Đang phát: Chương 3599
– Mấy ngày nữa?
Tử kinh kêu lên:
– Chẳng lẽ…
Lý Vân Tiêu quay lại nhìn Tử kinh, mỉm cười:
– Cứ làm việc của ngươi đi, nhanh thì bảy ngày, chậm thì nửa tháng nữa chúng ta sẽ đến thành Xạ Tinh.Đại hội giao lưu vật tư kéo dài một tháng đúng không?
– Đúng, đúng!
Tử kinh vội đáp:
– Xem ra đại nhân đã bàn chuyện này với Nguyệt đại nhân rồi, vậy ta yên tâm.Hình như đại nhân không quen thuộc địa hình Ma giới, ta sẽ cố gắng thu thập bản đồ Ma giới, đặc biệt là bản đồ có tọa độ.
Lý Vân Tiêu vui vẻ nói:
– Vậy thì tốt quá, ta và Tiểu Hồng luôn bế quan tu luyện ở nơi xa xôi, đây là lần đầu xuất quan nên nhiều thứ không rành.
Tử kinh không dám nói nhiều, vội sai người chiêu đãi Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng chu đáo, còn mình thì dẫn tiểu độ đi thành Xạ Tinh.
Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng không có yêu cầu gì, cả hai quay về mật thất tiếp tục bế quan.
Cuộc trò chuyện với Nguyệt mang lại cho Lý Vân Tiêu nhiều lợi ích.Hắn đã hiểu rõ hơn về Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Trận, chỉ cần đủ nguyên liệu, hắn có thể luyện chế ra Thần Sát không thua kém Thập Nhị Hắc Thần.
Lý Vân Tiêu hồi tưởng lại những gì đã học, lấy quạt Tiếu Ngạo Hồng Trần ra nghiên cứu tỉ mỉ.
Cây quạt ẩn chứa ngọn lửa và thuộc tính cương phong cực mạnh, vốn nằm trong vực sâu Ma giới, được tạo thành từ lá của Thái Dương Chi Tinh.Chỉ cần quạt một cái có thể dời núi lấp biển, hủy diệt trời đất.
Lý Vân Tiêu chậm rãi vuốt ve mặt quạt, cảm nhận uy năng từ miếng lá vàng và kỹ thuật tinh xảo của Mục Trần.Chẳng mấy chốc, hắn chìm đắm vào việc luyện chế.
Mười ngày sau, trời quang mây tạnh, bỗng nhiên vang lên tiếng sấm.Mây đen từ chân trời kéo đến, vô số ma khí tụ tập trên Nguyệt bộ, gây ra động đất.
Nguyệt bộ bị chấn động, đất đá văng tung tóe.Hơi thở khủng khiếp từ khắp nơi truyền đến, khiến người ta cảm giác như đang rơi vào trận địa mai phục.Vô số ma thú, ma cầm và Ma tộc kéo đến gần Nguyệt bộ.
Các võ giả Nguyệt bộ cảm nhận được sự tấn công, hoảng loạn bỏ chạy.
Mấy Ma Quân hét lớn:
– Đừng sợ, đừng hoảng loạn, cứ làm theo huấn luyện! Giữ trật tự!
Cuối cùng, sự hỗn loạn trong bộ tộc cũng được trấn áp.
Tất cả Ma tộc tái mét mặt mày nhìn kẻ thù như sóng biển, quân số đông đảo tựa thủy triều, mặt đất rung chuyển, bầu trời biến sắc.
Liệt Hình Thú trước đại điện của Nguyệt đứng dậy, lông dựng đứng, phát ra khí thế cường đại, ngửa đầu rống lớn:
– Grao!
Sóng âm cực mạnh khiến đại điện rung chuyển, toàn bộ Nguyệt bộ đều cảm nhận được.Nhưng sóng âm vừa vang lên đã bị nhóm Ma tộc cuồng bạo dập tắt, không hề có tiếng vọng lại.
Trong nháy mắt, sơn cốc nơi Nguyệt bộ cư trú đã bị đại quân Ma tộc bao vây kín mít.
Trận thế hùng mạnh từ bốn phía siết chặt, người Nguyệt bộ trong cốc mặt mày xám xịt, run rẩy.
Những người bảo vệ ngày thường huấn luyện vất vả giờ đầu óc trống rỗng, quên hết mọi thứ, chỉ biết dựa vào chút dũng khí ít ỏi để đứng vững.
Đụng độ giữa hai quân quả là một trời một vực.
Không chỉ về số lượng, mà cả cao thủ tuyệt đối, bốn phía truyền đến những hơi thở cường đại, thần thức không ngừng quét qua cốc khiến họ kinh hãi.
Trên bầu trời vang lên giọng nói lạnh băng:
– Nguyệt đâu? Sao còn chưa ra nghênh đón?
Một luồng sáng đen hiện ra trước ba quân, biến thành một người đàn ông.
Người này vóc dáng thô kệch, râu quai nón, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đầy vẻ lạnh lùng độc ác, nhìn chằm chằm vào đại điện của Nguyệt.
Tiếc rằng phòng ngự của đại điện quá mạnh, thần thức của gã không thể xuyên thấu vào, nhưng gã không hề lo lắng.
Bởi vì mọi hành động của Nguyệt bộ trong mấy tháng qua đều bị giám sát.Nguyệt không rời khỏi bộ tộc nửa bước, chắc chắn nàng vẫn còn trong đại điện.
Gã bật cười, ánh mắt tràn đầy châm biếm:
– Sao hả? Trốn tránh là giải quyết được mọi chuyện sao? Chậc chậc, ta chưa bao giờ biết Nguyệt lại là người hèn nhát như vậy.
Giọng Nguyệt châm chọc vang lên từ đại điện:
– Ta mới là người nên tặc lưỡi ấy chứ.Thệ đại nhân, vừa bị người ta nuốt chửng bộ tộc, trở thành chó dưới chân người ta, làm lính hầu vui lắm sao?
Trong khoảnh khắc, sơn cốc ồn ào trở nên tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía gã.
Một người phụ nữ mặc áo xám bước ra từ đại điện, tóc búi cao, thân hình uyển chuyển.
Khuôn mặt tuyệt đẹp tràn đầy bình tĩnh, khóe môi nở nụ cười tự tin, toát ra khí chất ung dung khiến người ta an lòng.
Người Nguyệt bộ vốn đang kinh sợ, nhưng khi thấy tộc trưởng, không hiểu sao nỗi khủng hoảng trong lòng tan biến, dường như họ bị khí chất và sự tự tin của nàng cảm nhiễm.
Thệ nhìn Nguyệt chằm chằm một lúc, lạnh lùng hỏi:
– Cuối cùng cũng chịu ra chịu chết?
Nguyệt liếc nhìn khắp sơn cốc như đang tìm kiếm gì đó.
Chớp mắt, thần thức của Nguyệt bao trùm sơn cốc, phát hiện ra hơi thở của Lý Vân Tiêu, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Nguyệt mỉm cười hỏi:
– Ai chết còn chưa biết đâu, Y đâu? Sao lại để chó săn nhà ngươi xông pha vậy?
– Càn rỡ!
Thệ giận dữ quát:
– Ngươi hết lần này đến lần khác khiêu khích ta, xem ra thật sự muốn bị diệt tộc!
Nguyệt cười lạnh:
– Bớt ra oai đi, giờ ngươi không còn là tộc trưởng của Thệ tộc nữa, mà chỉ là một con chó chạy trước cho kẻ đứng sau màn sai khiến.Ngươi có quyền gì quyết định sống chết của bộ tộc ta?
– A a!!
Thệ tức giận đến râu tóc run run, mắt rực lửa độc ác như muốn xé xác Nguyệt ngay lập tức.
Một giọng nam khác vang lên, người đàn ông xuất hiện bên cạnh Thệ:
– Nguyệt, hà tất phải khổ như vậy? Biết rõ không tránh khỏi vẫn muốn trứng chọi đá, cần gì tự chuốc lấy diệt vong?
Người đàn ông dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai, bình tĩnh nhìn Nguyệt nói:
– Năm xưa chẳng phải chúng ta cùng chung một chủ sao? Trong Ma giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, ai mạnh thì người đó là chủ.Thực lực chúng ta không bằng người ta, cúi đầu là chuyện bình thường.Chuyện năm xưa cũng vậy, có gì mà mất mặt?
Nguyệt cười lạnh:
– Ngươi nói đúng, nhưng ta không quen nhìn những kẻ đốn mạt làm chó mà còn vênh váo tự đắc, khí thế hơn người, đúng là làm chó cũng cần có nghề.
– Oa a a!!
Thệ gần như phát cuồng, ma khí trên người bùng nổ.Nếu không có Y ngăn cản, Thệ đã lao vào giết người.
Y nhìn Nguyệt, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, cố khuyên nhủ:
– Không ai muốn ở dưới trướng người khác, nhưng cường giả vi vương là chân lý trên đời, Nguyệt không thể không tuân theo.Trừ phi Nguyệt trở thành cường giả, áp đảo đối phương.
Nguyệt lạnh lùng hỏi:
– Sao ngươi biết ta không thể?
Y cau mày nói:
– Nguyệt, năm xưa chúng ta cùng ở trong bộ tộc của Hóa đại nhân, thực lực không chênh lệch bao nhiêu.Ta biết những năm gần đây Nguyệt tìm đến Nghê Hồng Thạch để cấu trúc thân hình, có lẽ thực lực mạnh hơn chúng ta một chút, nhưng muốn chống lại vị đại nhân kia thì chẳng khác nào kẻ si nói mộng.Nếu có chút khả năng, ta cũng không muốn trở về quá khứ.Năm xưa chúng ta sống hòa hợp với nhau, giờ ta tốt bụng khuyên bảo, nghe hay không tùy Nguyệt.
