Đang phát: Chương 3619
Hoan chỉ định cướp viên ma đản, Tranh vốn định xem trò vui, nhưng giờ gã lộ rõ vẻ giận dữ.
Tranh không quan tâm viên ma đản có vỡ hay không, gã lao lên phía trên, tay niệm chú ấn đánh mạnh xuống.
Trụ hoảng hốt hét lớn:
– Coi chừng viên ma đản!
Nhưng Tranh mặt dữ tợn, bỏ ngoài tai lời Trụ, dốc toàn lực tung ra một đòn.
Hoan biến sắc, hai tay nhanh chóng kết ấn, cơ thể bỗng phình to ra vài phần, khuôn mặt dài ngoẵng, da bọc lấy xương.
Khi cái “túi da” phồng đến một mức nhất định thì nứt toạc, những hoa văn ma quái dày đặc lan ra, từ những vết nứt đó ma quang tràn ra ngoài.
Bùm!
“Túi da” nổ tung, hóa thành ma khí tan biến, thay vào đó là một lão già gầy gò với khuôn mặt dữ tợn.
Lão ta trừng trừng nhìn Tranh, hai tay liên tục thay đổi ấn quyết, giơ chưởng ra nghênh đón.
Nếu Lý Vân Tiêu có mặt ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi tột độ và không kiềm được mà xông vào cuộc chiến.
Bởi vì người trước mặt chính là Lỗ Thông Tử.
Đồng tử của Tranh co rút lại, gã chợt nhớ ra điều gì đó.Nghe nói có một loại tà thuật ghê tởm, có thể luyện hóa Ma tộc thành một tấm da ma quái để khoác lên người, nhờ đó che giấu hoàn toàn khí tức của bản thân, khiến người khác không thể nhận ra.
Người trước mặt rõ ràng đã sử dụng bí thuật này, Hoan chỉ là lớp da ma bên ngoài của lão ta mà thôi.
Nghĩ đến đây, Tranh bùng nổ cơn giận vì sự độc ác của kẻ này, ấn quyết trên tay càng mạnh thêm vài phần, gã quát lớn:
– Chết đi!
Lỗ Thông Tử cười khẩy, ánh mắt lóe lên tia độc địa, trên mặt hiện ra một mặt nạ Thái Cực kỳ dị, ấn quyết xoay chuyển, lòng bàn tay đánh ra hai luồng kim ngân song giản.
Ầm ầm!
Bốn chưởng va chạm vào nhau, một luồng sức mạnh cường đại nghiền ép tất cả.
Lỗ Thông Tử khó lòng chống đỡ, cơ thể liên tục tỏa ra ma khí.Viên trứng Thái Cổ ma Viên dưới thân lão ta chợt mờ đi rồi biến mất hoàn toàn.
Trụ trợn mắt há hốc mồm, da đầu tê dại:
– Ma đản đâu rồi!?
Viên ma đản biến mất ngay trước mắt gã!
Thứ đó vốn có sinh mệnh nên không thể bỏ vào không gian trữ vật, vậy mà giờ lại bị Lỗ Thông Tử dùng thủ đoạn kỳ lạ bí mật mang đi.
Trụ gần như phát điên, gã hét lớn lao xuống.
Lỗ Thông Tử đã cướp được viên ma đản, lão ta cười gằn:
– Ha!
Lỗ Thông Tử thu chưởng về, thân hình lóe lên vài cái định né tránh đòn tấn công của Tranh rồi tẩu thoát.
Chưởng lực cuồng bạo đổ ập xuống, không ngừng đánh trúng Lỗ Thông Tử, khiến da thịt lão ta nát bươm, nhưng trong làn huyết quang mơ hồ có ánh sáng lấp lánh bảo vệ cơ thể lão ta khỏi những tổn thương chí mạng.
Tranh thấy máu thì giận dữ quát:
– Ngươi là người của Thiên Vũ giới!
Lỗ Thông Tử liên tục lùi lại, thân mình dán vào vách tường rồi xuyên qua, cười khùng khục:
– Đa tạ hai vị đại nhân đã tặng ta ma đản và Nặc Á chi chu.
Tranh tức giận đến điên người, tung ra một cú đấm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vách tường đá vỡ vụn, nhưng không thấy bóng dáng Lỗ Thông Tử đâu.
– Oa a a!
Trụ ôm đầu, mặt mày méo mó, phát cuồng gào thét:
– Phải làm sao đây? Mất ma đản rồi, tiêu đời ta rồi, ta biết ăn nói thế nào với cấp trên đây?
Tranh trầm giọng nói:
– Bình tĩnh đi, lão ta chắc chắn vẫn còn trong Diêu Quang điện, không thể nào trốn nhanh như vậy được.Nhưng e rằng ma đản đã…bị truyền tống đi rồi.
Trụ tức giận, hai mắt đỏ ngầu, mất hết lý trí:
– Người của Thiên Vũ giới, chắc chắn lão ta cấu kết với Lý Vân Tiêu! Đúng rồi, thẩm vấn Lý Vân Tiêu, ép hắn nhả viên ma đản ra!
Tranh giơ tay ngăn Trụ lại, nhíu mày nói:
– Bình tĩnh lại đi, Lý Vân Tiêu không thể nào là đồng bọn của lão ta được.Từ đầu đến cuối, lão ta luôn tìm cách hãm hại Lý Vân Tiêu, chuyện đơn giản như vậy chẳng lẽ ngươi không nhìn ra?
– Hãm hại? Hừ, theo ta thấy là ngươi đang bao che cho Lý Vân Tiêu!
Trụ vung tay hất tay Tranh ra, lạnh lùng nói:
– Ta đã nhìn thấu rồi, ngay từ đầu ngươi đã luôn bênh vực Lý Vân Tiêu, vậy thì vụ trộm ma đản này chắc chắn có phần của ngươi đúng không, Tranh?
Tranh giận dữ quát:
– Trụ, ngươi điên rồi sao? Ngươi có biết mình đang nói gì không? Nếu còn ăn nói lung tung thì đừng trách ta không nể nang thân phận Thánh Sứ của ngươi!
Hai người im lặng, trừng mắt nhìn nhau một lúc rồi dần bình tĩnh lại.
Trụ trầm ngâm hỏi:
– Ngươi chắc chắn là lão ta đang hãm hại, vu oan cho Lý Vân Tiêu?
Tranh nói:
– Đến thủ đoạn đơn giản như vậy mà ngươi cũng không hiểu sao? Nhưng có một điều chắc chắn là lão ta biết Lý Vân Tiêu.Vừa rồi đánh nhau, lão ta bị ta đánh trúng, chảy máu, chứng tỏ là người đến từ Thiên Vũ giới.Tâm kế kín kẽ, đảm lược cao siêu, người này thật đáng sợ.
Tranh chớp mắt, nhớ lại tất cả mọi việc rồi xâu chuỗi lại với nhau:
– Mục đích ban đầu của lão ta chắc chắn là viên ma đản, không đúng, còn cả việc thu thập nguyên liệu nữa.Việc thu thập nguyên liệu là thật, nếu không thì lão ta đã không mang theo nhiều ma nguyên thạch cực phẩm đến vậy, gây sự chú ý.Nhưng việc tranh giành chiến hạm màu vàng với Lý Vân Tiêu chắc chỉ là hứng lên nhất thời thôi.
Tranh lạnh lùng nói:
– Nếu ta đoán không sai thì chiến hạm màu vàng và sự xuất hiện của Lý Vân Tiêu đã bị lão ta lợi dụng.Ban đầu lão ta đã định giết người đoạt bảo rồi đổ tội cho Lý Vân Tiêu để thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó ra tay với viên ma đản.Thật là một tâm kế và thủ đoạn khủng khiếp, năng lực ứng biến thì vô cùng đáng sợ.
Mặt Trụ âm trầm, hừ lạnh nói:
– Nói nhiều như vậy, chỉ toàn nghe ngươi khen kẻ địch mạnh mẽ, đáng sợ, vậy thì làm sao tìm ra được hắn? Việc mất ma đản không chỉ mình ta gánh không nổi, cấp trên cũng sẽ trách tội ngươi, đến lúc đó ngươi cũng đừng hòng yên thân!
Tranh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
– Có hai hướng để điều tra.Một là từ Lý Vân Tiêu, chắc chắn hắn và lão ta biết nhau.Hai là từ lai lịch của những ma nguyên thạch cực phẩm kia, lão ta có hơn sáu vạn phương ma nguyên thạch cực phẩm, tuyệt đối không thể có được một cách dễ dàng.
Mắt Trụ lóe lên một tia sáng, vỗ tay nói lớn:
– Đúng rồi, đây chính là điểm then chốt! Nếu không có người chống lưng thì lão ta không thể thu thập được nhiều ma nguyên thạch cực phẩm đến vậy!
Mặt Trụ tràn đầy tức giận và sát khí, nghiến răng nói:
– Nếu để ta tra ra ai trong Ma giới đã giúp đỡ lão ta thì ta sẽ băm thây kẻ đó ra thành trăm mảnh!
Tranh nói:
– Tạm gác chuyện đó lại đã.Ta sẽ phong tỏa Diêu Quang điện và thành Xạ Tinh trước, sau đó mở rộng phạm vi phong tỏa ra ngoài thành Xạ Tinh một trăm dặm rồi từ từ tìm cách.Không gian Ma giới vốn cường đại, không yếu ớt như Thiên Vũ giới, bọn chúng khó lòng phá không rời đi được.
Trụ nghe vậy cảm thấy hy vọng tìm được người rất lớn, gã thoát khỏi cảm xúc ảo não suy sụp và phục hồi lại khả năng tư duy bình thường.
Hai người biến mất rồi xuất hiện ở đại điện giao dịch.
Sự xuất hiện của Tranh gây ra một náo động lớn, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía gã.
Bảo giật mình, vội vàng tiến lên phía trước:
– Đại nhân…
Tranh giơ tay ngăn lời Bảo:
– Không cần nói, ta biết hết rồi.Các ngươi lập tức phong tỏa Diêu Quang điện, thành Xạ Tinh và giới nghiêm phạm vi một trăm dặm xung quanh thành Xạ Tinh.
Tất cả Ma tộc đều giật nảy mình.
– Cái gì? Phong tỏa thành Xạ Tinh?!
Thành Xạ Tinh vốn rất lớn, nếu phong tỏa nơi này thì sẽ tốn một lượng lớn nhân lực và vật lực, khó mà tính toán được.
