Đang phát: Chương 3616
– Vậy ngươi cứ thử xem, ta từng bị bốn cường giả Đạo Cảnh trung kỳ từ Hỗn Độn thế giới vây công, còn bị một Đạo Cảnh trung kỳ và một Đạo Cảnh cao kỳ hợp lực đánh đó.
Lục Thiếu Du trừng mắt, lạnh lùng nói:
– Nhưng ta vẫn sống sót, còn tiêu diệt một Đạo Cảnh cao kỳ và một Đạo Cảnh trung kỳ của Hỗn Độn thế giới, tên Đạo Cảnh trung kỳ kia chỉ trốn thoát được một phân thân linh hồn.
– Tiểu tử, quả nhiên không tầm thường, chiến tích đáng nể đấy.
Tam Kỳ lão nhân kinh ngạc, rồi hỏi:
– Người Hỗn Độn thế giới đến đây làm gì? Sao ngươi lại đụng độ bọn chúng? Mà bọn chúng lại mò tới cái xó xỉnh Thị Hoang thế giới này làm gì?
Lục Thiếu Du kể lại chuyện Hắc Thủy ngục giam cho lão nghe.
– Thì ra là vậy, thông linh bảo khí…Khó trách có người của Hỗn Độn thế giới trà trộn trong Vạn Thiên liên minh rồi tìm tới đây.Chẳng lẽ nơi này thật sự có thông linh bảo khí?
Ánh mắt Tam Kỳ lão nhân sáng lên.
– Ta cũng không biết, nhưng ta cảm thấy nơi này có liên hệ với di tích Hắc Thủy ngục giam.
Lục Thiếu Du nói.
– Ngươi lo chữa thương trước đi, nếu không có bảo vật cũng chẳng tới lượt ngươi lấy đâu!
Tam Kỳ lão nhân nói.
– Ta đỡ hơn nhiều rồi, không sao.Phía trước có vẻ không bình thường.
Lục Thiếu Du nhìn thạch thất trước mặt.
– Sát khí nồng nặc thật…Trong này có gì đó quái dị!
Tam Kỳ lão nhân khẽ động, chợt lóe tới bên ngoài thạch thất, ngẩn người rồi quay lại nói:
– Tiểu tử, vận may của ngươi không tệ, trong này có nhiều thứ có thể giúp ích cho ngươi đấy.
– Đó là…
Lục Thiếu Du bước tới, thấy một đại điện bằng đá rộng lớn.
Trong điện đầy hài cốt, xương trắng xếp lớp, nhưng hốc mắt của những hài cốt này lại sáng rực, tỏa ra năng lượng mạnh mẽ, mang theo một thứ tà khí quỷ dị khó tả.
Tam Kỳ lão nhân nói:
– Trong những hài cốt kia đều có đại đạo hồn tinh.
– Đại đạo hồn tinh!
Lục Thiếu Du giật mình.
Sau những năm tháng rời khỏi Linh Võ đại lục, Lục Thiếu Du đã biết rõ về đại đạo hồn tinh.
– Nhiều đại đạo hồn tinh như vậy, giá trị khó lường!
Lục Thiếu Du nhìn khắp đại điện, ước tính phải có hơn ba trăm viên.
– Đại đạo hồn tinh rất tốt cho việc lĩnh ngộ, nhưng ngươi nên thu thập hồn tinh trước thì hơn!
Tam Kỳ lão nhân nói.
– Thu!
Lục Thiếu Du lao tới một bộ hài cốt, định vung tay thu hồn tinh.
Vù!
Hài cốt rung lên, hào quang chói mắt bắn ra, một trảo chụp tới, xé nát không gian, thực lực tương đương với Đạo Cảnh sơ kỳ.
Lục Thiếu Du biến sắc, không ngờ hài cốt lại có biến hóa như vậy, vội tung ra một quyền.
Ầm!
Quyền ấn đánh vào trảo ấn, kình khí khủng bố nổ tung, Lục Thiếu Du lùi lại, mặt trắng bệch, hài cốt kia cũng bị đẩy lùi, nhưng không hề bị phá hủy.
– Cẩn thận! Không thể thu thập hồn tinh kiểu này, phải phá hủy chúng hoàn toàn trước đã!
Tam Kỳ lão nhân xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du, nhắc nhở.
Răng rắc!
Toàn bộ hài cốt đồng loạt đứng dậy, chân khí cuồn cuộn lan tỏa, hai mắt lóe lên hào quang yêu tà, tập trung vào Lục Thiếu Du.
– Rắc rối rồi!
Lục Thiếu Du cười khổ, với nhiều hài cốt như vậy, hắn không thể nào đối phó được, đành nhìn Tam Kỳ lão nhân cầu cứu.
– Sợ gì? Dù thực lực của chúng không yếu, nhưng linh trí đã thoái hóa, chẳng khác nào bia sống cả.Muốn lấy hồn tinh, ngoài việc phá hủy chúng, còn có một cách là dùng trí!
Tam Kỳ lão nhân cười nói.
– Dùng trí thế nào?
Lục Thiếu Du ngạc nhiên hỏi.
– Ngươi ngốc à? Ngươi có thời gian áo nghĩa, không gian áo nghĩa, sao không dùng tốc độ áp đảo chúng? Tuy những vật chết này không yếu, nhưng phản ứng chậm chạp, số lượng nhiều thì có ích gì? Nếu ngay cả vật chết như vậy mà ngươi cũng không làm gì được thì trốn đi là vừa!
Tam Kỳ lão nhân trừng mắt, trách mắng.
– Đa tạ Kỳ lão!
Lục Thiếu Du hiểu ý, cười nhẹ.Hài cốt này tuy mạnh, nhưng không khó đối phó.
Hắn lao ra, thổ hệ nguyên lực lan tỏa.
– Thời Không Lao Ngục!
Cả đại điện rung chuyển, không gian vặn vẹo, như bị ngàn cân đè nặng, vô số áo nghĩa tràn ngập, toàn bộ hài cốt khựng lại.
– Thu!
Trong Thời Không Lao Ngục, Lục Thiếu Du thi triển thời gian và không gian áo nghĩa, thân ảnh như điện, chộp lấy một bộ hài cốt, thu lấy hồn tinh.
Răng rắc…
Tiếng nứt vỡ vang lên, khi hồn tinh bị lấy đi, hào quang trong hốc mắt hài cốt biến mất, chân khí tản mát, xương cốt vỡ vụn.
– Thật sự đến từ thế giới xó xỉnh hay sao?
Tam Kỳ lão nhân nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt liên tục thay đổi, lẩm bẩm:
– Quá nhiều áo nghĩa dung hợp…Tiểu tử này làm thế nào mà làm được?
Răng rắc…
Tiếng nứt vỡ liên tục vang lên, khi Lục Thiếu Du dừng lại, Thời Không Lao Ngục thu lại, trên mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng.
Thu được nhiều hồn tinh như vậy, giá trị không thể đo lường.Lục Thiếu Du cũng có chút kinh ngạc, hồn tinh nhỏ hơn nắm tay trẻ con một chút, nhưng lại chứa đựng các loại thuộc tính áo nghĩa.
Trong tay Lục Thiếu Du có sáu loại áo nghĩa: linh hồn, thổ, thủy, hỏa, phong và không gian.
Nhưng trong ba trăm viên hồn tinh, lại không có áo nghĩa mộc hệ, kim hệ, thậm chí thời gian cũng không có.
Tam Kỳ lão nhân nói:
– Ngươi tu luyện nhiều loại áo nghĩa, có thể cắn nuốt không ít đại đạo hồn tinh, tác dụng có lẽ còn lớn hơn nữa.Chủ yếu là có tác dụng cực lớn đối với việc lĩnh ngộ áo nghĩa, những thứ khác thì bình thường thôi.Theo năng lượng dao động thì trong tay ngươi hẳn là hồn tinh của Đạo Cảnh cao giai.
– Chủ yếu có tác dụng cực lớn đối với lĩnh ngộ áo nghĩa, những thứ khác thì không lớn sao!
Lục Thiếu Du lẩm bẩm rồi tiện tay bỏ sáu viên hồn tinh vào miệng.
– Tiểu tử, ngươi muốn chết à…?
Sắc mặt Tam Kỳ lão nhân đại biến, không ngờ Lục Thiếu Du lại trực tiếp ăn hồn tinh, muốn ngăn cản cũng không kịp.
Ực…
Lục Thiếu Du nuốt sáu viên hồn tinh vào bụng, chúng lập tức hóa thành sáu cỗ năng lượng kinh khủng chạy dọc trong người hắn.
– A…
Sáu cỗ năng lượng vượt quá sức tưởng tượng của Lục Thiếu Du, khiến hắn không kìm được mà kêu lên:
– Kỳ lão, ngươi hại ta rồi! Không phải ngươi nói đại đạo hồn tinh chỉ có tác dụng trong việc lĩnh ngộ thôi sao!
