Đang phát: Chương 3620
Tranh lạnh lùng ra lệnh:
– Trong thành đang có mặt nhiều cường giả của các bộ tộc khác.Hãy dùng danh nghĩa của ta để điều động toàn bộ Ma tộc Tranh bộ.Bất kỳ ai không tuân lệnh, giết không tha.Những Ma tộc không thuộc Tranh bộ đang ở trong thành Xạ Tinh phải ở yên tại chỗ, kẻ nào dám ra khỏi thành, giết.Những nơi có truyền tống trận quan trọng, ngươi phải đích thân dẫn theo một số cường giả đến trấn giữ.Trong thời gian này, cắt đứt mọi đường truyền tống.Ai trái lệnh, giết!
Ba mệnh lệnh liên tiếp đều kết thúc bằng “giết” khiến các Ma tộc căng thẳng.Một số người đang muốn rời thành giờ không dám mở miệng.
Tranh phất tay:
– Ngươi đi làm ngay.Lý Vân Tiêu và người của Nguyệt bộ thì thả ra, việc này không liên quan đến họ.
Bảo hít sâu một hơi, tuân lệnh:
– Rõ!
Vẻ mặt Bảo nghiêm trọng hơn bao giờ hết.Gã biết đây là một việc lớn chưa từng có trong hàng trăm năm qua của Tranh bộ.
Bảo liếc nhìn Lý Vân Tiêu và người của Nguyệt bộ, rồi quát lớn, ra lệnh cho thuộc hạ lui ra, kiểm kê số lượng người, sau đó phái người tỏa đi bốn phương để thi hành mệnh lệnh.
Ma tộc Tranh bộ đang có mặt tại hội trường giao dịch đều bị điều động, đi theo một số lãnh đạo cấp cao của Tranh bộ.
Rất nhanh, trong đại điện chỉ còn lại một số cường giả đến từ các bộ tộc khác.
Nhiều người vốn định xem kịch vui giờ sắc mặt tái mét, cảm thấy mình như những tù nhân trong thành Xạ Tinh.
Tranh đảo mắt nhìn những người còn lại, ai bị gã nhìn đều im thin thít, không dám đối diện.Cuối cùng, ánh mắt Tranh dừng lại trên người Lý Vân Tiêu, nhìn hắn với vẻ thản nhiên, kèm theo một nụ cười nhẹ.
Tranh hừ một tiếng.
Gã bước vài bước đến gần Lý Vân Tiêu, hai người cách nhau khoảng mười mét.
Tranh hỏi:
– Người vừa đến từ Thiên Vũ giới, ngươi có quen không?
Trước ánh mắt ngạc nhiên của Lý Vân Tiêu, Tranh vung tay lên, một màn sáng hiện ra bên cạnh hai người, để lộ khuôn mặt của Lỗ Thông Tử.
Đôi mắt Lý Vân Tiêu lóe lên, sắc mặt hoàn toàn thay đổi:
– Lỗ Thông Tử!
Tranh nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, lạnh lùng nói:
– Quả nhiên ngươi quen hắn.Người này có lai lịch gì? Hiện đang ở đâu?
Trụ lách người ra sau lưng Lý Vân Tiêu, phong tỏa thần thức, sợ hắn bỏ trốn.
Lý Vân Tiêu ngẩn người một lúc, sau khi hiểu ra mọi chuyện, bực bội nói:
– Thì ra là thế! Quả nhiên là hắn, đáng lẽ ta phải nghĩ đến sớm hơn.
Trụ lạnh lùng nói:
– Dẫn ta đến nơi ẩn náu của hắn, nếu không đừng trách chúng ta không khách sáo!
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Ta không biết nơi ẩn náu của hắn ở đâu, nhưng ta biết hắn dựa vào thế lực của đại ma Man.
Trụ và Tranh đều nheo mắt, lộ vẻ giật mình:
– Man?!
Trong quảng trường giao dịch, một Ma Quân của Man bộ tức giận quát:
– Hắn nói bậy! Ta ở Man bộ chưa từng gặp người này.Rốt cuộc ngươi là ai? Có mục đích gì? Tại sao lại vu khống cho Man bộ của ta?
Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Ma Quân khiến gã rụt cổ, hơi sợ hãi khi bị nhiều người nhìn như vậy.
Ma Quân cố lấy dũng khí, chắp tay nói:
– Các vị đại nhân minh xét, tại hạ đến từ Man bộ, tuyệt đối chưa từng gặp người kia.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm hỏi:
– Vậy trong Man bộ các ngươi có Ma Quân nào tên Thí, Khương và Cát không?
Ma Quân kinh ngạc:
– Đúng là có, nhưng Khương và Cát đại nhân dường như đã biến mất từ lâu rồi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy là đúng rồi.Hai người đó không phải biến mất mà đã chết trong khe nứt ở Thiên Vũ giới.Lỗ Thông Tử đi cùng với bọn họ.
Sắc mặt Ma Quân hoàn toàn biến đổi, giận dữ hỏi:
– Ngươi nói vậy có chứng cứ gì không?
Lý Vân Tiêu khinh miệt liếc nhìn Ma Quân, hừ mũi:
– Ta nói sự thật, không cần chứng cứ.
– Ngươi…Nói bậy!
Ma Quân nổi giận:
– Mọi người phân xử đi.Làm gì có chuyện tùy tiện vu khống người khác như vậy?
Lý Vân Tiêu lười để ý đến Ma Quân, vẻ mặt cao ngạo, không thèm quan tâm đến việc vu khống hay không.
Tranh trầm ngâm hỏi:
– Ngươi chắc chắn hắn đầu phục Man bộ?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Ít nhất là hơn một năm trước là vậy.Bây giờ thì ta không chắc.
Trụ nhíu mày:
– Tranh, ngươi tin hắn thật sao?
Trụ tỏ vẻ không tin tưởng, rất bất mãn với cách làm của Tranh.
Tranh nói:
– Ta thật sự tin hắn.Bây giờ, trong tám bộ, hỏi ai có khả năng giúp đỡ người đó nhất, e rằng chỉ có Man.
Trụ im lặng:
– Nếu không phải Man thì sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Vị này, ta có nói Man giúp đỡ hắn sao? Ta chỉ nói Lỗ Thông Tử hơn một năm trước đã đầu quân cho Man, ta không rõ tình hình hiện tại.
Trụ cười lạnh:
– Hahaha, ngươi định nói dù kết quả thế nào cũng không liên quan đến ngươi chứ gì?
Lý Vân Tiêu bình tĩnh nói:
– Vốn dĩ không liên quan đến ta.Nhưng nếu các ngươi định tìm Lỗ Thông Tử để tính sổ thì có thể tính cả phần ta, vì ta có thù sâu với hắn.
Mắt Trụ lóe lên tia lạnh:
– Các ngươi có thù? Ngươi nghĩ chúng ta sẽ tin sao?
Trụ liếc nhìn Tranh, hừ một tiếng rồi nói thêm:
– Trừ Tranh ra.
Lý Vân Tiêu bật cười, đan mười ngón tay vào nhau trước mặt:
– Ta không bắt các ngươi phải tin ta, nhưng các ngươi tốn thời gian vào ta e rằng sẽ càng khó tìm được Lỗ Thông Tử hơn.
Trụ hừ một tiếng:
– Việc này không cần ngươi lo.
Tranh hỏi:
– Ngươi có cách nào tìm ra hắn không?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Không có cách đặc biệt nào cả.Người này thực lực mạnh mẽ, quỷ kế đa đoan, rất khó đối phó.Nếu lần này không thể tiêu diệt hắn trong thành Xạ Tinh, e rằng hắn sẽ như cá về biển, chim về rừng, rất khó giết.
Tranh gật đầu:
– Yên tâm đi, ta nhất định sẽ tìm ra hắn.Đến lúc đó, ta hy vọng sẽ thấy thái độ của ngươi để chứng minh những gì ngươi nói là thật.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tia băng giá:
– Yên tâm đi, nếu hắn xuất hiện, ta nhất định sẽ ra tay.
Tranh nói:
– Trước khi tìm ra hắn, ngươi hãy ở lại trong thành Xạ Tinh đi.
Lý Vân Tiêu bất đắc dĩ gật đầu.Dù là giết Lỗ Thông Tử hay mượn siêu truyền tống đại trận, hắn đều phải dựa vào Tranh, không thể chống đối được.
Rất nhanh, toàn bộ Diêu Quang điện bị lùng sục nhưng không phát hiện ra bóng dáng của Lỗ Thông Tử.Vì vậy, họ mở cấm chế Diêu Quang điện để mọi người rời đi.
Giờ phút này, lòng người trong thành Xạ Tinh hoảng loạn.Những người đi đường nhận được tin tức đều tụ tập trong khu vực thuộc phe mình, không dám đi lung tung khắp nơi.
Các tin đồn và tin tức lan truyền nhanh chóng.
Đám người Lý Vân Tiêu quay về Nguyệt bộ, đóng cửa không ra ngoài.Lý Vân Tiêu yêu cầu một gian mật thất và bắt đầu bế quan.
Để tránh bị làm phiền, Lý Vân Tiêu vung tay, tạo ra ánh sáng vàng, hóa thành hàng ngàn phù văn màu vàng ẩn vào không gian xung quanh.
Lý Vân Tiêu vẫn chưa yên tâm, hắn ném ba mươi sáu thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm ra, dùng một quy tắc nhất định sắp xếp xung quanh mình.Kiếm khí lấp lánh, tất cả ánh sáng rút vào thân kiếm.
Lý Vân Tiêu chần chừ một lúc, rồi giơ tay lên.Một luồng cương phong bay ra khỏi lòng bàn tay Lý Vân Tiêu, hóa thành một con cá sấu nằm sấp ở phía không xa, hé mắt ra rồi ngủ say tiếp.
Lý Vân Tiêu thở phào nhẹ nhõm.Dường như con cá sấu bị giới lực của Ma giới ảnh hưởng nhưng không mạnh, nó thích nghi rất nhanh.
Dù sao, đạo sinh ra một, một sinh âm dương nhị khí rồi sinh ra ngũ hành, diễn dịch sự biến đổi của thiên địa.Dù là nguyên Ma giới cũng diễn biến từ các nguyên tố ngũ hành thổ, thủy, hỏa, phong.
