gì phải so đo được mất trước mắt? Với lại Thiên Vũ giới sớm muộn gì cũng bị diệt vong thôi.Cho dù không bị Ma tộc hủy diệt thì cũng sẽ bị tiêu diệt bởi chính người của nó.
– Bởi chính người của nó?
Ánh mắt Man sắc lại, trầm giọng:
– Là sao?
Lỗ Thông Tử lộ vẻ quái dị, khuôn mặt đẹp trai trở nên vặn vẹo.Gã cười tà ác:
– Rồi có ngày đại nhân sẽ hiểu thôi.
Man rất tức giận, nhưng biết tính khí của kẻ trước mặt, gã khẽ hừ:
– Nếu không còn chuyện gì nữa thì ngươi lui đi.
Man không muốn nhìn Lỗ Thông Tử thêm một giây nào, chỉ ước gì có thể giết chết hắn ngay lập tức.
Lỗ Thông Tử cười gian, xoay người định đi.
Đột nhiên, cả hai người đều biến sắc, giật mình ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Không biết từ lúc nào, có hơn mười người xuất hiện trong đại điện, lạnh lùng nhìn họ.
Lỗ Thông Tử hít một ngụm khí lạnh:
– Ối! Lý Vân Tiêu!
Lỗ Thông Tử lùi lại mấy bước, hoảng sợ nhìn những người trước mặt.
Man từ trên cao đáp xuống, cảnh giác nhìn mọi người, lạnh lùng hỏi:
– Các ngươi muốn gì?!
Lý Vân Tiêu nhìn Lỗ Thông Tử, lạnh lùng nói:
– Quả nhiên ngươi vẫn chưa chết, lại còn đoạt xác người khác.
Cái thân xác mà Lỗ Thông Tử đang dùng là của một trong số rất nhiều thuật luyện sư được đưa đến từ Thiên Vũ giới.
Lỗ Thông Tử cười tà, nhìn Lý Vân Tiêu với ánh mắt lạnh lẽo:
– Vốn định đoạt xác Dương Địch, tiếc là cái thứ bỏ đi đó quá yếu, không xứng để ta chiếm lấy.
– Tốt!
Lý Vân Tiêu biến sắc, lớn tiếng:
– Hôm nay ngươi có lên trời cũng không có đường, xuống đất cũng không có cửa!
Tranh nhìn Man, thở dài:
– Man huynh, chúng ta cũng coi như quen biết nhau, hay là bắt tay liên minh đi?
– Liên minh?
Man hừ lạnh:
– Liên minh cái gì? Chẳng phải trung ương tám bộ tộc chúng ta vẫn luôn là đồng minh sao?
Tranh cười:
– Đến nước này rồi còn nói chuyện khách sáo làm gì.Muốn chiến hay muốn liên minh, tự ngươi chọn đi.
Sắc mặt Man thay đổi:
– Ta muốn biết kết quả trận chiến.Ma Thủ và Viện đâu?
Tranh xòe tay:
– Ma Thủ thì không rõ tung tích, Viện thì bị thương nặng đang dưỡng thương.
Man run giọng hỏi:
– Không rõ tung tích? Các ngươi có thấy rõ thực lực của Ma Thủ không?
Mặt Tranh hơi khó coi, nhưng vẫn nói thật:
– Nghe nói là đã gần đến cảnh giới Chủ Thiên Giới trong truyền thuyết rồi.
Mặt Man tái mét, người khẽ run:
– Chủ Thiên Giới!
Lỗ Thông Tử cũng giật mình, nhưng trong mắt lóe lên một tia kỳ dị:
– Chủ Thiên Giới! Nếu thật sự có cảnh giới đó thì…
Sắc mặt Lỗ Thông Tử trở lại bình thường, dường như chìm trong suy tư.
Mặt Man xám xịt:
– Đã vậy mà các ngươi còn dám đối đầu với Ma Thủ?
Tranh cười gằn:
– Đã đi bước đầu tiên rồi thì không còn đường lui.Nên hôm nay Man huynh mà không lựa chọn đúng đắn thì sẽ gặp rắc rối lớn đấy.
