Chương 30 Chiến thư

🎧 Đang phát: Chương 30

Một luồng hào quang màu xanh lục bắn ra từ Tâm Luân, Lý Vân Tiêu cười lạnh rồi tiến về phía trước.
Mỗi bước chân, một Mạch Luân lại mở ra, ánh sáng từ các Mạch Luân tỏa ra như những dải Ngũ Sắc, rực rỡ vô cùng.
– Hải Để Luân.
– Bản Ngã Luân.
– Đỉnh Luân.

Từng luồng ánh sáng đủ màu sắc bao phủ lấy Lý Vân Tiêu, khiến hắn như một vị thiên thần hạ phàm!
– Bảy đạo, hắn đã mở ra cả bảy Mạch Luân!
– Sao có thể? Hắn chẳng phải là kẻ vô dụng sao? Một kẻ bị coi là phế thải, lại chỉ cách Nhất Nguyên cảnh một bước?
Vương Phong hoàn toàn bối rối.Hắn cho rằng Lý Vân Tiêu chỉ có thể đánh bại Lam Phi nhờ vào đan dược hoặc những phương pháp luyện tập thể lực đặc biệt.Rốt cuộc, kinh mạch của Lý Vân Tiêu đã bị tổn hại, không thể tu luyện.Chuyện này từng gây xôn xao một thời, trở thành trò cười cho mọi người.
– Làm sao hắn có thể mở lại kinh mạch? Ta nhớ Lý gia từng mời một vị Thuật Luyện Sư cấp Quân đến chữa trị, nhưng cũng không thành công!
– Hãy nhìn cho kỹ, sức mạnh ngàn cân chỉ có thế này thôi sao!
Lý Vân Tiêu đột nhiên bước mạnh một bước, khiến mặt đất đá Kim Cương nứt toác.Hắn nghiêng người về phía sau, tung một cú đấm nhanh như chớp vào đá đo lực!
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, kình khí từ đá đo lực bắn ra tứ phía.Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lý Vân Tiêu chậm rãi thu nắm đấm lại, trên đá đo lực xuất hiện một cái hố sâu hoắm như quả dưa.
– Không thể nào!
– Đạp đá lún sâu, cào sắt để lại dấu! Đây là sức mạnh mà chỉ Võ sĩ mới có được!
– Nhìn cái dấu kia kìa, ngay cả Võ sĩ mới vào nghề cũng chưa chắc tạo ra được! Hắn chắc chắn đã dùng võ kỹ!
Rất nhiều học viên không thể tin vào mắt mình, đặc biệt là đám quý tộc, ai nấy đều trợn tròn mắt, dường như chưa từng biết đến một Lý Vân Tiêu như vậy.
Tuy Hàn Bách và Trần Chân đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến bảy đạo Mạch Luân tỏa sáng và sức mạnh ngàn cân, họ vẫn không khỏi kinh ngạc.Còn đám người Thượng Quan Tình thì mặt xám như tro tàn, với sức mạnh như vậy, họ còn dám gây sự nữa sao?
– Lý Vân Tiêu đáng ghét, lại giấu kỹ đến thế!
Tần Như Tuyết lẩm bẩm, mặt đầy phấn khích.
Trong sân, người có sắc mặt khó coi nhất không ai khác ngoài Vương Phong.Hắn thầm chửi rủa Lam Phi, một tên vô dụng, đến cả việc đối phương có sức mạnh như vậy cũng không nhận ra.
– Lần này mọi người hài lòng chưa?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn quanh, những ai bị ánh mắt hắn lướt qua đều cúi đầu.Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên người Vương Phong, cười khẩy:
– Vương lão sư, ta còn bận, đi trước đây.
Lần này đúng là một cái tát đau điếng!
Vương Phong tức giận, nhưng không thể làm gì, chỉ có thể mỉa mai:
– Đừng tưởng rằng mở được Mạch Luân thì giỏi, ta cho ngươi biết, đây chỉ là bước đầu của võ đạo mà thôi.
Lý Vân Tiêu khinh thường liếc nhìn hắn, cười lớn rồi bỏ đi.Cơn giận khiến nguyên khí trong cơ thể Vương Phong bạo loạn, nhưng hắn không thể ra tay, đành cố gắng ép nguyên khí xuống dưới chân, khiến những vết nứt hình mạng nhện lan rộng ra.
Khi Lý Vân Tiêu đến rìa Diễn Võ Trường, tiếng cười của hắn dừng lại.Phía trước, một nam tử mặc áo trắng đang đứng đó, mỉm cười nhìn hắn.
– Tự giới thiệu, ta là Lam Huyền, học viên tốt nghiệp, Bang chủ Huyền bang.
Lam Huyền cười nhẹ, vừa dứt lời, các học viên xung quanh liền lộ vẻ kinh sợ.Một loại khí thế cao ngạo và cảm giác ưu việt lộ rõ trên khuôn mặt hắn.
Hắn muốn xem, khi Lý Vân Tiêu nghe thấy tên mình, vẻ kinh ngạc và hoảng sợ của hắn sẽ thú vị đến mức nào.
Nhưng rất nhanh, hắn thất vọng…
Loại cao ngạo này Lý Vân Tiêu đã thấy quá nhiều, hắn giơ ngón trỏ lên, khinh bỉ nói:
– Hừ, chó ngoan không cản đường!
– Ngươi!
Lam Huyền tím mặt vì giận, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.Trong học viện này, ai dám nói chuyện với hắn như vậy, lại còn trước mặt nhiều người đến thế!
Hắn tức giận, sát khí bùng lên trong mắt, nhưng rồi nhanh chóng kìm nén lại.Hắn cố gắng giữ vẻ ngoài phong độ, nhưng cơ thể lại ngày càng cứng đờ, mất tự nhiên.
– À, ta không chấp nhặt với ngươi.Hôm nay ta đến đây là vì thằng em vô dụng của ta.
– Ồ? Đánh chó con, lại đến chó lớn à.
– Ngươi! Lẽ nào người của Lý gia đều vô giáo dục như vậy sao?
– Giáo dục cái con mẹ nhà ngươi! Hai nhà chúng ta đấu đá bao nhiêu năm, chết bao nhiêu người, em trai ngươi bị ta phế bỏ, ngươi lại rao giảng đạo lý với ta? Ngươi không ngu thì là gì?
– Tiểu súc sinh, đừng có khoe mẽ, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này!
Lam Huyền không giữ được phong độ nữa, tức giận chửi ầm lên!
– Ha ha, như vậy mới đúng chứ, đã là lưu manh thì cứ làm lưu manh, còn ra vẻ làm gì.
– Ngươi…ta không đôi co với ngươi.Hôm nay ta đến đây là để gửi chiến thư cho ngươi.
Mặt hắn tái mét vì giận, lấy ra một phong chiến thư, trên đó viết chữ “Chiến” màu vàng to bằng miệng chén, ném mạnh về phía Lý Vân Tiêu.
Mâu thuẫn của hai người nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người.Vương Phong bị bơ đẹp, chẳng ai thèm quan tâm đến ông ta nữa.Vừa nghe đến chiến thư, mắt ai nấy đều sáng lên, vểnh tai lên nghe ngóng.
Lam Huyền ngẩng đầu, cười lạnh nói:
– Vốn dĩ chuyện giữa ngươi và em trai ta chỉ là trẻ con đánh nhau, đùa vui một chút cũng không có gì to tát.Nhưng thằng em này của ta quá vô dụng, gây ra chuyện trời đất khó dung, bị đuổi học cũng đáng đời.Nhưng ta là anh trai, không thể bỏ mặc nó được, thế nào cũng phải cho ngươi một bài học.
Từ xa, Vương Phong nghe thấy thế liền suýt chút nữa phun ra một ngụm máu, tức đến đỏ bừng cả mặt, hai mắt bốc lửa!
Để giảm bớt ảnh hưởng tiêu cực của Lam Phi, ông ta vẫn lén lút tung tin đồn rằng Lam Phi bị oan, là do Lý Vân Tiêu hãm hại.Hơn nữa, ngay khi nhiều người bắt đầu tin vào điều đó, Lam Huyền lại đứng ra thừa nhận tội của em trai mình.
Điều này khiến mọi nỗ lực của ông ta đổ sông đổ biển.Hơn nữa, vì chuyện này, khả năng Lam Phi quay lại học viện là hoàn toàn không có, ngay cả ở thủ đô, danh tiếng của hắn cũng đã hoàn toàn bị hủy hoại, không thể ngóc đầu lên được!
Mà giờ khắc này, Lam Huyền đứng ra vì em trai mình, lại có được danh tiếng tốt.Không chỉ khiến em trai hắn trung thành hơn, Lam gia cũng sẽ đánh giá hắn cao hơn, đúng là nhất cử lưỡng tiện!
– Hóa ra chuyện đó đúng là do Lam Phi làm, ta còn tưởng hắn bị oan chứ.

☀️ 🌙