Đang phát: Chương 29
Cổ Vinh chau mày, lạnh lùng nói:
– Được thôi, ta sẽ gặp hắn.Nhưng phải kiểm tra hồn lực, nếu đạt tiêu chuẩn tối thiểu của người học luyện thuật, ta sẽ nhận làm đệ tử, nhưng là nể mặt Lạc Vân Thường.
Lạc Vân Thường vui mừng:
– Cảm ơn Cổ đại nhân, tôi sẽ ghi nhớ.
Cổ Vinh gật đầu, có vẻ thiếu kiên nhẫn:
– Lần tới rảnh thì dẫn nó đi kiểm tra hồn lực, đạt yêu cầu ta sẽ nhận.Không đạt thì khỏi cần đến gặp ta.
Lạc Vân Thường nhìn theo bóng lưng Cổ Vinh, nghĩ:
– Anh ta là luyện thuật sư trẻ tuổi tài năng.Cho Lý Vân Tiêu theo anh ta cũng là trả ơn, đồng thời để Lão Quốc Công yên lòng.Chỉ không biết hồn lực thằng bé ra sao, hy vọng không làm tôi thất vọng.Tôi chỉ có thể giúp đến đây thôi.
Ba ngày sau, Học viện Già Lam tổ chức kiểm tra định kỳ hàng năm.
Sau kỳ khảo hạch là kỳ nghỉ hai tháng.Học viên đạt sẽ lên lớp trung cấp, còn lại sẽ bị đuổi.Năm nào cũng có nhiều học sinh con nhà giàu bị loại.Ngược lại, học sinh nghèo thường cố gắng hết mình để được ở lại, vì bị đuổi học đồng nghĩa với việc trở thành dân thường, không có tương lai.
Địa điểm kiểm tra là Diễn Võ Trường lớn nhất học viện, một trong những công trình biểu tượng do Hội trưởng Hội Luyện Thuật sư Thiên Thủy quốc Dương Địch xây dựng.Nơi này được xây bằng nhiều loại khoáng thạch quý hiếm, rộng hơn một nghìn mét vuông, vô cùng hoành tráng.
Gần Diễn Võ Trường là tượng Cổ Phi Dương, công trình nổi bật nhất học viện.
Tượng Cổ Phi Dương một tay đặt lên chuôi kiếm, mắt nhìn xa xăm, miệng cười nhạt.Bức tượng do Dương Địch tạc nên khi Cổ Phi Dương qua đời mười lăm năm trước.
Lý Vân Tiêu đứng lặng bên cạnh, ngước nhìn tượng của chính mình, tinh thần như xuyên qua không gian, hòa làm một với tiền kiếp.
– Dương Địch này cũng có lòng đấy.
Lý Vân Tiêu cười khổ.
Hai học viên đi ngang qua, liếc nhìn Lý Vân Tiêu và bàn tán:
– Không ngờ bế quan mấy tháng mà cậu đã ngưng tụ nguyên khí, thành Võ sĩ!
– Ha ha, chẳng phải để đối phó với kỳ sát hạch sao? Võ sĩ ở lớp trung cấp được vào thẳng ban tinh anh đấy.
– Thật á? Thế thì tớ nguy rồi, mới mở được hai mạch luân, liệu có bị đuổi không?
– Yên tâm, chỉ cần mở được một mạch là qua thôi.Kìa, nghe nói đó là Lý gia đại công tử, phế vật chính hiệu, mới là đối tượng bị loại đấy.
– Không thể nào, Lý gia đại công tử cũng bị loại á?
– Đương nhiên, cậu tưởng đây là đâu? Học viện Già Lam đấy, đến vua còn phải tuân thủ quy tắc!
– Ồ!
Lý Vân Tiêu chửi thầm, không thèm chấp lũ tép riu.Hắn nhanh chóng đến Diễn Võ Trường, thấy học viên đã tập trung đông đủ.Nhiều người vây quanh hóng chuyện, chỉ trỏ bàn tán.
Hàn Bách tiến đến:
– Vân thiếu, giờ này mới đến?
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Sao đông người thế?
Hàn Bách hừ lạnh, lườm xung quanh:
– Chẳng phải đến xem chúng ta thế nào sao? Lớp ta vốn bị gọi là lớp bỏ đi mà, đám dân đen kia đến xem được mấy người trụ lại đấy.Mấy chục người định không thi, thu dọn đồ đạc về nhà rồi.
Lý Vân Tiêu nhìn quanh, quả nhiên ít người hơn hẳn.
Học viên vào được lớp con nhà giàu đều có chỗ dựa lớn trong đế quốc, dù không thành Võ giả cũng không lo cơm áo, tiền đồ rộng mở.
Vì vậy, dù không ai dám trêu học viên lớp này, nhưng họ cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì.Nhiều người thích xem trò cười của họ.
– Đừng chen chỗ của tao, ai đến trước được trước!
– Chen nhau xem nào, hiếm khi có trò hay thế này.Mày bảo lớp bỏ đi kia còn được mấy mống ở lại?
– Chắc khoảng một phần năm? Sáu mươi người một đội, giờ chỉ còn ba mươi mấy, loại đi một nửa nữa là vừa.
– Hay là cá đi, mỗi người đoán một số, ai gần nhất thì thắng.
– Được thôi, tao đoán mười hai.
– Lạc quan thế cơ á? Tao đoán chín.
…
Khi mọi người đang ồn ào náo nhiệt, Vương Phong đột nhiên lên tiếng:
– Người không đến coi như bỏ, không đợi nữa, trực tiếp đánh trượt! Lão sư Lạc Vân Thường đang bế quan, lần này ta sẽ chủ trì sát hạch.
Hắn lạnh lùng nhìn quanh, rồi cười hiểm độc:
– Lần này sẽ thay đổi quy tắc.Trước đây, mở được mạch luân hoặc đấm được một quyền nghìn cân là coi như qua.Nhưng nhiều học viên không mở được mạch luân đã lén dùng đan dược gian lận, nên năm nay phải đạt cả hai, nếu không thì trượt!
Hắn cố ý liếc nhìn Lý Vân Tiêu, hắn biết Lý Vân Tiêu có thể đánh bại Lam Phi, chắc chắn đủ sức mạnh nghìn cân.
Lý Vân Tiêu khẽ cau mày, đứng im không nói.Dù quy tắc mới gây ra tranh cãi, nhưng không ai phản đối.Bởi vì lớp này toàn con ông cháu cha, hoặc là mở được mạch luân, lực đạt nghìn cân, hoặc là không mở được mạch, tay yếu chân mềm.Chẳng ai đi luyện lực sĩ thuật, thứ có lực lớn nhưng không mở được mạch luân.
– Ai lên trước?
Vương Phong lạnh lùng nhìn quanh, ánh mắt dừng trên người Lý Vân Tiêu.
Thượng Quan Tình và Đỗ Phong cũng nhìn hắn với ánh mắt căm hờn.Sau khi Lam Phi bị đuổi, bọn chúng mất đi người tâm phúc, giờ Thượng Quan Tình tạm thời dẫn đầu.Nhưng ngày đó Lý Vân Tiêu đã thể hiện thực lực quá kinh người, nên không ai dám gây sự.
– Hừ, nhìn cái gì? Tin tao đấm vỡ bi của tụi bây không?
Lý Vân Tiêu trừng mắt nhìn đám Thượng Quan Tình, bước ra khỏi đám đông.
Bọn Thượng Quan Tình sợ hãi cúi đầu, nhưng trong mắt đầy vẻ oán độc, không ngừng chửi rủa trong lòng.
Lý Vân Tiêu khinh bỉ nhìn Vương Phong, cười lạnh:
– Chẳng phải là mở mạch luân với lực phá nghìn cân sao? Mở to mắt chó ra mà xem cho rõ!
