Đang phát: Chương 3603
Tranh lạnh lùng nói:
– Có những chuyện biết ít thôi thì hơn, biết nhiều không sống lâu được đâu.
Lý Vân Tiêu nhíu mày:
– Đây cũng là bí mật à? Sao lại phải giấu kín thế?
Tranh hừ lạnh:
– Đừng hỏi nhiều, tóm lại ngươi không cần biết!
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Dù ngươi không nói, ta tin mình sẽ tự tìm ra thôi.
Tranh biến sắc mặt mấy lần, rồi hừ lạnh, không nói gì thêm.
Tranh hỏi:
– Thánh Ma đi cùng các ngươi là ai? Đến Băng Vực Nguyên Quận làm gì?
Lý Vân Tiêu thản nhiên đáp:
– Mấy chuyện đó Tranh đại nhân không cần bận tâm.
Ánh mắt Tranh lóe lên sát khí, gã lạnh giọng:
– Xem ra các ngươi không muốn sống nữa rồi.
Lý Vân Tiêu không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào Tranh:
– Ha ha ha! Đương nhiên là muốn sống, ai lại chê sống lâu bao giờ? Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến đại nhân?
Hai bên giằng co, không ai chịu nhường ai.
Tranh nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu một lúc, rồi đột nhiên bật cười:
– Ha ha ha! Được, được lắm, ta thích cái tính cách này của ngươi đấy! Cứ để đám Cơ kia phải đau đầu đi, ta rất muốn xem bọn chúng bị ngươi hành hạ đến mức vò đầu bứt tai.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, Ma tôn này có vẻ khác hẳn những người khác, ít nhất là không đứng cùng một phe.Nếu vậy thì mình cũng nên khách sáo một chút, tránh tạo thêm kẻ thù cho Thiên Vũ giới.
Chuyến đi Ma giới này khiến Lý Vân Tiêu nhận ra một điều: Ma giới cũng giống như Thiên Vũ giới, không hề đoàn kết mà chia thành nhiều thế lực, các thế lực kiềm chế lẫn nhau.
Đây là một điều cực kỳ tốt cho Thiên Vũ giới.
Tranh phất tay:
– Các ngươi đi đi, ta tạm thời không giết các ngươi đâu.Nhưng trên đường đến Nguyên Quận thì nhớ cẩn thận đấy, ha ha ha ha ha ha!
Ánh mắt Tranh đầy vẻ chế giễu, dường như mọi chuyện chỉ là một trò đùa đối với gã.
Bên dưới vọng lên tiếng Nguyệt kêu cứu:
– Lý đại nhân, mau ra tay giúp ta!
Thì ra Nguyệt sử dụng Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát chưa quen, không thể phát huy hết sức mạnh, nhưng cũng đủ để đối phó với đại quân vây công và chống đỡ Đăng tấn công.
Nhưng Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát lại tiêu hao thần thức rất lớn, chiến đấu đến giờ Nguyệt đã kiệt sức, mắt mờ đi.
Tinh thần lực dồi dào lúc ban đầu giờ đã cạn kiệt.
Nếu tinh thần lực cạn kiệt, không thể sử dụng Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát nữa thì tình hình tốt đẹp hiện tại sẽ tan vỡ, không chỉ Nguyệt mà toàn bộ Nguyệt bộ đều sẽ tiêu đời.
Vì đánh mãi không xong, Nguyệt đành phải cầu cứu Lý Vân Tiêu.
Nhưng khi Nguyệt ngước mắt lên nhìn thấy bóng dáng cao gầy kia thì run rẩy hét lên:
– Tranh đại nhân!!!
Chỉ một thoáng nhìn đã khiến Nguyệt mất hết tinh thần, việc điều khiển Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát trở nên hỗn loạn hơn.
Đăng chớp lấy cơ hội, gã cũng nhìn thấy Tranh ở trên cao.
Đăng mừng như điên, cười lớn:
– Ha ha ha! Giờ thì biết mình chết chắc rồi chứ? Hậu thuẫn của ta là Tranh đại nhân!
Đăng cười cuồng dại, âm thanh sử dụng chiến kỹ vang vọng khắp chiến trường.
Đại quân Đăng tộc và người Nguyệt bộ giật mình ngước lên, cùng nhìn thấy thân ảnh cao lớn trên bầu trời, một tồn tại mà họ khó có thể chạm tới.
– Ái chà!
Nhiều tiếng hít sâu vang lên, mọi người vô cùng kinh ngạc.
Người của cả hai phe như đang trải qua cảm giác nóng lạnh đan xen, đại quân Đăng tộc thì hò reo, khí thế tăng vọt.Ngược lại, người Nguyệt bộ cảm thấy như có một tảng đá lớn đè nặng trong lòng, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Dù đang đứng cạnh mười Thần Sát, thế cục đang rất tốt đẹp nhưng vẫn khiến tay chân họ lạnh toát, như thể đã thấy trước kết cục thảm hại.
Y và Mễ nhìn nhau, ánh mắt cả hai vừa ngạc nhiên, vừa như đã dự đoán trước.
Lúc trước mọi người đã đoán Tranh đứng sau lưng Đăng, nhưng vì chưa thấy Tranh lộ mặt nên vẫn còn nghi ngờ.
Giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa, Y và Mễ càng thêm vững tin, không dám có ý phản bội.
Y và Mễ lập tức chỉ huy quân đội của mình tấn công dồn dập, không còn nghĩ đến tình nghĩa cũ.
Vì họ cảm thấy sự xuất hiện của Tranh đồng nghĩa với việc cán cân chiến tranh đã nghiêng hẳn, không chỉ nghiêng mà còn trực tiếp quyết định kết cục.
Đăng thừa cơ Nguyệt mất tinh thần, đánh hai con Thần Sát nứt toác, ma khí phản chấn khiến Nguyệt đau đớn.Nguyệt vội chỉ huy Thần Sát lui lại.
Đăng không buông tha, xông lên.Nguyệt bất đắc dĩ phải điều động thêm hai Thần Sát từ trong sơn cốc, dùng sức mạnh của bốn Thần Sát để ngăn Đăng lại.
Vậy là tình hình trong sơn cốc vốn đã không mấy khả quan, nay lại càng nguy kịch hơn, mất đi nhiều vị trí quan trọng, vòng vây của Nguyệt bộ không ngừng bị thu hẹp.
Tranh cười khẩy nhìn xuống bên dưới, mắng:
– Thằng nhãi này thật xảo quyệt, mượn danh ta để dọa người.
Lý Vân Tiêu cười:
– Cái này không tính là mượn danh, ngươi thật sự là người của bọn chúng mà, hắn đâu có lợi dụng gì ngươi.Hơn nữa, nếu hắn không đánh lại thì cuối cùng ngươi cũng sẽ ra tay thôi.
Tranh khoanh tay gật gù:
– Ngươi nói cũng đúng.Giờ con nhãi kia đang cầu cứu ngươi đấy, vậy ngươi sẽ bỏ đi hay ngu ngốc ở lại chịu chết?
Nguyệt nghe hai người nói chuyện thì căng thẳng, vội vàng nói:
– Lý đại nhân, xin ngài nể tình gia sư Mục Trần mà cứu bộ tộc của ta!
Lý Vân Tiêu biến sắc, dù không vì Tuyền Quang Kính thì giờ Nguyệt nhắc đến Mục Trần, hắn cũng không thể làm ngơ.
Tuy Mục Trần đã qua đời nhiều năm, nhưng Lý Vân Tiêu luôn rất kính trọng ông, hắn đã nhận được rất nhiều lợi ích từ những bảo vật mà Mục Trần để lại.
Tranh nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, thấy sắc mặt hắn biến đổi phức tạp, gã cười khẩy:
– Ta thấy ngươi đang tự tìm đường chết đấy.
Lý Vân Tiêu liếc nhìn Tranh, đã quyết định, lòng hắn nhẹ nhõm hơn.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Tranh đại nhân quả nhiên thông minh, nhìn là biết ngay.
Tranh kinh ngạc:
– Ngươi không phải là loại người ngu ngốc, thật sự định ở lại chịu chết à?
Lý Vân Tiêu cười:
– Nói khó nghe quá, chết với chóc gì chứ? Ta không thích nghe từ này.
Tranh sầm mặt lại, nhìn Lý Vân Tiêu một lúc:
– Ta đột nhiên hơi ghét ngươi rồi đấy.
Lý Vân Tiêu cười:
– Không thể nào! Chẳng phải chúng ta nói chuyện rất vui vẻ sao?
Tranh lắc đầu:
– Lúc nãy thì đúng, nhưng bây giờ thì không.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Vậy bây giờ là…?
Tranh đột nhiên giơ tay lên, không một dấu hiệu nào, ngưng tụ một chưởng đánh ra, quát lớn:
– Bây giờ thì tiễn ngươi lên đường!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Ma tôn tung ra một chưởng, nửa bầu trời rung chuyển.Nơi Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng đứng lập tức nổ tung thành một đám mây bụi khổng lồ.Không gian xung quanh lõm sâu vào trong đám mây.
Lòng Nguyệt run rẩy, mặt tái mét.
Nguyệt chợt nhận ra người này là một trong những Ma tôn mạnh nhất Ma giới, tung hoành thiên hạ, nàng có bản lĩnh gì mà dám đối đầu với hắn?
– Ha ha ha!
Đăng cười như điên, vừa cuồng loạn tấn công bốn Thần Sát, vừa châm chọc:
– Đúng là không biết tự lượng sức mình, được nước lấn tới, giờ thì bị Tranh đại nhân tiêu diệt rồi.Ha ha ha, thật là mất mặt.
