Đang phát: Chương 287
Vai đeo ba lô, tai vẫn không ngừng nghe Bạch Ngọc Lan chỉ dẫn.
Hứa Nhạc đang cố cúi người sát đất, trốn sau bồn hoa, mũi gần như chạm bùn để tránh camera.Nhanh chóng, hắn băng qua sân trống đến cửa nhỏ bên hông tòa nhà.
Thiết bị phát ánh sáng xanh trên người hắn có thể vô hiệu hóa ánh sáng và mạng lưới giám sát điện tử, nhưng vì Cơ Kim Hội không dùng hệ thống giám sát nối mạng, nên nó không mấy hữu dụng.May nhờ bản đồ của Phiến Quân và hướng dẫn của Bạch Ngọc Lan, hắn vẫn chưa bị phát hiện.
Hít sâu, Hứa Nhạc chạm vào vòng sắt lạnh trên cửa.Nhíu mày, hắn nhẹ nhàng dùng lực tay, từ từ nhấc lên.
Đây là cửa xuống đường hầm bí mật.Có lẽ lâu ngày không mở, cửa đã mục.Nếu Hứa Nhạc không cẩn thận, việc đột nhập bí mật sẽ khó khăn.
Đường hầm này không dẫn thẳng đến phòng ngủ của Mạch Đức Lâm.Dù điệp viên đã tìm ra đường thoát bí mật của hắn, nhưng chưa rõ lối ra ở đâu.Hứa Nhạc men theo đường hầm đến chỗ sâu nhất, thấy ánh sáng đỏ lấp lánh trên tường và những đường hầm chằng chịt.Hắn đoán mình đã đến nơi cần đến.
Hoàn Sơn Tứ Châu và Cơ Kim Hội không yên bình như vẻ ngoài.Mạch Đức Lâm là nhân vật máu mặt trưởng thành từ chiến tranh.Các con đường dẫn đến Cơ Kim Hội được tay sai của hắn canh phòng cẩn mật.Đường hầm Hứa Nhạc đang dùng là một điểm yếu trong hệ thống phòng thủ.Nếu không có thông tin từ lãnh đạo tình báo, Hứa Nhạc không thể ngờ cửa hầm lại nằm trong cô nhi viện.
– Cystll7702O5.
Giọng Bạch Ngọc Lan nhẹ nhàng vang lên trong tai nghe.
Không do dự, Hứa Nhạc mở hộp thiết bị quân dụng, lấy vật liệu đã chuẩn bị trong ba lô để ngắt kết nối.Rồi hắn lấy thiết bị nhập, nhanh chóng gõ mật mã.
Là một kỹ sư máy tính giỏi của Liên Bang, việc ngắt kết nối hệ thống bảo vệ tin tức của cơ sở không khó với Hứa Nhạc.Động tác của hắn nhanh, chính xác và dứt khoát.Mật mã là những số liệu giấu trong bút mà Thanh Long Sơn giao cho hắn.
Hứa Nhạc hoàn thành công việc rất nhanh.Trước khi hệ thống kết nối lại, hắn đã kịp cài máy phát tín hiệu nhỏ và khởi động nó trong môi trường vi điện.Có lẽ nhân viên giám sát không để ý đến thay đổi nhỏ chỉ diễn ra trong tích tắc.
Xong việc mà không nghe thấy chỉ dẫn mới từ Bạch Ngọc Lan, Hứa Nhạc hiểu cần phải kiên nhẫn chờ đợi.Hắn nheo mắt, rút nửa miếng lương khô còn lại trong túi và ăn trong im lặng.
– Tốt lắm.
Hai phút sau, giọng Bạch Ngọc Lan vang lên trong tai nghe, không hề có chút vui mừng nào.Trong thời gian ngắn, cô đã tiếp cận được hệ thống giám sát an ninh toàn khu nhà.
Hứa Nhạc căng thẳng trở lại.Hắn đứng dậy, quan sát những tia sáng đỏ phát ra từ các tủ dụng cụ trước mặt.Nhanh chóng lấy lại sự nhanh nhẹn, hắn lách qua tủ và chuẩn bị rút lui.
Trên đỉnh núi, Bạch Ngọc Lan vẫn chăm chú quan sát màn hình máy tính.Ngoài bản đồ 3D Cơ Kim Hội, còn có nhiều khung hình nhỏ chụp lại từng góc trong khuôn viên.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng nhấp vào từng hình ảnh.Hắn cần xác nhận máy phát tín hiệu Hứa Nhạc cài đặt hoạt động tốt thì mới yên tâm được.
Có mật mã từ gián điệp bên trong, một kỹ sư giỏi như Hứa Nhạc và một người quen với việc nghe lén, ám sát như Bạch Ngọc Lan, việc thâm nhập hệ thống giám sát của Cơ Kim Hội quá dễ dàng.Thậm chí họ còn có thể biến nó thành công cụ phục vụ cho mình.
Từ giờ, hệ thống camera của Hoàn Sơn Tứ Châu và Cơ Kim Hội coi như vô hiệu.Sự thâm nhập của Hứa Nhạc đã được đảm bảo tối đa.
Bạch Ngọc Lan nheo mắt nhìn màn hình chia làm 4 ô nhỏ.Các đặc công của Cục Đặc Cần Liên Bang túc trực trong văn phòng cả ngày lẫn đêm.Các thành viên của công ty bảo an vũ trang hạng nặng đi lại đầy cảnh giác quanh tòa nhà.Phía sau, khu vực quan trọng nhất có nhiều nhân vật mang phong thái quân nhân Liên Bang.Hắn nói khẽ vào micro, giọng căng thẳng:
– Chậm một chút.Chậm hơn chút nữa.Giống như chơi trốn tìm ấy.Tôi sẽ canh chừng cho anh, không cần lo lắng.Nhưng nếu hành động của anh quá lớn, bị phát hiện, chúng sẽ kiểm tra hệ thống an ninh ngay.Chúng chỉ mất 3 phút để phát hiện ra vấn đề, 10 phút để dò theo dấu vết của tôi.Đến lúc đó, anh sẽ đơn độc, không ai giúp anh nữa đâu.Vì vậy hãy chậm một chút, chậm thêm chút nữa.
Ở khung hình dưới góc phải màn hình, hắn thấy Hứa Nhạc, lưng đeo ba lô lớn đã ra khỏi rừng cây trong cô nhi viện.Động tác chậm rãi như một tên trộm bất lực.Hắn nói khẽ vào micro, giọng trêu chọc:
– Bảo anh chậm hơn không có nghĩa là kêu anh làm động tác quay chậm như trên phim.
Đột nhiên, từ khung hình bên cạnh xuất hiện hai cảnh vệ mang súng đang từ hậu viên đi thẳng đến chỗ Hứa Nhạc, hắn nói nhanh vào micro, giọng vẫn bình tĩnh:
– Gốc cây lớn bên phải.Núp vào đó, không được động đậy.Nghe mệnh lệnh.
oOo
Dù không thấy gì lạ thường, nhưng nghe lệnh từ tai nghe, Hứa Nhạc vẫn nhanh chóng lẩn vào rừng cây và ẩn mình trong một gốc cây lớn có lẽ đã 500 tuổi.
Hơn 10 giây sau, tiếng bước chân vang lên trong rừng, hai cảnh vệ vai đeo súng bước đến.Nếu lúc nãy hắn đi ra bằng lối cũ, chắc chắn đã chạm mặt hai tên này.Lúc đó có muốn trốn cũng không còn chỗ.
– An toàn, tiếp tục đi.
Tai nghe lại vang lên giọng nói vô cảm của Bạch Ngọc Lan.
Hứa Nhạc đi sát vào mép rừng, mắt không ngừng cảnh giác nhìn sang phải.Hắn biết đường đi của mình đang được Bạch thư ký kiểm soát, chắc chắn sẽ không lọt khỏi tầm mắt của vành đai bảo vệ Cơ Kim Hội nên không quá căng thẳng.Vì vậy, hắn còn giơ ngón tay về phía camera vẽ vời.
Trong lòng thầm nghĩ, vừa phải nhẹ nhàng, vừa cần phải đẹp.Đây rõ ràng không phải là yêu cầu dành cho con người.
Khuôn viên cô nhi viện và Cơ Kim Hội liền kề, không có ranh giới rõ ràng.Suốt quãng đường, nghe theo chỉ dẫn của Bạch Ngọc Lan, cuối cùng hắn cũng ba lần thoát khỏi đám cảnh vệ tuần tra để đột nhập vào toilet trong nhà để xe bên dưới khu vực xanh.
Chương 228: Nơi này bình minh vẫn chơi trốn tìm (2)
Cài lại chốt cửa rồi gắn thuốc nổ lên bồn cầu.Hứa Nhạc cẩn thận gắn hai cục pin cuối cùng.Đôi bàn tay chuẩn xác trở nên có chút chậm chạp.Hắn không phải là một quân nhân chuyên nghiệp như Bạch Ngọc Lan nên lần đầu tiếp xúc với thuốc nổ hạng nặng, hắn cần thời gian để thích ứng.
– Tín hiệu kíp nổ đã khớp xong.Chỗ này giao cho tôi được rồi.
Trên đỉnh núi, Bạch Ngọc Lan đã nhận được tín hiệu định vị và tín hiệu xung mạch chính xác.Cô nói vào micro:
– Bên ngoài toilet có người.Anh nên ở lại trong đó khoảng 20 giây nữa.
Hứa Nhạc im lặng gật đầu, dù biết đồng đội trên đỉnh núi không thể thấy.Nửa phút sau, cảnh báo được giải trừ, hắn mới nhảy qua bức tường phía sau toilet.Nhẹ nhàng như mèo đáp xuống khoảng lá khô bên dưới.
Theo những gì hắn quan sát và xác nhận của Bạch Ngọc Lan, không có thiết bị theo dõi nào được đặt ở đây.Ngay cả nhân viên cảnh vệ cũng không có, nên hắn cảm thấy thư thái hơn.
Đột nhiên, bên cạnh hắn vang lên một tiếng động khẽ.
Hứa Nhạc nhanh chóng xoay người, khẩu lục H211 lạnh băng chĩa thẳng vào thân cây thấp sau lưng, nòng súng đen ngòm dường như sẵn sàng nhả đạn.
Nhưng hắn không hề bóp cò, bởi vì trước họng súng chỉ có gương mặt non nớt của một cậu bé khoảng 7, 8 tuổi.Cậu bé đang nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi trước sự xuất hiện của Hứa Nhạc và khẩu súng trên tay hắn.
o0o
Bên trong lùm cây là một sự im lặng đáng sợ.Một lớn một nhỏ, không ai dám cử động hay gây ra tiếng động nào.Chỉ có hai chân của đứa trẻ run lập cập khiến lùm cây vang lên những âm thanh rắc rắc khe khẽ.
Tai nghe bỗng vang lên tiếng hô vội vã của Bạch Ngọc Lan:
– Có tình huống…
Hứa Nhạc không đáp lại mà vẫn nhìn chằm chằm vào đứa trẻ trước mặt.Hắn để ý thấy gương mặt đứa trẻ đầy bụi đất, quần áo cũng lấm lem bùn.Gương mặt hết sức bình thản nhưng trong lòng hắn lại trào lên những suy nghĩ phức tạp.Hắn cảm thấy sự việc này thật sự kỳ cục quá mức.
Bất luận là tình báo từ Thanh Long Sơn hay những hình ảnh hắn quan sát và Bạch Ngọc Lan theo dõi qua camera, tất cả đều xác nhận khu rừng này an toàn.
Trước đó, Bạch Ngọc Lan cũng không hề cảnh báo gì, chứng tỏ đứa trẻ này mới xâm nhập vào đây và không có ý đón lõng Hứa Nhạc.Điều này thật vô nghĩa.Chẳng ai lại quỳ sẵn trong bụi cây để chờ một tên sát thủ cả, nói gì đến một đứa trẻ.
Cả đoạn đường cẩn thận, nhẹ nhàng như chơi trốn tìm, không một camera hay cảnh vệ nào phát hiện ra Hứa Nhạc, vậy mà trong khu rừng này hắn lại bị bắt gặp bởi một cậu bé.
Hứa Nhạc không muốn khóc mà chỉ thấy bực bội đến ói máu.Nếu thay bằng một sát thủ khác thì chỉ cần một dao là xong.Nhưng hắn thì không thể làm vậy.
– Không được nói gì.Cũng không được kêu.
Hứa Nhạc không có kinh nghiệm giao tiếp với trẻ em, nên hắn chỉ muốn dọa thằng nhóc bằng vẻ mặt lạnh lùng rồi tìm cơ hội đánh ngất nó.
Thằng bé sợ hãi mở to mắt, hai chân vẫn run lên khe khẽ.Khuôn mặt lấm lem ngập tràn nỗi sợ hãi.Nó gật đầu.
– Tại sao không ngủ mà trốn ở đây?
Hứa Nhạc trầm giọng hỏi, định dùng cách này để làm thằng bé sợ hãi mà mất cảnh giác.
Đứa trẻ run run trả lời:
– Trốn… trốn tìm.Các… các bạn… tối qua… không tìm ra cháu.Cháu không thể bỏ đi… nên… nên… chỉ đứng im trong này… chờ mọi người đi tìm.
Hứa Nhạc lúc đó chẳng biết nên làm gì, nói gì cho đúng.Trò chơi trốn tìm này thực sự sẽ có lúc giết chết người ta.Hắn biết sự việc này nhìn thì buồn cười nhưng lại cực kỳ nguy hiểm.Chỉ cần đứa trẻ này sợ quá hét lên thì không biết sẽ có bao nhiêu rắc rối xảy ra.
Hắn chậm rãi dịch chuyển nòng súng, vừa định nói gì thì đứa trẻ lại cất giọng run run:
– Ông… là người xấu?
Hứa Nhạc đang chuẩn bị giải thích rằng mình là người tốt thì đúng lúc này, đứa trẻ dường như đã hiểu ra điều gì và với tư thế dũng cảm nhất, nó bắt đầu hét lên.
Tiếng hét chói tai xuyên qua rừng cây, đánh thức những con đường vẫn còn chìm trong sương sớm.
o0o
Trên thảm lá khô, dưới lớp ngụy trang màu lá úa, khẩu súng bắn tỉa lợi hại nhất cũng mất đi sắc óng ánh hợp kim vốn có.Nhưng nòng súng cỡ lớn lộ ra ngoài lớp lá ngụy trang vẫn giữ nguyên uy lực.Chỉ cần nạp đủ thuốc súng, hệ thống đánh lửa tự động sẽ khiến khẩu súng bắn ra 3 phát liên tiếp trong vòng 1/500 giây.Khoảng cách bắn dài, báng súng hợp kim có thể lắp đạn cỡ lớn và khả năng sát thương cực mạnh khiến những kẻ đi săn trong Quân đội Liên Bang và những quân nhân được đánh giá cao về khả năng ám sát của Quân đội Đế Quốc đều phải ghi nhớ hình ảnh cây súng này.
Nhược điểm duy nhất của nó là quá đắt.Quân đội Liên Bang sau khi nghiên cứu chế tạo thành công, ngoài sự hân hoan còn thở dài trước giá thành đáng sợ của nó.Họ biết rằng Văn phòng Tổng Thống hay Ủy ban Thẩm tra Dự toán Nghị Viện sẽ không bao giờ đồng ý để loại súng ACWW này trở thành vũ khí tiêu chuẩn của Quân đội Liên Bang.Cho nên uy lực của khẩu súng này chỉ được thể hiện vài lần trong các cuộc thử nghiệm trên tiền tuyến Tây Lâm rồi bị cất vào kho phủ bụi.
Thi Thanh Hải cũng không đủ tiền để mua một cây ACWW chuyên dụng của Quân đội một cách hợp pháp.Việc tìm thấy khẩu súng này ngoài chợ đen đã là một may mắn, hắn hoàn toàn quên đi cái giá phải trả.Ở Nam Khoa Châu, hắn đã trực tiếp giết chết gã buôn lậu súng rồi phải trốn chạy khỏi sự truy đuổi của đám tay chân sát thủ của gã thì mới giữ được khẩu súng này.
Có ACWW trong tay, thiên hạ còn có Thi công tử ta, một người được thừa hưởng hai nền giáo dục xuất sắc của Chính phủ Liên Bang và Phiến Quân sẽ không bao giờ có những suy nghĩ ngu ngốc và kỳ cục.Giống như những gì các lãnh tụ Thanh Long Sơn đã nói, điều quyết định thắng bại không nằm ở vũ khí, nếu không thì đội quân du kích trong núi làm sao có thể chống lại Chính phủ Liên Bang với chiến hạm và robot trong từng ấy năm trời.
Những tình báo từ hộp đêm Khả Khả cho thấy đối tượng có thể rời đi bất cứ lúc nào.Còn kẻ ẩn núp trên đỉnh núi dường như chưa có cơ hội ra tay.
Khác với suy nghĩ của gã bạn thân bên kia ngọn núi, Thi Thanh Hải không có ý định đột nhập vào Cơ Kim Hội để diễn một vở kịch ngoạn mục.Hắn vẫn muốn thử uy lực của ACWW.Nếu không thành, hắn cũng không vội, theo người ấy đến Tây Lâm rồi tính tiếp.Người xưa có câu quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Thi Thanh Hải không phải quân tử, hắn chỉ là một công tử đa tình.Hắn có thể không đợi được 10 năm, nhưng để giết một kẻ như Mạch Đức Lâm, hắn có đủ kiên nhẫn.
