Đang phát: Chương 305
Chương 305: Lấy nhầm thuốc.
Diệp Mặc biết cô gái trước mặt không phải xác chết mà là người sống, chỉ vì sống với ma lâu ngày nên nhiễm tử khí.
“Anh là ai? Sao lại phá đám tôi?” Cô gái cất giọng the thé như kim châm, “Tôi biết anh không dễ đối phó, trước giờ tôi không đụng đến anh, ai ngờ anh lại dám chọc tôi, khặc khặc…”
Diệp Mặc cười khẩy: “Tôi không muốn dây vào cô, nhưng cô đã động đến tôi rồi.Tôi ở đây tu thân dưỡng tính, không muốn ai quấy rầy, cô lại dám gây ồn ào, còn đến giết người.Tôi đã nói, đừng động vào tôi, nếu không dù cô trốn đâu tôi cũng nghiền xương cô thành tro.”
Cô gái áo đỏ giơ cánh tay khẳng khiu với bộ móng dài, giọng the thé: “Anh quá bá đạo rồi đấy, tôi giết người thì có giết anh đâu.Tại ả ở cạnh phòng sợ anh nên tối qua tôi mới chưa giết, anh còn muốn gì nữa?”
Diệp Mặc ngẩn người, cô ta nhận ra sự lợi hại của hắn ư? Không đúng, cô ta nói dối.Tối qua cô ta chưa giết Lạc Huyên chắc chắn không phải vì hắn.Diệp Mặc không vạch trần mà lạnh lùng nói: “Tôi bá đạo thì sao? Đám ma quỷ dưới kia bị tôi giết sạch rồi, không phục à? Cô nuôi nhiều ma thế kia chắc ngày nào cũng giết người.Gặp tôi còn dám khiêu khích, coi như cô xui xẻo.”
“Tưởng có quả cầu lửa là giỏi à? Đừng trách tôi không nhắc, đắc tội tôi thì anh xong đời, cả gia tộc anh cũng vậy!” Cô ta the thé đáp.
Quả cầu lửa mà cũng không là gì sao? Từ khi đến Trái Đất, Diệp Mặc mới gặp loại người này.Ngay cả người của Ẩn Môn thấy hắn dùng quả cầu lửa còn kinh sợ, ai ngờ cô ta lại chẳng để vào mắt.Chẳng lẽ cô ta cũng biết dùng? Hay cô ta cũng là người của giới tu chân?
Thấy Diệp Mặc do dự, cô ta cười lạnh rồi giơ cánh tay khẳng khiu.Trên đầu ngón tay cô ta xuất hiện ngọn lửa vàng nhạt, tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng.
Diệp Mặc suýt bật cười, cô ta thật khôi hài.Hắn cứ tưởng quả cầu lửa của mình và cô ta đều là phản ứng hóa học.Nhưng việc cô ta có thể thu thập ma trơi thì hắn rất bội phục.Có lẽ cô ta ở dưới mộ lâu năm nên mới thu thập được nhiều ma trơi như vậy.
“Coi như cậu giỏi, tôi bỏ cái tòa nhà này, chỉ cần anh đừng gây sự với tôi.” Cô gái áo đỏ có vẻ biết Diệp Mặc không dễ đối phó nên không muốn đôi co.
Diệp Mặc cười khẩy: “Tôi đã lên đây rồi thì không dễ gì để cô đi đâu.” Hắn biết cô ta sẽ không dễ dàng buông tha.Kẻ nuôi ác quỷ như cô ta thấy bản lĩnh của hắn thì chắc chắn sẽ không bỏ qua.Linh hồn của hắn có lẽ còn mạnh hơn cả ngàn vạn quỷ hồn bình thường.
Vừa dứt lời, cái bóng ma sau lưng cô ta đã lao về phía Diệp Mặc nhanh như điện.Hắn không cần quay người, mấy quả cầu lửa đã bao vây nó.
Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, tiếng kêu the thé vang lên liên hồi, bóng ma bị đốt cháy không còn gì.
“Anh dám giết thú cưng của tôi…” Cô gái áo đỏ hét lên như thể bị giết mất thứ gì đó quan trọng rồi lao vào Diệp Mặc.
Diệp Mặc thản nhiên nói: “Kẻ tu luyện Cổ Võ Hoàng cấp mà cũng dám vênh váo trước mặt tôi.”
Cô gái dừng lại, kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, lát sau mới cười gằn: “Anh nhìn ra võ công của tôi?”
“Đó không phải chuyện cô cần biết, đền mạng đi, cô giết nhiều người như vậy, cũng nên chết đi.” Diệp Mặc ném mười mấy quả cầu lửa bao vây cô ta.
Cô ta thét lên: “Đừng giết tôi, tôi là đệ tử Cửu Nguyệt Quan ở Tứ Xuyên, giết tôi thì các cao thủ của Cửu Nguyệt Quan sẽ không tha cho anh.”
Diệp Mặc cười lạnh: “Cửu Nguyệt Quan ghê gớm lắm sao? Không lâu trước đây tôi đã giết một tên tên Nhiếp Vô Biên, không biết có phải người của các người không.Truy sát thì không cần, một thời gian nữa tôi sẽ đến Cửu Nguyệt Quan một chuyến.Nơi dơ bẩn này giữ lại cũng vô dụng.”
Nghe vậy, cô ta kêu lên: “Anh giết sư huynh Vô Biên rồi ư? Tha cho tôi, tôi nguyện làm bất cứ chuyện gì cho anh…”
Chưa dứt lời, cô ta đã bị quả cầu lửa thiêu rụi, chỉ còn chút tro bụi.Diệp Mặc nhìn thứ đã che chắn thần thức của hắn, một loại gỗ kỳ lạ mà hắn không nhận ra, nó đã bị đốt cháy biến dạng.Hắn đốt sạch mọi thứ.
Trên người cô ta chắc chắn có pháp khí khống chế ma, nhưng Diệp Mặc không thích thứ dơ bẩn đó nên đốt luôn.Thần thức của hắn quét qua, sau khi cô ta chết, đám ma quỷ bên dưới đều tan biến vào tự nhiên.
“Cuối cùng cũng yên tĩnh.” Diệp Mặc thở phào, có thể luyện đan rồi.Nhưng Cửu Nguyệt Quan ở Tứ Xuyên này, sao đệ tử toàn lũ ghê tởm vậy?
Diệp Mặc trở lại lầu tám, chợt nhớ ra hắn quên hỏi cô gái kia, cái thang máy lên tầng mười hai có phải do cô ta giở trò không.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại chắc chắn là cô ta, ngoài cô ta ra thì còn ai rảnh rỗi như vậy.
Về phòng, Diệp Mặc lấy Huyết Sắc San Hô ra, cẩn thận cắt một phần ba.Hắn không hy vọng lò đầu tiên sẽ thành công, hắn định luyện thử một lò, tìm ra điểm khó trong việc luyện chế Bồi Khí Đan, rồi chuẩn bị kỹ càng cho lò thứ hai.
Lạc Huyên vẫn chưa về, có lẽ tối nay cô sẽ không về.Như vậy càng tốt, Diệp Mặc không muốn ai quấy rầy khi hắn luyện đan.
Lấy lò luyện đan Thần Nông ra, hắn lập tức tạo ra chân hỏa, lấy vài dược liệu phụ trợ bắt đầu hòa tan chúng.Dược liệu phụ trợ Bồi Khí Đan không cần nhiều, thứ Diệp Mặc đang dùng đều tìm được ở Thần Long Giá.Tuy không bằng vật quý ở giới tu chân, nhưng tác dụng điều hòa đối với đan dược thì vẫn có.
Nửa giờ sau, Diệp Mặc bỏ bã rồi cho Huyết Sắc San Hô vào.Một tiếng sau, nước thuốc của Huyết Sắc San Hô bắt đầu ngưng tụ, Diệp Mặc càng căng thẳng.Nếu lò đầu tiên có thể luyện ra Bồi Khí Đan thì tốt nhất, nếu không thì sẽ lãng phí dược liệu.
Nửa tiếng trôi qua, trán Diệp Mặc đã đẫm mồ hôi.Nguyên khí Bồi Khí Đan tiêu hao quá lớn, không phải thứ hắn có thể luyện được vào lúc này.Nhưng hắn không còn cách nào khác, không luyện chế Bồi Khí Đan thì không thể nhanh chóng thăng cấp ở đây được.May mà lúc có được Thanh Hoa Thanh Diệp Thảo, hắn đã không liều lĩnh luyện chế Bồi Nguyên Đan, vì nó khó hơn Bồi Khí Đan nhiều.
Quá trình luyện đan từ không quen đến trơn tru, nhưng Bồi Khí Đan vẫn chưa có dấu hiệu thành đan.Tuy lo lắng nhưng Diệp Mặc biết lò đan này chắc chắn phải bỏ đi.Không phải do phương pháp luyện chế của hắn sai mà là chân nguyên của hắn không đủ.Nếu có một viên đan dược khôi phục chân nguyên thì hắn chắc chắn có thể hoàn thành lò Bồi Khí Đan này.
Biết rõ chân nguyên không đủ, nhưng Diệp Mặc vẫn không nỡ từ bỏ, vẫn cố gắng gượng.Hắn đang tìm vận may, biết đâu lại luyện thành đan.
Một tiếng nổ lớn vang lên, lò đan chưa kịp ngưng tụ đã nổ tung, tạo ra một làn sóng khí đẩy Diệp Mặc lên cao.
Áo Diệp Mặc rách tả tơi, tóc tai bù xù.Da thịt bị nước thuốc làm cho sưng đỏ, Diệp Mặc bực mình, khóe miệng tràn ra chút máu, may mà không bị nội thương nặng.
“Võ công vẫn còn quá thấp.” Diệp Mặc thở dài, vừa định đứng dậy thu dọn thì cửa phòng bị đá tung.
Diệp Mặc chưa kịp dùng thần thức quét qua, không nghĩ ngợi gì đã cất lò luyện đan đi, đồng thời tập trung thần thức vào Phi Kiếm.Dám đá cửa của hắn, chán sống rồi hả?
“Mạc Ảnh…Anh không sao chứ? Xin lỗi, em có việc nên quên mất, thật sự xin lỗi anh…”
Người xông vào là Lạc Huyên, mắt cô đầy lo lắng.Thấy Diệp Mặc thê thảm và bị thương, cô càng thêm áy náy: “May mà anh không sao, nếu anh xảy ra chuyện gì thì cả đời em sẽ không yên lòng.Tuy anh là người xấu, nhưng anh không thể chết.”
Thứ linh tinh gì đây? Diệp Mặc nhíu mày, thầm nghĩ việc hắn luyện đan liên quan gì đến cô mà cô phải lo lắng?
Nhưng hắn lập tức hiểu ra, có lẽ hắn bị vụ nổ đan dược làm cho hồ đồ rồi.Cô gái này để kiếm hắc lệ mộc ở đây, rõ ràng là muốn dụ quỷ.Nhìn phản ứng của cô ta thì có vẻ không muốn hại hắn, có lẽ tối qua cô ta bận việc gì nên quên mất.
Tuy biết Lạc Huyên không cố ý hại hắn, nhưng Diệp Mặc vẫn không có cảm tình với cô ta.Dù sao cô ta đã muốn lợi dụng hắn, mà mạng người quan trọng hơn tất cả, cô ta lại quên mất.Có thể thấy cô ta không coi trọng tính mạng người khác, tuy nhiên sự lo lắng của cô là thật.Thấy vẻ lo lắng của cô, hôm nay hắn sẽ tha cho cô một lần.
Diệp Mặc vừa định đứng lên, Lạc Huyên đã lấy một bình ngọc, đổ ra một viên thuốc đưa cho hắn: “Đây là thuốc chữa thương, anh uống đi.”
Diệp Mặc gật đầu, hắn cũng muốn xem hiệu quả đan dược của cô ta như thế nào.Nhưng vừa nuốt xuống, sắc mặt hắn đã thay đổi.
“Ôi trời, không xong rồi, em lấy nhầm thuốc!” Lạc Huyên dường như nhận ra sai lầm, cũng biến sắc kêu lên.
