Đang phát: Chương 306
– Tôi không ngờ lại cho anh ăn Hồi Khí Hoàn, giờ phải làm sao đây?
Lạc Huyên dù gì cũng chỉ mới mười chín, đương nhiên biết Hồi Khí Hoàn mà người bình thường ăn phải thì sẽ ra sao.Hồi Khí Hoàn là thứ mà người tu luyện Cổ Võ, thậm chí là người luyện võ Hoàng cấp trở lên dùng để hồi phục nội lực.Nếu người bình thường vô tình ăn phải thứ này, chỉ có một kết cục là nổ tan xác mà thôi.
Cô trong lúc vội vàng lại biến Hồi Khí Hoàn thành thuốc chữa thương, đưa cho người “bình thường” này ăn, không lo lắng sao được.
Diệp Mặc trong lòng cũng kinh ngạc, không phải vì thứ thuốc Lạc Huyên đưa là Hồi Khí Hoàn, mà vì nó có thể khôi phục chân nguyên.Tuy không nhiều, nhưng hắn lại không có loại đan dược nào có công dụng này.Cô gái này lấy nó từ đâu ra vậy? Chắc chắn trong đan dược này có rất nhiều dược liệu quý hiếm mà hắn tìm cũng không thấy.Dùng những dược liệu quý báu này để luyện chế thành một viên thuốc hồi nguyên khí đơn giản, quả thực là quá lãng phí.
Nếu có đủ loại Hồi Khí Hoàn này, Diệp Mặc có thể tưởng tượng ra việc hắn có thể luyện chế ra Bồi Khí Đan.Làm sao để có được Hồi Khí Hoàn từ cô nàng này đây? Hơn nữa nhất định phải có được nó.
Sắc mặt Diệp Mặc biến đổi liên tục.Hắn rất muốn đánh ngã Lạc Huyên rồi lục soát người, nhưng hắn thực sự không làm được chuyện đó.Nếu ban đầu cô gái này muốn hại hắn, hắn làm vậy cũng không có gì áy náy.Nhưng rõ ràng Lạc Huyên không hề có ý đó, vậy có nên làm không?
Thấy sắc mặt Diệp Mặc có chút kỳ lạ, Lạc Huyên càng thêm sốt ruột.Thậm chí nước mắt cũng trào ra.Cô trơ mắt nhìn Diệp Mặc mà không biết làm gì để cứu hắn.Ăn Hồi Khí Hoàn thì dù có đưa đến bệnh viện cũng chỉ có đường chết.Hơn nữa hắn lại kiên quyết không đi.Cô chỉ biết lặp đi lặp lại:
– Xin lỗi, tôi thực sự không cố ý, xin lỗi…
– Có phải tôi bị gì không? Sao tôi thấy bụng hơi khó chịu?
Diệp Mặc nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng.
– Vâng.
Lạc Huyên lau mắt, gật đầu rồi nói tiếp:
– Hồi Khí Hoàn chỉ dành cho người tu luyện Cổ Võ.Anh ăn vào sẽ bị nổ tan xác.Xin lỗi, em…
Diệp Mặc trong lòng buồn cười muốn chết, nhưng vẻ mặt lại càng thêm đáng sợ.
– Tôi sắp chết rồi, là do cái Hồi Khí Hoàn của cô đấy.Sau khi tôi chết biến thành ma, tôi sẽ đi theo cô.Tôi với cô không oán không thù, cô lại hại chết tôi.Cái nhà ma này lại thêm một con ma, tôi sẽ không tha cho cô…
Sắc mặt Lạc Huyên hơi tái mét, lắc đầu nói:
– Tôi không cố ý mà.Thực ra tôi cũng không sợ ma, ma ở lầu chín tôi còn lên bắt…
– Mặc kệ cô có sợ hay không, tôi chết vì cô nên tôi phải theo cô cả ngày lẫn đêm.Hễ có cơ hội, tôi sẽ ăn cô…
Diệp Mặc hung hăng nói.
Lạc Huyên càng thêm hoảng hốt:
– Tôi thực sự không cố ý hại anh.Nếu sau khi chết, hồn ma cũng tan biến…Ơ, bụng anh sao không to lên? Người bình thường ăn Hồi Khí Hoàn bụng phải to dần lên rồi nổ tung chứ…
Diệp Mặc giật mình trong lòng, nhưng tuyệt đối không thể để lộ sơ hở.Hắn đang muốn lừa Hồi Khí Hoàn, nếu cô ta phát hiện ra điều gì thì coi như xong.Nghĩ đến đây, bụng của hắn từ từ phình to lên.
– A, bụng của anh…
Lạc Huyên hận không thể tát cho mình một cái.Cô vừa nói đến bụng Diệp Mặc thì bụng hắn liền bắt đầu to lên.
– Phải làm sao bây giờ?
Lạc Huyên càng thêm lo lắng.May là cô thấy bụng Diệp Mặc tuy to lên nhưng rất chậm.
Diệp Mặc lại mệt mỏi nói:
– Tôi sắp chết rồi, cô ra ngoài đi, tôi không muốn cô nhìn tôi chết.
– Nhưng…
Lạc Huyên lo lắng nhìn Diệp Mặc, một lúc sau mới nói:
– Xin lỗi, là tôi hại anh chết.
Diệp Mặc bực mình trong lòng.Hắn đã nói đến nước này rồi, cô xin lỗi thì có ích gì? Phải nói là anh có tâm nguyện gì không, tôi sẽ giúp anh hoàn thành chứ.
Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị nhắc nhở Lạc Huyên thì cô gạt nước mắt nói:
– Nếu anh có tâm nguyện gì chưa xong, tôi nhất định giúp anh hoàn thành.
Sắc mặt Diệp Mặc càng thêm u ám:
– Tôi không muốn hận cô, nhưng tôi hận cái Hồi Khí Hoàn của cô.Cô đưa hết Hồi Khí Hoàn cho tôi đi, trước khi chết tôi phải báo thù cái Hồi Khí Hoàn này.Đây là tâm nguyện duy nhất của tôi.
Lạc Huyên không nghĩ gì nhiều, vẻ mặt đáng thương lấy Hồi Khí Hoàn ra:
– Thực sự không phải tại Hồi Khí Hoàn, hoàn toàn là tại tôi…
Diệp Mặc thấy cô không đưa Hồi Khí Hoàn cho hắn thì quýnh lên, lập tức nói:
– Cô không muốn hoàn thành tâm nguyện của tôi thì thôi.Sau khi tôi chết biến thành ma, tôi sẽ theo cô cả ngày lẫn đêm.Dù cô không sợ ma, tôi cũng sẽ tìm đồng bọn đến tìm cô.
Sắc mặt Lạc Huyên hơi tái nhợt.Tuy cô nói không sợ ma, nhưng nếu thực sự không sợ thì đã không đặt Kiếm Hắc Mộc Lệ ở chỗ Diệp Mặc.Nói cho cùng thì cô vẫn hơi sợ, chỉ là muốn mượn Diệp Mặc để tăng thêm can đảm mà thôi.
Bây giờ Diệp Mặc nói như vậy, cô vội vàng đáp:
– Đừng, đừng thế.Tôi đồng ý với anh.
Vừa nói vừa cẩn thận đặt Hồi Khí Hoàn trước mặt Diệp Mặc.Một lúc sau mới nói:
– Nếu anh chết biến thành ma thì đừng theo tôi nhé.Nếu có theo thì cũng đừng gọi nhiều ma quá…
Diệp Mặc lập tức thu hồi Hồi Khí Hoàn, chẳng còn tâm trí đâu mà cãi cọ với Lạc Huyên.Hắn vội vàng nói:
– Được rồi, tôi sẽ không theo cô.Cô ra ngoài đi, tôi muốn một mình yên tĩnh.Nhớ sửa cửa giúp tôi, tôi muốn đóng cửa.
Nói xong, Diệp Mặc đứng lên đẩy Lạc Huyên ra ngoài, đóng cửa phòng lại.Hắn nhìn Hồi Khí Hoàn trong tay, mặt có chút nóng bừng.Cảm giác như một người lớn đi lừa đồ của trẻ con vậy.Tuy nhiên, cô gái này cũng không thể xem là trẻ con.Cô không những tính kế hắn mà còn đưa nhầm thuốc cho hắn uống.
Nếu hắn thực sự là người thường thì có lẽ đã chết rồi.Nhưng Diệp Mặc cũng biết hắn đang biện minh cho bản thân.Dù sao thì lọ Hồi Khí Hoàn này trên Trái Đất chắc chắn rất quý giá.Thôi vậy, đến lúc hắn luyện ra Bồi Khí Đan, biết đâu Lạc Huyên có thể thăng lên kỳ đầu của Huyền Cấp, coi như là hắn bồi thường cho cô.
Dù sao không có Hồi Khí Hoàn, với luyện khí tầng ba của Diệp Mặc, việc luyện ra Bồi Khí Đan thực sự có chút khó khăn.
Lạc Huyên đứng bên ngoài cửa phòng, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.Nhưng cô lại không nói ra được là chỗ nào.
Diệp Mặc dọn dẹp lại phòng, tắm rửa.Dùng thần thức quét ra ngoài, hắn phát hiện Lạc Huyên vẫn chưa rời đi, mà đang ngồi ngẩn người trong phòng khách của hắn.
Diệp Mặc bất đắc dĩ, chỉ đành mở cửa, nhìn Lạc Huyên hỏi:
– Sao cô vẫn chưa đi?
– A, anh thực sự không chết? Tốt quá rồi! Tôi còn tưởng là…
Cô không nói hết câu sau.Nhưng khi cô thấy Diệp Mặc thực sự không sao, đứng trước mặt cô, sự vui mừng trên mặt là thật.
Thấy vẻ mặt này của Lạc Huyên, Diệp Mặc lại hơi xấu hổ.Chỉ là sự xấu hổ này thoáng qua rồi biến mất.Cùng lắm thì anh đây cho cô Bồi Khí Đan, so với Hồi Khí Hoàn của cô còn quý giá hơn nhiều.
Diệp Mặc đành hơi ngại ngùng nói:
– Đúng vậy, tôi vốn thấy bụng không thoải mái, không biết là chuyện gì.Sau đó thì dần dần tốt hơn, hơi kỳ lạ.Được rồi, cô cũng về đi.Chỉ là cửa của tôi hỏng rồi, ngày mai phải sửa.
Diệp Mặc sợ Lạc Huyên nhớ đến chuyện Hồi Khí Hoàn, vội vàng ngắt lời.Mục đích của việc nói nhiều như vậy là để cô rời khỏi sớm một chút, đừng nhớ đến Hồi Khí Hoàn.
– Đúng rồi, tôi quên hỏi anh.Lúc nãy tôi về thấy anh bị thương, có phải do thứ gì đó từ lầu trên gây ra không? Anh đợi chút, tôi đi xem.
Lạc Huyên nói xong, không đợi Diệp Mặc trả lời, liền vội vàng chạy ra ngoài.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức đi theo cô.Hắn phát hiện hôm nay cô không hề sợ hãi khi lên ban công lầu chín.Đúng là kỳ lạ.Sau khi Lạc Huyên lên lầu chín, cô tỉ mỉ xem xét một lượt.Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên dấu chân trên mặt đất.
Có một hàng dấu chân là của cô để lại hôm trước.Nhưng bên cạnh dấu chân của cô lại có một chuỗi dấu chân khác.Cũng là dấu chân của phụ nữ, nhưng chỉ đến bên cửa sổ là không thấy nữa.Điều khiến cô ngạc nhiên là, bên cạnh hai hàng dấu chân còn có một dấu chân nữa.Chỉ là dấu chân này to hơn rất nhiều, hơn nữa lại xuất hiện đột ngột.Vì xung quanh dấu chân này không có bất cứ dấu chân nào.Nói đúng ra, dấu chân này đột ngột xuất hiện.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm sắc mặt không ngừng biến đổi của Lạc Huyên, thầm khen cô cẩn thận.Tuy kinh nghiệm của cô còn ít, nhưng cô lại rất tỉ mỉ.
Vết chân này đương nhiên là do Diệp Mặc để lại.Hắn quên mất việc xóa đi.Chỉ có điều sau khi để lại vết chân, hắn liền bay vọt lên ban công tầng mười.Vì thế, dấu chân này nhìn có vẻ rất đột ngột.
Diệp Mặc vốn tưởng Lạc Huyên còn muốn lên lầu kiểm tra, không ngờ sau khi xem vết chân thừa kia xong, cô liền quay người ra ban công rồi xuống phòng Diệp Mặc.
– Cô còn quay lại làm gì?
Điều Diệp Mặc sợ nhất bây giờ là đối diện với Lạc Huyên.Ngàn vạn lần cô đừng hỏi hắn về Hồi Khí Hoàn.Thứ này có tác dụng lớn với hắn.
Lạc Huyên đứng trước Diệp Mặc, nhăn nhó một lúc lâu rồi mới nói:
– Cái đó, Mạc Ảnh, lúc nãy tôi…
– Ôi trời, cửa của tôi còn chưa sửa xong.Cô đến xem đi.Nghe nói tòa nhà này không an toàn lắm.Nhỡ buổi tối có thứ gì đó vào phòng thì tôi thảm rồi.
Diệp Mặc vừa nghe liền biết cô muốn hỏi hắn về Hồi Khí Hoàn.Không nghĩ ngợi gì, hắn lập tức cắt ngang lời Lạc Huyên, đi tới bên cái cửa bị cô đá hỏng, bắt đầu kiểm tra.
Lạc Huyên vội vàng đi theo nói:
– Không sao đâu.Ngày mai tôi tìm người giúp anh sửa.Nếu buổi tối anh thấy không an toàn, thì anh sang nhà tôi.Bên đó có ba phòng đấy.
– Vậy à? Như thế không hay lắm.Hay cô về trước đi.Lát nữa tôi muốn sang thì tôi sẽ bấm chuông cửa nhà cô.
Diệp Mặc nói ngay.
– Được, tôi đi trước đây.Hôm nay tôi hơi mệt.Anh phải sang sớm một chút, không thì tôi ngủ mất.
Lạc Huyên gật đầu.Chỉ là cô mới đi tới cửa thì lại dừng lại.Trong lòng Diệp Mặc căng thẳng, chẳng lẽ cô lại nhớ ra rồi sao?
