Đang phát: Chương 3604
Tranh vung tay đánh xuống, nhưng vẻ mặt không hề thoải mái mà nhìn xuống phía dưới.
Đăng vừa ngừng châm chọc thì nghe giọng đàn ông vang lên bên cạnh:
– Đại ca đang nói tôi đấy à?
– Ui!
Đăng giật bắn mình, lùi vội sang bên như châu chấu, kinh hãi quay lại thì thấy Lý Vân Tiêu đang cười tủm tỉm nhìn mình.
Tiểu Hồng mặt hơi tái đứng sau lưng Lý Vân Tiêu, nàng không nhìn Đăng mà cảnh giác ngước lên nhìn Tranh trên trời.
Đăng kinh ngạc kêu lên:
– Sao…Sao ngươi còn chưa chết?
Đăng vừa xao nhãng thì bốn Thần Sát đã hợp sức tấn công tới tấp.Kình khí mạnh mẽ chồng chất lên nhau khiến Đăng hoảng sợ lùi lại, không dám xông lên nữa.
Lý Vân Tiêu chẳng khách khí gì mà cười mắng:
– Cái con chim ngốc này, mắt nào của ngươi thấy ta chết hả?
– Cái…Đó…
Đăng hết hồn, vừa rồi Tranh đột ngột vỗ chưởng, dù là gã cũng chưa chắc tránh được, hơn phân nửa sẽ bị thương nặng.Ai ngờ người trước mặt lại nhẹ nhàng đỡ được, thần không biết quỷ không hay chạy tới đây.
Dù trong lòng giật mình nhưng Đăng không hề hoảng loạn, vì chiến tuyến của gã còn có một trong tám siêu cường giả Ma giới, gã tuyệt đối sẽ không thua.
Đăng cố giữ bình tĩnh, lạnh lùng cười:
– Hừ! Dù hiện tại không chết thì hơn phân nửa sẽ chết ngay sau đó thôi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn Đăng, hắn nói với Tiểu Hồng:
– Giao người này cho nàng, hợp tác với Nguyệt giết hắn đi.
Tiểu Hồng biến sắc, liếc nhìn Nguyệt đứng gần đó, hừ lạnh:
– Ta không hứng thú đi chung với cái đồ ngốc kia, để một mình ta đối phó hắn là được rồi.
Vẻ mặt Nguyệt khó coi nhưng dù gì Tiểu Hồng cũng đến giúp mình, nàng tốt bụng nhắc nhở:
– Người này rất mạnh, không thể khinh thường.
Tiểu Hồng hừ nói:
– Ta tự biết chừng mực, ngươi lo cho bản thân đi, đừng gây thêm rắc rối cho chúng ta.
Nguyệt vô cùng khó chịu nhưng vẫn cảm kích, nàng chắp tay nói:
– Vậy Hồng đại nhân hãy cẩn thận.
Nói xong, Nguyệt gọi bốn Thần Sát về, lao vào sơn cốc.
Lý Vân Tiêu cau mày, thầm thở dài.
Tính tình Tiểu Hồng hơi nóng nảy, dù gì khi ở Thiên Vũ giới nàng từng là Thiên Tôn, quản lý nhiều thế lực lớn, khí thế mạnh mẽ bá đạo, khó mà hòa hợp với người khác.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nàng cẩn thận đấy, người này không tầm thường đâu.
Tiểu Hồng gật đầu, nói:
– Vân Tiêu ca ca yên tâm, ta tự biết chừng mực.Dù không thắng được cũng không thua quá nhiều.Dù sao hắn chiến đấu lâu rồi, lực lượng hiện tại không bằng trước kia.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Cố gắng là được, đừng lún quá sâu.
Tiểu Hồng thấy Lý Vân Tiêu quan tâm mình thì lòng vui sướng ngọt ngào, nàng gật mạnh đầu nói:
– Ta sẽ tự lo liệu, Vân Tiêu ca ca cũng đừng miễn cưỡng.
Lý Vân Tiêu khẽ ừ, lắc mình xuất hiện trên bầu trời, đối đầu với Tranh.
Tranh hỏi:
– Trăn trối xong chưa?
Lý Vân Tiêu giang hai tay đan vào nhau trước mặt, kéo căng gân cốt, xoay eo nói:
– Ta cảm thấy có cách ổn thỏa hơn để giải quyết việc này, ví dụ như ngồi xuống uống ly trà từ từ chẳng hạn?
Tranh gật đầu nói:
– Ngươi nói rất có lý, tiếc rằng người Ma giới chưa bao giờ uống trà, chỉ thích dùng nắm đấm thôi!
Tranh chưa dứt lời đã xông lên, ép không khí kêu ken két như móng tay cào trên thủy tinh.
Lý Vân Tiêu cảm giác màng tai nhức nhối, chớp mắt Tranh đã ở trước mặt, đấm mạnh xuống.
Cuồng phong rít gào, không gian bị đánh nát thành từng lớp, như có quyền lực từ bốn phương tám hướng ập đến.Khí thế khủng bố như thể quyết tâm một đấm lấy mạng Lý Vân Tiêu.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Cơ thể Lý Vân Tiêu tan nát, nhưng những mảnh nhỏ hóa thành lôi quang, tiếng nổ vang trời rồi biến mất tại chỗ.
Lý Vân Tiêu không dám coi thường khi đối diện với Ma tôn, vì vậy cú đánh lén lúc trước của Tranh, và cả cú đấm bất ngờ này, đều vì hắn đã sớm đề phòng nên mới tránh thoát được.
Đến đẳng cấp như Ma tôn, vì tôn nghiêm sẽ không đánh lén hoặc đánh bất ngờ.Nhưng pháp tắc rừng rậm trong Ma giới càng tàn khốc và thực tế, chỉ có mạnh được yếu thua, được làm vua thua làm giặc, không quan tâm thủ đoạn.
Trước đây ở Thương Huyền sơn, Yết đã bị Dục tập kích từ giữa hư không, một đấm chấn trọng thương.
Vì vậy, khi Tranh xuất hiện, Lý Vân Tiêu luôn cẩn thận đề phòng, chưa bao giờ dám thả lỏng một giây nào.
Tranh khẽ hừ:
– Hừ!
Tranh biết Lý Vân Tiêu có chút thủ đoạn, gã đã tận mắt chứng kiến cuộc chiến ở Thương Huyền sơn, cộng thêm những tin đồn về cuộc chiến thành Hồng Nguyệt, gã đều đã nghe qua.
Chính vì Lý Vân Tiêu khó chơi nên Tranh mới không muốn đánh nhau, định tung tin tức ra ngoài để các bộ tộc khác bị cuốn vào vòng xoáy này, còn gã thì âm thầm hưởng lợi.
Nhưng tính đi tính lại, Tranh nằm mơ cũng không ngờ Lý Vân Tiêu lại đi thẳng đến bộ tộc của gã, còn dính vào chuyện của Nguyệt bộ.
Tranh nhìn xung quanh:
– Ra đi, ngươi muốn chiến một trận với ta, cứ trốn tránh thế này mãi sao?
Xung quanh mấy chục trượng toàn là sấm sét lóe lên trong hư không, liên tục biến ra thân hình Lý Vân Tiêu, chợt hiện rồi mất.Có đến cả trăm phân thân xuất hiện khiến Tranh không phân biệt được thật giả.
– Ta biết ngươi có thể khống chế được lục đạo ma binh, hãy lật hết bài ra đi, nếu không ngươi không có tư cách chiến một trận với ta đâu!
Con ngươi Tranh co rút, búng tay, một luồng ma khí vèo một tiếng bắn về phía khu lôi điện.
Vì vừa rồi Tranh quát lớn nên dao động lực lượng trong thân hình kia khẽ rung lên.
Tuy rất yếu, trong lôi quang đầy trời thì nó nhỏ bé không đáng kể, nhưng vẫn bị Tranh nhạy bén phát hiện.
Bùm!
Lực lượng một chỉ bắn vào thân thể sét, vẻ mặt Lý Vân Tiêu lộ vẻ kinh hoàng, hoảng sợ trợn to mắt.
Tranh mừng rỡ:
– Quả nhiên, chết đi!
Năm ngón tay Tranh chộp lại, thu nạp tất cả ma khí xung quanh, biến thành vầng trăng tròn chém tới.
Xoẹt!
Trăng tròn vừa xuất hiện, Tranh liền biến sắc, mắt lộ vẻ kinh hãi.
Vì thân sét phía trước bỗng cười toe, thân hình từ từ tan ra, rõ ràng là giả.
Cùng lúc đó, tất cả những thân ảnh khác đều truyền đến hơi thở kinh khủng, dù là lòng dạ Ma tôn cũng phải run rẩy.
– Lục đạo ma binh!
Tranh không cần quay đầu lại, nghĩ bằng đầu gối cũng biết.Chắc chắn Lý Vân Tiêu đang vận dụng lục đạo ma binh, từ phía sau lưng tập kích gã.
Tranh hét lớn một tiếng:
– Không có ma binh, lại không có thực lực mạnh mẽ thì có ích gì?
Năm ngón tay Tranh xòe ra, năm hạt châu hiện ra trong lòng bàn tay gã.
Năm hạt châu tròn xoe hợp thành một vòng, kết thành ma ấn đánh ra sau lưng Tranh.
– Chi bằng giao ma binh cho ta!
Năm hạt châu đè xuống sau lưng Tranh, vang lên mấy tiếng bùm bùm, hạt châu chụp lên A Lại Huyền Việt, nhốt chết nó.Tranh tiến thẳng tới, năm ngón tay chộp lấy cán rìu chiến.
Dù Tranh tu luyện bao nhiêu năm tháng, sau khi đạt đến Ma tôn thì tâm tình đã bình ổn, nhưng giờ phút này, bắt giữ được lục đạo ma binh vẫn khiến gã khó nén được sự hưng phấn, trong mắt lộ rõ vẻ kích động.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tay trái Lý Vân Tiêu cầm A Ma Luân Bảo, ngàn chim hót vang, chém xuống.
Tranh trợn to mắt, dị quang lóe lên trong ma đồng, biến thành hai luồng sáng bắn tới.
Bùm!
Mâu quang bắn vào A Ma Luân Bảo, khuếch tán, ma binh không thể chém xuống được.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
– Cái gì?!
Rõ ràng là đánh lén, nhưng Lý Vân Tiêu lại bị động, người trước mặt không hổ là cảnh giới Ma tôn.
