Đang phát: Chương 354
Trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, Thai Gia và Tây Lâm Chung Gia đời này chỉ có một con một.Việc có con một đã là vấn đề, nguy hiểm mà họ phải đối mặt còn lớn hơn.Hứa Nhạc hiểu rõ sự cẩn thận của Chung phu nhân đến từ đâu.Nhìn bờ vai nhỏ bé của Chung Yên Hoa, hắn không khỏi cảm khái cho cô bé lớn lên khác biệt so với những cô gái bình thường.
Đúng lúc này, trời Tê Hà Châu đổ mưa.Mưa rơi trên cửa kính xe taxi, vỡ tan thành những hạt nhỏ.Chung Yên Hoa đang im lặng bỗng mở to mắt, mỉm cười nhìn những giọt mưa.
Nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ của cô bé, lòng Hứa Nhạc dịu lại.Chần chờ một chút, hắn gọi điện thoại:
– Phu nhân, tôi có thể đưa Yên Hoa ra ngoài chơi vài ngày được không?
Cô bé rõ ràng nghe thấy nhưng không quay lại.Ánh mắt cô vẫn nhìn những giọt mưa biến đổi trên cửa sổ, cong cong lên, nheo lại rất đáng yêu.
***
Trời mưa gió, gió lạnh thổi mạnh.Ở khu vực khách bộ hành từ máy bay đến khu kiểm soát sân bay, gió mưa thu quất vào người khiến ai nấy đều rét lạnh, mong sớm về nhà ăn bữa cơm tối nóng hổi.
Hành khách trên xe vận chuyển thấy hai bóng người, một lớn một nhỏ, đang di chuyển trên đường về Đặc khu Thủ Đô.Họ thầm nghĩ trời lạnh thế này, lẽ nào họ còn muốn về Đặc khu Thủ Đô?
Ban đầu, mọi người tưởng là hai mẹ con.Nhưng khi thấy chàng thanh niên mặc quân phục còn trẻ, họ bỏ ý định đó và cảm thấy kỳ lạ.
Mưa thu lạnh lẽo, gió thổi như cắt da.
Trong mưa gió, Hứa Nhạc tay trái cầm ô đen lớn, tay phải nắm chặt tay Chung Yên Hoa, đi về một phía của sân bay.Sợ cô bé bị ướt, hắn nghiêng ô về phía cô bé, khiến cả bên trái của mình ướt sũng.Bộ quân phục xanh dính bệt vào người hắn như một lớp sơn dày.
Cô bé tay trái nắm chặt tay hắn, tay phải ôm búp bê cũ kỹ, im lặng đi theo từng bước chân của Hứa Nhạc.Dù đi hơi vất vả, cô bé vẫn không nói gì.Đôi mày xinh đẹp khẽ nhíu lại, ánh mắt cười như hai vầng trăng khuyết.
Đôi giày đen nhỏ xinh dưới váy dài màu lam nhạt của cô bé dẫm lên vũng nước, phát ra tiếng lõm bõm, cố gắng theo kịp Hứa Nhạc.Cái túi xách nhỏ đeo bên hông cô bé nhảy lên theo từng bước chân nhanh nhẹn.Mái tóc đen ngắn cũng nhảy lên theo, giống như tâm trạng đang nhảy nhót trong lòng cô bé.
Hứa Nhạc nhận ra, chậm lại và nghiêng ô thêm về phía cô bé.Hai người, một lớn một nhỏ, im lặng đi bên nhau.Họ có sự đồng điệu và cảm giác tiết tấu tuyệt vời, giống như ba năm trước trên chiếc phi thuyền vũ trụ Cổ Chung Hào ở tiểu khu 32.
Đi không xa, Thiếu Tá Lan Hiểu Long lái xe đen đến đón, còn mình thì lên xe quân đội xanh lục đi theo sau.
Trong xe đen ấm áp, mưa gió bị ngăn cách bên ngoài.Hứa Nhạc lấy khăn mặt hơ nóng rồi lau mặt, lau người cho Chung Yên Hoa.Hắn định giải thích thân phận của Tiểu đội 7 trên xe quân đội, nhưng thấy vẻ mặt bình thản và đôi mắt nhanh nhẹn của cô bé, dường như cô không quan tâm đến chuyện này.
Hắn chợt nghĩ, cô bé là tiểu thư Chung Gia, mỗi khi ra ngoài đều có cả tiểu đội đặc chủng trang bị vũ trang bảo vệ, nên không lạ gì chuyện này.
Túi xách nhỏ và búp bê cũ nằm im trên ghế sau.Hứa Nhạc lau khô cho cô bé, nhớ lại chuyện chiều, lòng thấy cười khổ.Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại cảm động trước vẻ mặt u uất của cô bé, xin phép Chung phu nhân cho cô bé ra ngoài chơi vài ngày.Điều kỳ diệu hơn là Chung phu nhân đã đồng ý lời thỉnh cầu hoang đường và vô trách nhiệm của hắn.
Phải biết rằng Tiểu Dưa Hấu là người thừa kế duy nhất của Tây Lâm Chung Gia.Cô bé đến Thủ Đô Tinh Quyển sẽ không được bảo vệ an toàn như ở Tây Lâm Chung Gia, vậy mà Chung phu nhân lại đồng ý?
**Chương 056: Một đao bất ngờ (Thượng) (2)**
– Bây giờ em đã thỏa mãn chưa?
Hứa Nhạc ném khăn mặt trắng ra ghế sau, vừa cười vừa hỏi cô bé.
Chung Yên Hoa nhìn về phía trước xe như đang suy nghĩ, rồi gật đầu mạnh mấy cái, cái mũi cao cao co lại, phát ra tiếng “ừ” mãn nguyện.
Cô bé gật đầu, mỉm cười khanh khách, lắc lắc đầu, giống như chú chó con bị ướt vừa về nhà, đang rũ mình cho khô, rất đáng yêu.
***
Đến dưới nhà trọ ở Vọng Đô, Hứa Nhạc cẩn thận dặn dò mấy người trong xe quân đội, chủ yếu là giao việc cho Lan Hiểu Long.Hắn không quen với việc có quân nhân bảo vệ mình.Nhưng hôm nay đã đưa Tiểu Dưa Hấu về nhà, tiểu thư Chung Gia lần đầu tiên xa cha mẹ và sự che chở của quân nhân Tây Lâm, nếu không có ai bảo vệ, hắn không yên tâm.Dù Chung phu nhân đã báo là lực lượng bảo hộ sẽ đến nhanh thôi.
– Chào Lý thúc đi.
Mở cửa nhà, Hứa Nhạc chỉ vào Lý Duy đang ngồi trên salon, nói với Chung Yên Hoa.
Chung Yên Hoa liếc nhìn người đàn ông trên salon, ừm nhẹ một tiếng:
– Lý thúc.
Tiếng gọi này không hề có sự cung kính hay thân thiết.Khuôn mặt thanh tú của cô bé lộ vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng.Cô bé bắt chước mẹ mình rất giống, dù còn thiếu sự thân thiện sâu sắc, nhưng đã có khí thế tôn quý bức người.
Lý Duy đang ngồi ngả ngớn trên salon xem TV, miệng phì phèo thuốc lá, tay cầm ly rượu, bộ dáng giang hồ bại hoại.Thấy Hứa Nhạc dắt theo một cô bé có khuôn mặt lạnh như băng bước vào, hắn giật mình.Vội dụi tắt thuốc, hắn hỏi:
– Con nhà ai vậy, lớn lên chắc chắn xinh đẹp.
Hứa Nhạc cười khổ, không thể nói thật là công chúa của Đại khu Tây Lâm được, đành lắc đầu thở dài:
– Con gái của một người bạn ở Tê Hà Châu.Muốn đến Đặc khu Thủ Đô chơi Trung Thu, nên tao mới đưa nó về đây.
– Vậy cũng tốt.Đây là lần đầu tao đến Vọng Đô chơi, cũng muốn mày đưa đi dạo, lại sợ mày bận.Vừa dịp có thể dắt theo tiểu nha đầu này…
Lý Duy bỗng im bặt, vì thấy vẻ lạnh lùng trên mặt cô bé, thầm nghĩ chắc chắn đây không phải là con nhà bình thường.
Chung Yên Hoa không tò mò chạy khắp phòng, tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi sống trong môi trường bình dân mộc mạc, cười nói say mê, nhào lên salon rồi nhảy nhót lung tung như trong phim.Cô bé chỉ im lặng đi vòng quanh phòng khách, săm soi mọi thứ, trong mắt có chút tò mò.
Ánh mắt cô bé dừng lại trên chồng đĩa CD dưới TV.Cô bé tò mò nhìn đống đĩa tròn tròn, cúi đầu nghiên cứu.Một lúc sau, cô bé ngẩng lên, nhìn Hứa Nhạc và Lý Duy, nghiêm túc nói:
– Đĩa lậu…
Hứa Nhạc và Lý Duy nhìn nhau, cùng cảm thấy xấu hổ.Họ đều là trẻ mồ côi ở Đông Lâm, quen thói mua đĩa lậu ở chợ đen.Giờ bị một cô bé tám tuổi phê bình, trên mặt không khỏi đỏ bừng.
Ai ngờ ngay sau đó Chung Yên Hoa lại bật cười khanh khách!
Cô bé hưng phấn hét lên:
– Thật là tốt quá.Nghe mọi người nói về đĩa lậu hoài, nhưng chưa từng được nhìn thấy.
Cô bé ôm chồng đĩa CD lậu, vui vẻ nói:
– Hứa Nhạc ca ca, từ nhỏ tới lớn em chưa từng xem đĩa lậu.Đài truyền hình Liên Bang không chịu phát trọn bộ phim “Triều dâng cuối thế kỷ” mà em thích nhất.Nên em chỉ xem đi xem lại cái bộ phim đầy quảng cáo thôi…
Cô bé tò mò hỏi Hứa Nhạc:
– Nghe nói phim lậu không có quảng cáo, có phải thật không?
– Ách…
Hứa Nhạc há hốc miệng, một lúc sau mới cẩn thận nói:
– Hay là…em cứ xem thử mấy bộ phim lậu trong truyền thuyết này đi…
***
Tiểu bằng hữu Chung Yên Hoa mang theo sự quật cường và bi thương, kể về cuộc sống cô đơn từ nhỏ đến lớn, khiến Hứa Nhạc đau lòng, nên hắn đã hồ đồ đưa cô bé về nhà.
Hắn cứ tưởng cô bé sẽ hưng phấn hét lên, vui mừng nhảy cẫng lên, chạy đến công viên trẻ em, chơi trò đua ngựa, chạy đến quán xá lề đường, ăn các loại thức ăn rẻ tiền, hoặc là chúi đầu vào chơi game.Thậm chí hắn đã chuẩn bị tâm lý chơi trò Tuyết Sơn Phi Long – trò chơi đua xe mạo hiểm sốc nhất Liên Bang.
**Chương 056: Một đao bất ngờ (Thượng) (3)**
Nhưng hắn không thể tin được, Chung Yên Hoa chỉ im lặng ngồi trên salon, tay bưng khoai tây chiên vừa mua về, ngoan ngoãn xem phim trên TV, đúng hơn là xem đĩa phim lậu.
– Cô bé này là con nhà nào vậy, ngay cả đĩa phim lậu cũng chưa từng xem.Đáng thương thật đó.
Lý Duy nhìn Hứa Nhạc đang dọn dẹp nhà bếp, cảm khái.
Thực tế Hứa Nhạc đã choáng váng khi cô bé chưa từng tiếp xúc với những chuyện bình thường.Hắn thầm nghĩ gia giáo của các gia tộc trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang quá nghiêm khắc.Thai Chi Nguyên lớn vậy mà chưa từng ăn cháo trắng với trứng muối còn chấp nhận được.Chưa từng xem đĩa lậu…Lúc này hắn muốn gọi cho Gã Thái Tử gia, hỏi xem trước khi hắn đến Hội sở Tinh Thần chơi bời với cô nương Bạch Kỳ, đã từng xem phim sex chưa.
***
Mấy ngày lễ Trung Thu chỉ có vậy thôi.Hứa Nhạc muốn Tiểu Dưa Hấu vui vẻ, không thể để cô bé ngồi nhà xem phim lậu mãi được.Hắn muốn đưa cô bé ra ngoài chơi, nhưng không biết đi đâu.Hắn chợt nhớ đến cô gái thích mặc áo đỏ ở Đại viện Tây Sơn, cũng đã làm mẹ rồi.Nên hắn gọi điện thoại.
– Anh lập tức đến lôi đầu con chó đốm kia về nhà làm thịt cho tôi, trước khi tôi kịp kêu đám vệ binh bắn chết hắn.
Điện thoại vừa nhấc lên, giọng Trâu Úc lạnh lùng và phẫn nộ vang lên, chấn ù tai Hứa Nhạc.
Hắn ngạc nhiên cầm điện thoại, suy nghĩ cẩn thận, chó đốm…Chắc là nói về Gã công tử đào hoa.Mấy hôm nay không thấy hắn đâu, lẽ nào hắn thật sự đã chạy đến Đại viện Tây Sơn?
Đại viện Tây Sơn? Một tên gián điệp của Phiến Quân lại chạy đến trước cửa đại viện nghiêm ngặt nhất của Quân đội Liên Bang làm gì? Dù Liên Bang đang trên xu thế Đại hòa giải, nhưng việc làm này của Thi Thanh Hải có chút cuồng ngạo.
– Hắn lăn lộn ở cửa Đại viện thì cũng chẳng sao, nhưng lại còn xưng anh gọi em, ôm vai bá cổ, cùng nhau hút thuốc với đám lính gác…Hứa Nhạc, tôi cảnh cáo anh, trước khi đám tướng lĩnh- tướng quân thường xuyên ra vào nơi này kịp đoán ra cái gì, trước khi cha tôi công tác chưa về, anh làm ơn đến lôi đầu hắn về đi.Bằng không dù tôi không cho người bắn chết hắn, thì cũng đánh hắn một trận ra trò.
Giọng Trâu Úc trong điện thoại lạnh lùng dị thường, giống như cô đại tiểu thư lãnh khốc bên ngoài hộp đêm ở Lâm Hải Châu năm nào.Nhưng Hứa Nhạc chỉ biết cau mày không biết nói gì.Hắn thầm nghĩ cái tên lưu manh kia đã muốn đến đó đùa bỡn, khuyên cũng vô ích.
Hắn do dự một lúc mới nói:
– Chắc là hắn muốn nhìn mặt cô và Lưu Hỏa một chút.Cô cứ mặc kệ hắn đi, có gì phải sợ chứ?
Đầu bên kia điện thoại chợt im lặng.Hứa Nhạc liếc nhìn cô bé đang ngáp dài trên salon, nhưng vẫn không rời mắt khỏi TV.Hắn nhanh chóng kể chuyện phiền não của mình về việc tìm chỗ chơi cho một vị tiểu thư.Không ngờ, Trâu Gia sau khi ngẩn người một lúc, nói:
– Cút!
***
Chiếu cố phụ nữ có thai thì Hứa Nhạc rất có lòng.Chiếu cố trẻ con thì với sự tinh tế của hắn cũng không khó.Chỉ là năm đó trên phi thuyền, hắn sống cùng cô bé trong một khoang thuyền nhỏ, mỗi tối kể chuyện cổ tích…cũng không có vấn đề gì.Chỉ là Tiểu Dưa Hấu đã sắp chín tuổi, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, khí chất thiếu nữ vẫn chưa rõ ràng.Nhưng có thể thấy rõ cô bé không còn hứng thú với chuyện cổ tích trước khi ngủ nữa rồi.
– Thật là phiền toái…
Hứa Nhạc nghĩ rằng kỳ nghỉ này có thể là kỳ nghỉ thoải mái cuối cùng trong đời mình, đã bị nhiều chuyện làm cho rối tung.Tất cả những cảm giác thú vị nhất trong cuộc sống, trong mấy ngày gần đây đã được thể hiện rõ ràng.Bắt đầu từ chuyện Thi công tử được đặc xá, đến chuyện gặp lại Lý Duy, sau đó là gặp lại Tiểu Dưa Hấu.Tất cả những người đã lâu không gặp, không ngờ lại đồng loạt xuất hiện trong cuộc sống của hắn.Dù ấm áp vô hạn, nhưng cũng bận rộn vô cùng.Căn hộ nhỏ ở Vọng Đô đã bao giờ nhộn nhịp như thế này đâu?
Phiền toái nhất vẫn là Tiểu Dưa Hấu.Hắn cầm tách cà phê dựa vào cửa bếp, nhìn cô bé đang ngồi trên ghế salon, mắt đã sắp nhắm lại.Hắn khẽ mỉm cười, không hiểu vì sao cô bé lại tin tưởng mình tuyệt đối như vậy.Rõ ràng ba năm trước cô bé mới sáu tuổi, đã ba năm không gặp, sao cô bé vẫn chưa quên mình?
Sự tin tưởng và nhớ nhung này thật ấm áp.Hứa Nhạc chợt nhớ đến lời của một triết gia, đó là một loại cảm xúc hạnh phúc sâu sắc.Nhưng đồng thời với sự tin tưởng này cũng là một áp lực vô cùng lớn.Hơn nữa việc Chung phu nhân dễ dàng đồng ý với lời yêu cầu thiếu trách nhiệm của hắn, đại biểu cho một sự tín nhiệm vô cùng, mang đến cho hắn một áp lực cực lớn.Chẳng khác nào một thanh đao sắc bén bất ngờ đâm thẳng lên lòng bàn chân hắn vậy.
