Chương 3600 Chương 3642: Chế địch

🎧 Đang phát: Chương 3600

Nguyệt nhìn Ma tộc đông nghịt trên trời, lòng không khỏi run sợ.Nhưng nghĩ đến Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận và Lý Vân Tiêu đang ở trong cốc, lòng tin của nàng lại trào dâng.
Nguyệt lên tiếng:
– Khuyên nữa cũng vô ích thôi, lần này ta quyết tâm rồi, dù có đâm đầu vào tường cũng không hối hận.
Y thở dài, gật đầu nói:
– Nguyệt vẫn còn chỗ dựa, dù bây giờ có ương bướng thì với tài luyện khí của cô, đại nhân có thu phục cô cũng sẽ không giết đâu.
Sắc mặt Nguyệt hoàn toàn thay đổi, nghĩ đến việc bị biến thành nô lệ chuyên luyện khí, nàng không khỏi tức giận.
Nguyệt nghiến răng:
– Nhìn trận thế này, chắc các ngươi đã nuốt chửng không ít bộ tộc nhỏ rồi nhỉ?
Một tiếng thở dài vang lên:
– Hóa ra, bộ tộc của ta trong mắt Nguyệt chỉ là một bộ tộc nhỏ bé thôi sao?
Một bóng ma xuất hiện bên cạnh Thệ và Y.
Đó là một người phụ nữ với mái tóc dài đến eo, làn da trắng nõn nà, thân hình mềm mại như không xương, chiếc váy lụa bay bổng, quyến rũ đến động lòng người.
– Mễ!
Nguyệt biến sắc, nghiến răng nói:
– Thảo nào mãi không có tin tức gì của ngươi, thì ra ngươi cũng đã đầu hàng rồi.
Mễ khẽ thở dài:
– Thực lực không bằng người thì phải tuân theo quy tắc thôi, nếu không chỉ tự diệt vong.Nguyệt, ngươi không phải là người không hiểu thời thế, sao lần này lại cố chấp như vậy? Chẳng lẽ ngươi có át chủ bài gì sao?
Nguyệt không giấu giếm, gật đầu:
– Chỉ có ngươi hiểu ta, gần đây ta có chút cơ duyên nên muốn thử một lần.
Mễ nhìn vào trong sơn cốc, ánh mắt dừng lại trên người Nguyệt:
– Với giá trị của ngươi, ngoan cố một chút cũng không sao, nhưng e rằng những người trong bộ tộc…khó mà sống sót.
Nguyệt nghiêm mặt:
– Nếu ta thua, ta sẽ chết cùng bọn họ, tuyệt đối không sống tạm bợ!
Mễ thở dài:
– Nguyệt hà tất phải khổ như vậy? Thế cục hiện tại thế nào, ngươi cũng đoán được phần nào rồi đúng không? Hay là hai tỷ muội chúng ta lại ở cùng nhau, trở về những ngày tháng cũ vui vẻ.
Nguyệt biến sắc, dứt khoát lắc đầu:
– Đến cả Mễ cũng nói vậy, ta hiểu rồi, không cần nói gì nữa.Ta tuyệt đối không quay về những ngày cũ, muốn chiến thì chiến!
Ma tộc Nguyệt bộ trong sơn cốc rung động, bị đấu chí của Nguyệt cảm nhiễm, tất cả đều nắm chặt trường mâu, chiến ý hừng hực hướng ra ngoài cốc.
Thệ sớm đã rục rịch sát ý, lạnh lùng nói:
– Nếu vậy thì chết đi!
Thệ vung tay xuống, quát lớn:
– Giết, giết không tha một tên, giết sạch!
Trong phút chốc, trên bầu trời trống trận vang lên ầm ầm, vô số ma cầm từ trên cao bay xuống như châu chấu, lao thẳng xuống sơn cốc.
Ma thú bốn phía theo sự dẫn dắt của đám đông Ma Quân, ngửa đầu gầm rú xông về phía sơn cốc.
Trận trượng to lớn bao vây tứ phía, nhưng Nguyệt càng thêm bình tĩnh, nàng lạnh lùng nói:
– Muốn chết! Tất cả người của Nguyệt bộ nghe lệnh, nghênh địch! Giết không tha một tên nào dám xâm phạm!
Trong sơn cốc, một mảnh ánh sáng dâng lên, hóa thành từng cột sáng bắn thẳng lên bầu trời.
Những cột sáng này rất có tính công kích, như mũi tên nháy mắt xuyên thủng nhiều kẻ địch, vừa chạm vào ma vật liền tự động nổ tung.Ánh sáng lan tỏa trên bầu trời, chặn đứng thế tấn công.
Vô số Ma tộc quanh quẩn bốn phía sơn cốc, không dám xông vào nữa.
Một Ma Quân kinh hãi kêu lên:
– Trận pháp, đó là trận pháp!
Bọn chúng kiêng kỵ nhìn ra ngoài cốc, ánh mắt kinh hoàng nhìn bốn phía.
Ma tộc thiếu thuật luyện sư, ít người hiểu biết về trận pháp.
Cho nên, bọn chúng còn chưa xông vào trong cốc đã hao binh tổn tướng không ít.Mấy trăm mấy ngàn Ma Sát bay loạn trên bầu trời đều là những Ma tộc bị nổ nát tan xác.
Thệ tức giận quát hai người kia:
– Các ngươi chỉ đứng xem thôi sao?
Vừa rồi, cuộc tấn công toàn là thuộc hạ của Thệ, không có người của Y bộ và Mễ.
Mễ lạnh nhạt nói:
– Chúng ta đều lấy Đăng đại nhân làm chủ, trước khi nhận được lệnh tấn công thì tốt nhất là đừng hành động thiếu suy nghĩ.Nếu chọc giận đại nhân thì chúng ta không gánh nổi đâu.
– Ngươi…! Tốt lắm.Ta chờ xem ai mới là người không gánh nổi!
Thệ phát cuồng hét lớn:
– Toàn quân tấn công, kẻ nào không tiến lên, kẻ nào sợ hãi rút lui đều giết không tha!
Ra lệnh xong, Thệ lắc mình hóa thành một luồng sáng bay về phía Nguyệt.
Liệt Hình Thú bỗng nhiên mở miệng gầm lên một tiếng rung trời:
– Grao!
Sóng âm khủng khiếp đánh về phía Thệ.
Bầu trời rung chuyển, Thệ biến ra chân thân xé nát sóng âm.
Bản thể của Thệ nhảy ra từ giữa hư không, lao tới trước mặt Nguyệt, năm ngón tay xòe ra.
Toàn thân Liệt Hình Thú run rẩy, ma khí khủng bố phát ra.Mắt Liệt Hình Thú bắn ra tia hung ác, tứ chi săn chắc làm tư thế lao xuống.
Nguyệt ngăn Liệt Hình Thú lại, vỗ vào trán nó:
– Ngươi đi đối phó với Ma tộc khác đi, cố gắng giảm thương vong cho bộ tộc.Con chó săn này để ta đối phó.
Liệt Hình Thú không chịu, dường như không muốn chút nào.Nhưng nhìn ánh mắt âm trầm của Nguyệt, Liệt Hình Thú đành vẫy đuôi rời khỏi nàng, xung phong lao vào đám Ma tộc của Thệ bộ.
Mặt Thệ dữ tợn:
– Ngông cuồng, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn đối phó với ta!?
Thệ nghĩ đến việc đối phương không ngừng mỉa mai, chế giễu gã trước mặt tất cả Ma tộc, không chừa cho gã chút mặt mũi nào, sát ý của Thệ bùng nổ, tay đánh càng mạnh.
– Hừ! Không thử làm sao biết?
Nguyệt vung tay lên, trong phút chốc một luồng sáng lạnh lóe lên, một vệt sáng đỏ mang theo sát ý chém về phía năm ngón tay của Thệ.
Bàn tay như ngọc nắm chặt một thanh kiếm nhỏ màu đỏ, sắc bén vô cùng, dường như chỉ cần Nguyệt khẽ động, thanh tiểu kiếm sẽ tự động bắn ra kiếm khí.
Con ngươi của Thệ co rút:
– Cái gì!?
Gã nhận ra kiếm khí này không tầm thường, nếu gã chụp xuống sẽ bị chém đứt hết các ngón tay.
Thệ nhanh chóng quyết định, vội rút tay về, lắc mình biến mất tại chỗ.
Xoẹt!
Ánh sáng đỏ đánh hụt, cắt không gian tạo thành một cái lỗ dài mấy trượng.
Y và Mễ đứng xa quan sát cuộc chiến đều biến sắc mặt.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
– Đó là kiếm gì mà sắc bén vậy?
Mễ lắc đầu, vẻ mặt lo lắng.
Y nhìn chằm chằm, trầm giọng nói:
– Xem ra Nguyệt thật sự có chút át chủ bài, nếu không thì sao dám đối kháng với mấy tộc chúng ta và Đăng đại nhân.Đăng đại nhân dù sao cũng là con trai của Hóa đại nhân, thực lực không kém gì Hóa đại nhân.
Mễ khẽ thở dài:
– Dù có át chủ bài cũng vô dụng thôi.
Y cười khổ, ủ rũ lắc đầu, đôi mắt lúc trước lóe lên tia hy vọng giờ lại trở về tĩnh lặng.
Trong chiến trường, Thệ biến mất rồi xuất hiện ngay sau lưng Nguyệt, vận chuyển ma công đấm mạnh ra.
– Hừ! Chó săn chỉ biết đánh lén!
Thần thức của Nguyệt rất mạnh, nháy mắt đã bắt được tung tích của Thệ.Nàng không xoay người, trở tay đâm một kiếm.
Bùm!
Tiểu kiếm màu đỏ phun ra nuốt vào kiếm quang, xuyên thủng qua quyền kình.
Xoẹt!
Đầu nắm đấm của Thệ bị cắt đứt, cả cánh tay nổ tung biến thành mấy chục con Ma Sát kêu oa oa bỏ chạy.
Quyền kình của Thệ cũng xuyên qua kiếm khí, đấm vào người Nguyệt.
Rầm!
Trên người Nguyệt dâng lên một tầng sáng trắng bao lấy kình khí, thoáng chốc tiêu tan.
– Cái gì?!
Những người xem cuộc chiến đều giật mình, hai người vốn ngang tài ngang sức, giờ Nguyệt chỉ dựa vào một thanh kiếm nhỏ và một chiến giáp đã chiếm ưu thế.
Lòng Y nóng lên, gã liếm môi cười gằn:
– Thảo nào vị đại nhân kia xem trọng nàng như vậy, có thể luyện chế ra huyền khí như thế thật lợi hại.

☀️ 🌙