Đang phát: Chương 355
Hắn cần phải cẩn thận từng bước, vừa phải làm Tiểu Dưa Hấu vui vẻ trong mấy ngày nghỉ lễ, vừa phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô bé.
Bị Trâu Úc lạnh lùng mắng “Cút”, hắn biết bà mẹ trẻ kia phẫn nộ vì gã gián điệp “chó đốm” của Phiến Quân đến cổng Đại viện Tây Sơn, nên không dám gọi lại.Hứa Nhạc muốn đưa Tiểu Dưa Hấu đi chơi vui vẻ, an toàn, không bị nguy hiểm hay quấy rầy…Hắn tự hỏi trong giới thượng tầng Liên Bang này có nơi nào đáp ứng được những yêu cầu này không.Lâm Viên và Lưu Phong Pha có thể đáp ứng, nhưng những nơi phức tạp đó không thích hợp cho một bé gái.
Đột nhiên, hắn nhớ đến cuộc điện thoại hôm qua…Hắn nghĩ đến Lợi Hiếu Thông, công tử của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, bề ngoài lạnh lùng nhưng thực tế lại dễ kết giao.Hắn thấy người này có thể cho ý kiến.Dù sao, trước khi kỳ nghỉ lễ kết thúc, hắn cũng cần gặp đối phương.
– Nơi chơi đùa à? Không vấn đề.Hồ bơi không gian ba chiều, trò chơi cao cấp đều có.
Giọng khàn khàn của Lợi Thất Thiếu gia vang lên từ điện thoại.
– Vậy thì tốt.Nơi đó có sạch sẽ không?
– Nơi chúng ta chơi sao có thể không sạch sẽ? – Lợi Thất Thiếu Gia có chút trách móc.
Hứa Nhạc nghiêm túc nói thêm:
– Là cho một bé gái chơi đó nhé.
Đầu dây bên kia, Lợi Hiếu Thông dừng lại một chút rồi trả lời:
– Yên tâm, không vấn đề đâu.
Trong một biệt thự cổ ở Thanh Đằng Viên, Lợi Hiếu Thông buông điện thoại.Vẻ âm lệ trên mặt hắn đã phai nhạt, thay vào đó là cảm xúc phức tạp.Hắn khẽ nói:
– Nhỏ đến mức nào mới là bé gái?
Tằng Ca vẫn im lặng như một khẩu súng đã lên đạn, đứng trước cửa phòng.Hắn hiểu Thất thiếu gia không hỏi mình, chỉ lặng lẽ bước ra ngoài, chuẩn bị cho cuộc gặp ngày mai.
– Quan hệ với người dưới 18 tuổi chắc chắn là phạm pháp…
Lợi Thất Thiếu Gia lẩm bẩm, rồi nhíu mày:
– Nghe thế nào cũng không ổn.Sao Hứa Nhạc đột nhiên trở nên cầm thú vậy?
—
Nơi chơi là một công viên chủ đề, nhưng Hứa Nhạc không biết chủ đề gì.
Hứa Nhạc tự lái chiếc xe đen lên vách núi, dọc theo sườn núi.Nhìn những vòng đu quay cao chọc trời và tháp vui chơi, hắn không cảm thấy vui hơn bình thường.Nhưng Chung Yên Hoa bên cạnh rất thích thú, mắt híp lại, háo hức với cảnh vật ngoài cửa sổ.Dù sao cô bé cũng thấy vui khi nhìn thấy những hàng hoa hướng dương dọc hai bên đường vào công viên.
Lý Duy ngồi sau ngủ gà ngủ gật.Thi công tử không đi cùng, mà ở lại Vọng Đô ngủ.Hắn mệt mỏi sau một ngày náo loạn ở Đại viện Tây Sơn, không muốn tham gia đội ngũ kỳ quái này: ba người đàn ông trưởng thành dẫn một bé gái đi chơi công viên.
Theo bản đồ từ Lợi Thất thiếu gia, Hứa Nhạc lái xe vòng quanh đường sườn núi, trước mặt sáng sủa hơn.Công viên náo nhiệt bị ngọn núi che khuất, bên kia sườn núi phủ một lớp sương mù.Bên trong mây mù có một trang viên lớn.Một khu rừng lớn phía sau bao phủ trang viên, tạo thành một thung lũng lớn.Diện tích trang viên khiến người ta kinh ngạc.
Điều khiến ba người kinh ngạc hơn là bên phải trang viên, trên vách đá đen lớn có một đường cong kim loại sáng bóng, lấp lánh dưới ánh mặt trời.Khi nhìn kỹ, họ phát hiện đó là một thang máy lộ thiên, cao đến hàng cây số, đi thẳng đến khu vui chơi lớn phía trên.Thiết kế này không chỉ sang trọng mà còn vô cùng xa xỉ.
Ở cổng trang viên, sau khi kiểm tra thân phận công dân, một đám nhân viên mặc lễ phục đen cúi đầu chào.Ngồi trên xe điện đặc chế trong trang viên, dưới sự dẫn đường của hai xe quân dụng xanh lục, họ vòng vèo trong thung lũng rồi đến mục tiêu.
Xuống xe điện, Hứa Nhạc nắm tay Chung Yên Hoa, bước thẳng về phía trước.Lý Duy chỉnh lại quần áo, nhìn trang viên với vẻ mặt phức tạp, bị khí tức thanh quý ở đây làm cho choáng ngợp.
Nhân viên dẫn đoàn người đến một cánh cửa lớn rồi tự động rời đi.Hứa Nhạc nhìn cánh cửa gỗ trầm hương trước mặt, nghĩ chi phí xây dựng cánh cửa này có lẽ bằng tiền lương một năm của mình.Dù biết Lợi Hiếu Thông và Tiểu Dưa Hấu xứng với sự phô trương này, và hắn cũng đã đến nhiều nơi cao cấp, nhưng hắn vẫn không quen.
Khi cánh cửa gỗ trầm hương nặng nề mở ra, trong phòng vang lên tiếng pháo hoa giòn tan.
Mắt Hứa Nhạc nheo lại, đồng tử co lại rồi giãn ra.Hắn biết mình không rơi vào phục kích.Tiếng giòn tan không phải tiếng súng, mà là hệ thống pháo hoa chào mừng.Trước mắt hắn là vô số mảnh pháo dưới ánh đèn lấp lánh, hóa thành vô số mảnh hoa bảy sắc, giống như thiên nữ rải hoa.
—
Trong lúc pháo hoa rơi, trong căn phòng im lặng vang lên một giọng nói đồng thanh.
Tám cô gái xinh đẹp, mắt sáng, mặt đẹp như tranh, vẻ mặt ôn nhu, hướng về phía Hứa Nhạc đang mở cửa, mỉm cười nói:
– Xin chào Hứa Nhạc ca ca.
Đúng là giọng nói làm rung động lòng người.
Điều khiến mọi người không thể rời mắt là cách ăn mặc đáng yêu và hấp dẫn của các cô gái.Bộ váy ngắn bó sát cơ thể, khoe những đường cong của thiếu nữ đang trưởng thành.Váy ngắn đến mức không thể ngắn hơn, vừa đủ để lộ ra những đường cong gợi cảm.Phần dưới xẻ nhẹ hai bên, khoe đôi chân trắng muốt như hai cây dương liễu vừa lột vỏ, lộ phần lõi trắng bên trong.
Tám cô gái này đều là học viên năm nhất của Học viện Văn Nghệ Liên Bang, vừa tròn 16 tuổi, chưa bị vấy bẩn bởi bụi trần.Họ đến đây vì tiền tài và tương lai sáng lạng, mang theo sự thanh thuần và quyến rũ khó cưỡng.
Thanh thuần, mềm mại, thanh xuân…tất cả đều tập trung trên người tám cô gái này.Chỉ một câu chào ôn nhu “Hứa Nhạc ca ca”, được huấn luyện đặc biệt, khiến bất cứ người đàn ông nào nghe thấy, nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy một làn gió thanh xuân thổi đến, lay động lòng người, khó kìm chế.
Lợi Thất Thiếu gia, mặc bộ vest xanh nhạt, mỉm cười ngồi trên salon đối diện cửa ra vào.Hắn thầm nghĩ cách bày trí ở Mộc Cốc hôm nay là rất tốt, những yêu cầu kỳ quái của Hứa Nhạc đã được hắn sắp xếp hoàn chỉnh, chắc chắn sẽ làm hắn hài lòng.
Lý Duy thực sự hài lòng.Hắn đứng sau Hứa Nhạc, há hốc miệng, không nói nên lời.Hắn nghĩ Hứa Nhạc giờ đây lăn lộn quá tốt, chỉ đi chơi thôi mà cũng có tiết mục tươi tắn như vậy.Phải biết rằng trước mặt cô bé, hai người bọn họ phải giữ vẻ đứng đắn…Nhưng mà…chẳng lẽ tiểu tử ngươi năm đó đã thầm thương trộm nhớ cô nữ sinh nào rồi hay sao?
Hứa Nhạc nhìn tám cô gái xinh đẹp, đang mỉm cười thản nhiên, giống như những tiểu tiên nữ từ dưới sông chui lên, trong lòng đã rối bời.Hắn mơ hồ hiểu có lẽ trong cuộc điện thoại kia, thông tin giữa mình và Lợi Thất Thiếu gia đã có vấn đề.Hắn chợt nghĩ đến Tiểu Dưa Hấu còn đứng sau lưng mình, nếu để cô bé nhìn thấy cảnh này, dù ngây thơ đến đâu cũng sẽ hiểu ra.Tám cô bé tiểu tiên tử mềm mại trước mắt, trong chốc lát hóa thành ba nghìn lưỡi dao sắc bén, phóng thẳng vào mông hắn, khiến hắn đau khổ.
Chung Yên Hoa cảm thấy phía trước có gì đó khác thường, tò mò ló đầu ra nhìn.Hứa Nhạc phản ứng nhanh chóng, mười tư thế đặc dị mà Phong đại thúc đã huấn luyện từ nhỏ được thi triển, tay phải hất ngang, che khuất khuôn mặt tò mò của cô bé.
Đang lúc Hứa Nhạc khẩn cấp nháy mắt với Lợi Hiếu Thông, bên cạnh hắn vang lên tiếng thanh thúy đầy tán thưởng của cô bé…
– Kinh…
Chung Yên Hoa kiễng chân, mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào các thiếu nữ giống như hoa sen mơn mởn trước mặt.
—
Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Hứa Nhạc phải thừa nhận rằng Hội sở mà Lợi Hiếu Thông chuẩn bị thực sự sạch sẽ, có thể chơi đùa được, không phải nơi chuyên làm những hoạt động “người lớn”.Đi thang máy lộ thiên từ vách núi xuống, có vô số địa điểm mà một bé gái có thể chơi đùa.Chỉ là trước mặt Tiểu Dưa Hấu đã từng xuất hiện cảnh thất thố.Mỗi khi nghĩ đến tám cô gái mặc như tiểu tiên nữ, gọi “Hứa Nhạc ca ca”, cùng với vẻ mặt ngạc nhiên của cô bé, sự hứng khởi trong lòng hắn giảm bớt.
– Sao cậu không nói rõ ràng hơn trong điện thoại? – Lợi Thất Thiếu gia hỏi với vẻ mặt âm trầm.
Hứa Nhạc tức giận nói:
– Tôi còn nói chưa rõ ràng sao? Chỉ có đám công tử thế gia biến thái như các người mới có tâm tư phức tạp như vậy.Nhìn mấy cô bé anh tìm đến đây mà xem, có mấy cô chưa đến mười bốn tuổi đấy.
Lợi Hiếu Thông mở hộp thuốc lá thơm trên bàn, đưa cho Hứa Nhạc và Lý Duy mỗi người một điếu:
– Thôi, bỏ qua chuyện này.May mà Mộc Cốc này rất sạch sẽ, không có người ngoài đến.Bình thường đều là thành viên các gia tộc quen biết, cùng người nhà đến nghỉ phép.
Lợi Hiếu Thông không biết Lý Duy, nhưng nhìn cách hút thuốc và những chi tiết nhỏ, hắn đoán thanh niên này thuộc tầng lớp dưới đáy xã hội Liên Bang.Nhưng hắn biết Hứa Nhạc không có nhiều bạn, nếu Hứa Nhạc giới thiệu Lý Duy là bạn, hắn không thể xem thường.
– Mộc Cốc? Từ khi vào đây, tôi cứ cảm thấy phong cách nơi này quen mắt.
Hứa Nhạc ngẩng đầu, nhìn những thiết kế thanh quý trong phòng, nheo mắt, muốn phân biệt tranh thật giả.
