Đang phát: Chương 3617
– Nhóc con, đại đạo hồn tinh chủ yếu dùng để đột phá cảnh giới Đại Đạo, tác dụng tăng cường nguyên lực không đáng kể.Nhưng sáu viên hồn tinh này phẩm chất không hề tầm thường, năng lượng rất lớn.Ngươi lại nuốt một lúc sáu viên, dù là cường giả Thông Thiên cảnh cao giai đỉnh phong cũng không dám làm vậy, còn phải nhờ trưởng bối hộ pháp hỗ trợ, nếu không sẽ nổ tung mà chết.Ngươi lại dám ăn cả sáu viên, muốn chết à!
Tam Kỳ lão nhân hiện thân bên cạnh Lục Thiếu Du, vẻ mặt nghiêm trọng nhưng bất lực.Nếu còn bản thể, hắn có thể giúp áp chế, nhưng giờ chỉ là trạng thái linh hồn, hoàn toàn không thể làm gì.
– Kỳ lão, có thể giúp ta hộ pháp không?
Lục Thiếu Du nén đau đớn, mặt đỏ bừng vặn vẹo, toàn thân run rẩy dữ dội.
– Vậy thì không thành vấn đề, mấy trăm năm nay thực lực của ta cũng đã khôi phục được chút ít.
Tam Kỳ lão nhân gật đầu, ánh mắt ngưng trọng:
– Ngươi tự có cách giải quyết chứ?
– Chắc là không thành vấn đề!
Mặt Lục Thiếu Du nhăn nhó kịch liệt, cố gắng chịu đựng năng lượng khủng bố đang bạo động trong cơ thể, lập tức triệu hồi Tử Lôi Huyền Đỉnh, lao vào trong đỉnh, tiến vào Thiên Trụ Giới.
Để giải quyết năng lượng cuồng bạo của sáu viên hồn tinh, Lục Thiếu Du có cách, cùng lắm thì chịu chút đau khổ thôi, nhưng cần thời gian khá dài.
Lúc này hắn không dám chậm trễ, nên phải vào Thiên Trụ Giới.Hắn cũng đã để lại đại hồn anh bên ngoài, phòng ngừa bất trắc mà Tam Kỳ lão nhân không đối phó được.
– Thằng nhóc này, thật sự có cách giải quyết sao?
Tam Kỳ lão nhân nhìn đại hồn anh, hỏi:
– Tiểu tử, ngươi giải quyết được phiền toái này chứ?
– Được, nhưng cần chút thời gian.
Đại hồn anh đáp.
Trong tầng thứ sáu của Thiên Trụ Giới, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi, mặt đỏ bừng, kinh mạch phình to, thậm chí không thể duy trì vẻ mặt sẹo, trở lại hình dáng ban đầu, gân xanh nổi lên vô cùng dữ tợn.
– Hỗn Độn Âm Dương quyết, cắn nuốt!
Lục Thiếu Du quát lớn, vận chuyển Hỗn Độn Âm Dương quyết, điên cuồng cắn nuốt năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể.
Sáu viên hồn tinh hóa thành sáu luồng áo nghĩa nguyên lực tràn vào đan điền khí hải của hắn.Vạn Tự Nguyên Đan bắn ra hào quang, hấp thu trực tiếp mọi loại nguyên lực.
Huyết Lục, Vạn Tự Nguyên Đan và Thanh Trụ Hư Không Dực dần mang theo khí tức hoang sơ cổ xưa, âm thầm biến đổi không ít…
Răng rắc!
Trên quảng trường, Âm Quỷ thu lấy từng viên hồn tinh, dùng Sinh Tử Bộ đối phó đám hài cốt xung quanh vô cùng dễ dàng, không gặp chút trở ngại nào.
Nhưng cường giả các thế lực cũng đã ra tay, phá hủy hài cốt và thu lấy hồn tinh.Thậm chí có không ít hài cốt bò ra khỏi quảng trường, đều mang theo đại đạo hồn tinh, nhưng cũng bị phá hủy nhanh chóng.
– Trong Hắc Thủy ngục giam giam giữ không ít tù nhân Đại Đạo cảnh!
Mạc Kình Thiên nói.
– Nghe nói trong Hắc Thủy ngục giam có thông linh bảo khí, không biết có thật không!
Ma Linh yêu nữ nghi hoặc nói.
– Không có lửa sao có khói, có lẽ là thật.
Mạc Kình Thiên ngẩng đầu nhìn lên không trung, nhíu mày nói:
– Tên kia sao còn chưa tới, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
– Với thực lực của hắn chắc không sao đâu, chỉ sợ là có chuyện ngoài ý muốn thôi.
Ma Linh yêu nữ cắn môi, trong mắt hiện lên tia lo lắng.
– Thu!
Âm Quỷ thu viên hồn tinh cuối cùng vào tay, cất Sinh Tử Bộ, lộ vẻ tươi cười, tổng cộng có hơn trăm đại đạo hồn tinh, một mình hắn thu ít nhất bốn mươi viên, xem như thu hoạch lớn.
– Âm Quỷ, một mình ngươi lấy nhiều như vậy không hay đâu, giao ra một nửa ta sẽ không làm khó dễ ngươi, thế nào?
Một thân ảnh nhảy ra chặn đường Âm Quỷ, chân khí trào ra, ngưng đọng không gian xung quanh.
Âm Quỷ ngẩng đầu, đó là một người trung niên hơi mập, mặt tròn, da trắng nõn, mắt một mí gian trá âm trầm.
Ánh mắt Âm Quỷ lộ vẻ ngưng trọng, trầm giọng nói:
– Tham Lang, thu hồn tinh là nhờ bản lĩnh, dựa vào cái gì phải cho ngươi!
– Dựa vào thực lực của Bắc Đẩu Môn, dựa vào việc ta mạnh hơn ngươi, vậy là đủ rồi!
Người kia liếm môi, không coi Âm Quỷ ra gì, ánh mắt hiện lên tia tham lam.
– Tham Lang, Thất Sát Môn cũng không dễ chọc đâu!
Hơn mười thân ảnh lập tức xuất hiện bên cạnh Âm Quỷ, là Mạc Kình Thiên và những người khác.Người vừa nói là Thiên Khu.
– Không ngờ một Thất Sát Môn nhỏ bé lại khiến các ngươi đoàn kết lại với nhau, nhưng trước mặt ta thì chẳng có tác dụng gì lớn!
Tham Lang liếc nhìn, dừng lại trên ba người Mạc Kình Thiên, Ma Linh yêu nữ và Âm Minh dạ xoa.
Vút vút!
Hơn ba mươi thân ảnh cũng hạ xuống bên cạnh Tham Lang, có nhiều người là Đại Đạo cảnh, không ít là Thông Thiên cảnh, thấp nhất cũng là Ngộ Chân cảnh cao giai, lập tức cung kính hành lễ:
– Chưởng môn!
Hai bên đối đầu gay gắt, những người khác cũng chú ý đến, loại chuyện này không ai quản, chỉ muốn xem kịch vui, biết đâu còn có thể kiếm chút lợi lộc.
– Đó đều là người của Bắc Đẩu Môn, Tham Lang là chưởng môn, thực lực rất mạnh, nghe đồn hắn có thể chống lại thiên địa uy áp, rất ít đối thủ!
Thiên Tuyền khẽ nói với ba người Mạc Kình Thiên.
– Thật là hổ lạc đồng bằng bị chó khinh, nếu ở Phong Vân Sơn, loại người này sao dám ngông cuồng như vậy!
Hổ Sơn đứng sau lưng Ma Linh yêu nữ tức giận bất bình, nhưng cũng không có cách nào khác.
– Ngươi nói cái gì, người Thất Sát Môn quả nhiên ngông cuồng, vậy thì giết gà dọa khỉ vậy!
Lời của Hổ Sơn ai cũng nghe thấy.Một gã gầy gò đứng sau lưng Tham Lang ánh mắt âm trầm, giậm mạnh xuống đất, hung hăng lao thẳng về phía Hổ Sơn, vung tay đánh ra một trảo ấn vặn vẹo, áp bạo không gian, chộp tới.
– Người của Phong Vân Sơn chúng ta, chỉ là một Đại Đạo cảnh trung giai mà cũng dám động vào sao, cút!
Mặt Mạc Kình Thiên trầm xuống, lao tới như tia chớp, trường bào tung bay, nguyên lực hội tụ, một quyền ấn trực tiếp đánh ra, xuyên thủng không gian, hung hăng va chạm vào trảo ấn.
Ầm!
Hai luồng năng lượng va chạm, kình phong khủng bố lan tràn, không gian bị chấn vỡ.
– Hừ!
Gã gầy gò rên lên một tiếng đau đớn, lảo đảo bật lui về sau, mặt tái mét, rõ ràng đã chịu thiệt.
– Linh hồn áo nghĩa, không gian áo nghĩa!
Ánh mắt Tham Lang đột nhiên run lên, âm trầm nhìn Mạc Kình Thiên.
– Ha ha, Tham Lang, ngươi cũng đừng quá tham lam!
Một tiếng cười lớn vang lên, tiếng cười lẫn với nguyên lực, thanh âm mang theo uy áp rất lớn, những người thực lực yếu đều bị ảnh hưởng, mặt tái mét.
Hơn mười thân ảnh rơi xuống bên cạnh người Thất Sát Môn, dẫn đầu là một gã mập mạp mặc kim bào, mang theo khí thế nhìn xuống thiên hạ, không giận mà uy.
Đi bên cạnh còn có một nữ tử cực béo, nhưng dung nhan thanh tú động lòng người, chính là Mộc Vương và Bảo Châu công chúa của Tây Vương Phủ.
