Đang phát: Chương 286
Hứa Nhạc vốn là người kiên nhẫn, nhưng lúc này, một đám mây đen đã kéo đến trên đầu anh.Anh không rõ nguyên do, chỉ biết rằng theo tin tình báo mới nhất nhận được đêm qua, Mạch Đức Lâm lại chuẩn bị rời khỏi S2.
Gã chính khách cáo già này định đi thăm hỏi quân nhân ở tiền tuyến Tây Lâm ngay sau khi kết thúc buổi mít-tinh.Thông tin này khiến đám mây u ám trong lòng Hứa Nhạc ngày càng dày đặc, như sắp đổ mưa.Anh có một dự cảm chẳng lành.Nếu để Mạch Đức Lâm rời đến khu vực tinh hệ Tây Lâm, có lẽ sẽ không bao giờ tìm được hắn nữa.
Vì trực giác đó, Hứa Nhạc quyết định không chờ đợi cơ hội tốt hơn mà sẽ tấn công bất ngờ vào sáng sớm hôm nay.Anh hiểu rõ khả năng chiến đấu của mình, nhưng nghĩ đến việc thâm nhập vào tòa nhà Cơ Kim Hội, giết hết đám lính vũ trang đầy mình xung quanh Mạch Đức Lâm, anh cũng thấy tay ướt đẫm mồ hôi, lưng nổi da gà.
Bạch Ngọc Lan bình tĩnh nhìn bản đồ và những số liệu chuyển động trên màn hình.Từ ngày rời khỏi Sư đoàn Thiết giáp Đặc chủng số 17, dù làm nhiệm vụ cho Công ty Bảo an Tịnh Thủy hay nhận hợp đồng bên ngoài, anh cũng tham gia không ít vụ ám sát, giết người.Vì vậy, những gì sắp xảy ra hôm nay không có gì lạ lùng với anh.Trực giác nghề nghiệp cho anh thấy, lựa chọn hành động lúc này vô cùng nguy hiểm, mười phần thì chín phần thất bại.
“Tôi nghĩ nên đợi thêm chút nữa,” anh nhẹ giọng nói.”Đối phương đã tăng cường lực lượng bảo vệ xung quanh mình đến vậy, chứng tỏ hắn đã đánh hơi thấy nguy hiểm và chuẩn bị trước.” Từ tinh cầu S1 về đến S2, Nghị Viên Mạch Đức Lâm rất ít khi xuất hiện bên ngoài, hành động vô cùng cẩn thận.
Hứa Nhạc nheo mắt nhìn tòa kiến trúc dưới chân: “Hắn đang đề phòng Thanh Long Sơn hoặc Chính phủ Liên Bang trở mặt.Hắn không bao giờ nghĩ đến những kẻ nhỏ bé như ta đâu.”
Bạch Ngọc Lan lại trở về vẻ trầm mặc vốn có, chau mày nói: “Đáng tiếc, buổi mít-tinh chiều nay diễn ra ở quảng trường.Nơi đó bốn bề trống trải, không thể tìm được địa điểm phục kích thích hợp.Nhưng anh có thể bắn tỉa.”
“Những tòa nhà xung quanh quảng trường đều bị cảnh sát giám sát chặt chẽ rồi, chúng ta không thể đột nhập,” Hứa Nhạc ngừng lại một chút rồi mỉm cười: “Hơn nữa, bắn tỉa không đảm bảo.”
Bạch Ngọc Lan kéo bản sơ đồ 3D ra xa, chỉ vào một điểm trong những vách núi bao quanh rồi ngước lên nhìn ngọn núi xanh vàng phía Bắc, chậm rãi nói: “Nếu đặt được một khẩu súng trường ở đó thì tốt, nếu tính toán được bán kính đường bắn, có thể giấu được điểm đột kích.Ngụy trang kiểu này cũng không tệ.”
Thi Thanh Hải choàng tỉnh bởi tiếng quấy rầy của một con côn trùng, vươn vai trên đám lá rụng, lặng lẽ quan sát cánh rừng thu chia bầu trời thành từng mảnh trắng đục.Cặp lông mày đen sẫm của hắn đột nhiên nhíu lại.
Bốn ngày trước, hắn đã chọn được địa điểm ngắm bắn thích hợp và bắt đầu mai phục từ đêm qua, lặng lẽ chờ đợi suốt một ngày.Dù thông tin bên kia cung cấp không đầy đủ, Mạch Đức Lâm hình như sắp rời đi và được Quân đội Liên Bang bảo vệ trên cả lộ trình.Ngọn núi này hơi xa, lão già đó lại ngồi xe chống đạn.Dù hắn có súng lớn, nếu không bắn chết hắn thì rắc rối to.
Nghĩ ngợi lung tung, Thi công tử quyết định ôm súng nằm vắt chân, vừa huýt sáo bản nhạc đồng dao cũ “27 ly rượu”.Tay phải hắn rời khỏi đám lá khô, gõ nhẹ lên bàn phím máy tính.Chiếc máy tính nhỏ nối liền với khẩu súng lớn bắt đầu khởi động, chuẩn bị tính toán đường bắn chính xác nhất.
Rồi bỗng nhiên, hắn phóng tầm mắt về phía ngọn núi bên cạnh, hai mắt hơi nheo lại, trong lòng bỗng có chút chấn động.
“Chúng ta chỉ có hai người,” Hứa Nhạc ngắt vội một chiếc lá trên cây, lót vào cốc mì ăn liền rồi bắt đầu húp xì xụp.
Bây giờ nhìn thấy mì gói, Bạch Ngọc Lan vẫn thấy hơi lợm giọng.Anh không hiểu cơ thể Hứa Nhạc làm bằng gì mà có thể ăn nhiều như vậy.
Hứa Nhạc buông bát đũa, nhìn người thanh niên đang nằm dài trên đám lá vàng đỏ lẫn lộn, nói: “Cậu vẫn không chịu đi sao? Việc này có thể chết người đấy.20 triệu thật nhiều, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ có thể mua luôn tính mạng của anh.”
“Tôi chỉ đóng vai trò bảo vệ phía sau và chỉ huy từ xa thôi,” Bạch Ngọc Lan cúi đầu, mỉm cười: “Nếu bị phát hiện, tôi sẽ bỏ mặc anh mà chạy trước.Xong vụ này, tôi coi như trả xong khoản thù lao 20 triệu.”
“Tôi chưa thấy ai yêu tiền và trân trọng tiền như anh,” Hứa Nhạc nói.
“Anh là một tên điên,” Bạch Ngọc Lan mỉm cười, những ngón tay thanh mảnh gõ vào bàn phím không ngừng.Đôi mắt ôn nhu vẫn dán chặt vào số liệu trên màn hình, anh nhỏ nhẹ nói: “Tôi sợ chết thật đấy, nhưng thỉnh thoảng điên khùng đôi chút cũng thú vị.”
Hứa Nhạc không cười, anh hiểu rõ phương châm sống của Bạch Ngọc Lan.Anh không dám hy vọng Bạch Ngọc Lan sẽ thấu hiểu cho hành động điên rồ này, càng không hy vọng anh sẽ vì những sinh mạng vô tội mà dũng cảm đứng lên.Vì vậy, anh không hiểu tại sao chàng trai này đã biết rõ chân tướng sự việc rồi mà vẫn ở lại bên cạnh anh.
Vũ trụ rộng lớn bao la, ngay cả cấu tạo tâm lý con người cũng phức tạp, làm sao anh hiểu được người khác đang nghĩ gì?
Ăn xong bát mì nguội ngắt, Hứa Nhạc xoa bụng rồi đứng dậy, thay bộ đồ thể thao có mũ trùm đầu.Anh khoác chiếc ba lô du lịch to đùng lên vai, trông như chuẩn bị đi dã ngoại.
“Nếu có chuyện gì xảy ra, anh nhớ phải chạy trước đấy.Lần này coi như tôi nợ anh.Nhưng tôi nợ người ta hai cái mạng rồi, nếu có trả thì cũng không thể trả cho anh trước được,” anh nói khi chuẩn bị những công đoạn cuối cùng.Anh biết rõ việc mình rời khỏi S1 lâu như vậy hẳn đã bị người khác điều tra.Thai phu nhân vẫn nắm giữ bí mật lớn nhất của đời anh.Ngoài việc thay đổi con chip vi mạch khác, thay đổi thân phận và chạy trốn, anh không còn lựa chọn nào khác.Vì vậy, món nợ ân tình với Bạch Ngọc Lan lần này e rằng không bao giờ trả nổi.
Đều là những người từng giết người, dù Bạch Ngọc Lan có vẻ ngoài thanh tú như một trinh nữ, nhưng lúc giết người cũng lạnh lùng hơn ai hết.Vì vậy, cả hai không định ôm nhau khóc lóc tiễn biệt mà chỉ thoáng nhìn nhau rồi vẫy tay cáo từ.
Khoác bộ đồ màu sắc sặc sỡ, Bạch Ngọc Lan nhanh chóng biến mất trong cánh rừng thu cùng với chiếc máy tính, còn Hứa Nhạc đeo ba lô, men theo con đường núi khúc khuỷu tiến về khu trung tâm thành phố bên dưới.
Người chầm chậm xuống núi, mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, không gian dần sáng rõ, nhưng vạn vật vẫn còn mơ màng.Không biết bao lâu Hứa Nhạc mới xuống tới chân núi.Sau cánh rừng lá vàng, anh đã thấy những bóng người mờ ảo đi lại trên đường.Ấn nút nhỏ trên tai nghe, Hứa Nhạc khẽ thì thầm vào micro.
Từ tai nghe truyền lại giọng nói ôn nhu của Bạch Ngọc Lan.Từ Phòng quân giới của Tiểu Đội 7, anh mang ra một hệ thống thiết bị thông tin chiến trường, đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt trong phạm vi 30 dặm.Lặng lẽ quan sát màn hình, Bạch Ngọc Lan báo cáo kết quả quan sát đầu tiên và những mệnh lệnh chiến đấu chính xác nhất.
Tất cả thiết bị đều là hàng chuyên dụng của Quân đội Liên Bang, Bạch Ngọc Lan lại là sát thủ chuyên nghiệp, Hứa Nhạc chỉ cần tin tưởng vào phán đoán và chỉ thị của anh là được.
Hứa Nhạc không vội rời khỏi rừng ngay mà quyết định đi đường vòng, tránh xa cổng chính của tòa nhà Cơ Kim Hội.Một tia nắng sớm ấm áp chiếu thẳng vào người anh.
Mặc bộ đồ thể thao rộng rãi, mũ trùm kín mặt, ba lô lớn đeo sau lưng, trông anh như vừa đi cắm trại trên núi về.Chỉ có điều ánh lên trên khuôn mặt u ám vẫn là nụ cười tươi ấm áp rạng ngời của tuổi thanh xuân.
Những chiếc lá rụng trải dài trên con đường một tấm thảm đỏ lạo xạo.Hứa Nhạc hít một hơi thật sâu, trong lòng không ngừng gọi tên một người: “Lão già kia, ngươi thật sự không định giúp đỡ gì sao? Vậy thì ta đành phải chết thật vậy.”
Mọi thứ hoàn toàn im lặng.Trong rừng thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chim kêu chống rét, nhưng không ai trả lời lời gọi trong lòng anh.
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hứa Nhạc đột ngột dừng bước.Anh đã thử nhiều lần liên lạc với nhân vật thần bí trong đầu mình, nhưng chỉ thành công duy nhất một lần khi còn ở Đặc khu Thủ Đô.Khi anh (dũng cảm hay ngu ngốc) nói ra mục đích chính của mình, lão già đó đã từ chối thẳng thừng, rồi im lặng luôn, đến tận bây giờ.
“Nếu làm theo kế hoạch của ngươi, ngươi sẽ phạm phải một tội lỗi vô cùng nghiêm trọng.”
Không biết từ lúc nào, một dòng chữ hiện lên trước mắt Hứa Nhạc, dòng chữ trắng mềm mại, còn hơn cả tia nắng sớm.
“Ngươi lại không bắt nổi ta,” Hứa Nhạc nói với dòng chữ trong đầu: “Dựa vào quy định của Đệ Nhất Hiến Chương, ngươi không thể chủ động tham gia vào việc này, hoặc ngăn chặn hay cho phép.Ta chỉ muốn biết, hôm nay ngươi có thể giúp ta được không.”
“Bất cứ hành động nào xúc phạm đến pháp luật Liên Bang đều không được cho phép.”
Ở một nơi xa xôi trong Đặc khu Thủ Đô, Máy tính Trung ương Liên Bang chỉnh hợp một đoạn thông tin đơn giản rồi thông qua mạng lưới máy tính giám sát toàn Liên Bang, chỉ mất vài giây, thông qua máy phóng đại thông tin, đã xuyên qua ngân hà, đến tinh cầu S2 và truyền vào con chip vi mạch phía sau gáy Hứa Nhạc.
Bước chân Hứa Nhạc không còn lúc chậm lúc dừng mà bắt đầu ổn định dần.Qua vành mũ rộng, anh đã thấy bức tường ngăn phía xa.Thử chủ động liên lạc với bên kia nhưng không nhận được câu trả lời.Nhưng anh không thất vọng, nếu ngay cả việc này mà cái thứ già nua ấy cũng chấp nhận giúp, thì anh đã có thể chống lại cả Liên Bang rồi.
Đôi ủng màu sẫm đạp lên lá khô nghe lạo xạo.Bầu trời bắt đầu cao xanh thăm thẳm, ánh nắng cũng lung linh ấm áp.Ba lô trên vai, Hứa Nhạc chợt nhớ về bản thân hai năm trước, khi anh vừa trốn khỏi Đại khu Đông Lâm, hình như cũng ăn mặc y hệt thế này.
Bẻ cây lương khô giàu dinh dưỡng làm đôi, anh nhét vội vào mồm nhai rau ráu rồi tu một ngụm nước lớn cho trôi nhanh xuống ruột, tiến sát về phía bức tường.Mấy ngày nay anh ăn liên tục, ngay cả lúc này cũng mang theo một mớ lương khô dinh dưỡng đặc chế cho Quân đội Liên Bang.Anh biết rõ nguyên nhân.Cứ mỗi khi tập trung sức lực tinh thần, sử dụng luồng năng lượng thần bí trong cơ thể làm việc gì đó, anh cảm thấy đói kinh khủng nên chỉ biết nạp thức ăn không ngừng.
Mặt khác, anh cũng cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Không biết anh lấy đâu ra sức mạnh đáng sợ, chỉ búng mình nhẹ một cái đã vượt qua bức tường cao vút nhanh như chớp.
“Đúng là tên quái vật,” Bạch Ngọc Lan nãy giờ vẫn quan sát mọi chuyện trên màn hình.Bây giờ anh mới hiểu tại sao đêm qua, khi khảo sát địa hình, ông chủ lại kiên quyết chọn cách leo tường.Rõ ràng bức tường vừa cao vừa trơn, khoảng 4,5 mét.Lúc này anh không tận mắt chứng kiến, nhưng đốm sáng đại diện cho Hứa Nhạc đã xuất hiện phía bên trong phạm vi bức tường.Hóa ra, với một số người, rất nhiều trở ngại khó vượt qua cũng không được xem là trở ngại.
“Bên trái góc 30 độ, cách khoảng 15 bước, anh sẽ thấy một cánh cửa nhỏ,” anh nhìn màn hình, khẽ nói vào micro: “Không cần vội, có thể từ từ, dịu dàng một chút, đúng, dịu dàng chút, bọn trẻ vẫn còn đang ngủ.”
Sáng sớm nơi này thật yên tĩnh.
Cả Cơ Kim Hội tại Hoàn Sơn Tứ Châu, trên danh nghĩa chỉ là một tòa nhà, nhưng thực tế là cả một khu phố.Nếu đi theo đường chính, dường như không bao giờ thấy tường bao hay cổng gác.Nếu dùng ngôn ngữ của mạng lưới bảo vệ Cơ Kim Hội, nơi đây đại diện cho trái tim lãnh đạo rộng mở của Nghị Viên Mạch Đức Lâm.Ngoài bãi cỏ, bồn hoa, không có tường bao hay cổng gác nào.Nhưng ai cũng biết nơi đó được canh phòng nghiêm ngặt đến mức nào.Hứa Nhạc không ngốc đến mức giả vờ hiên ngang xông thẳng vào đường chính mà chọn một con đường nhỏ yên tĩnh phía sau.
Phía sau lối đi có tường bao khá cao.Trên tường bao không có dây thép gai, cũng không có cảnh vệ vác súng.Vì nơi đây không phải là địa ngục được canh phòng cẩn mật mà là Cô nhi viện Hòa bình do Cơ Kim Hội mở ra nhiều năm nay.
Hoàn Sơn Tứ Châu là giới tuyến số một giữa Phiến Quân Thanh Long Sơn và Chính phủ Liên Bang.Mặc dù ít xảy ra xung đột vũ trang, vẫn có nhiều người vô tội thiệt mạng vì tên rơi đạn lạc.Cô nhi viện Hòa bình đón tất cả trẻ em mất gia đình, dựng nên một tòa nhà và dạy dỗ chúng, cho chúng hòa nhập với xã hội.Cô nhi viện Hòa bình của Cơ Kim Hội nhận được nhiều đánh giá tốt từ phía Liên Bang.Mạch Đức Lâm đương nhiên không bỏ qua cơ hội này mà đầu tư tiền của vào cô nhi viện.Còn tiền quyên góp từ khắp nơi đổ về tài khoản do hắn quản lý.
Trời còn sớm, không biết những người làm việc trong Cơ Kim Hội đã dậy chưa, nhưng cô nhi viện vô cùng im ắng.Lời Bạch Ngọc Lan nói trên đỉnh núi lúc nãy là muốn Hứa Nhạc hành động chậm lại, nhẹ nhàng hơn, tránh đánh thức những đứa trẻ còn đang say giấc.Chỉ là anh cố tình chọn những câu nói đầy ý nghĩa để xua tan căng thẳng trong lòng Hứa Nhạc.
