Chương 278 Thịnh yến (Thượng)

🎧 Đang phát: Chương 278

Trong vụ ám sát ở Lâm Hải Châu đầu năm, chủ mưu là Nghị Viên Mạch Đức Lâm và một nghị viên bí ẩn khác.Tướng quân Dương Kính Tùng, Phó Bộ trưởng Bộ Quốc phòng lúc đó, là người thi hành.Đám quân nhân trẻ từ Quân Khu II đóng tại tinh cầu S1, thuộc Tiểu đội Tác chiến Đặc chủng, đã trực tiếp thực hiện vụ ám sát nhắm vào Thai Gia, người ủng hộ Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ.
Tuy nhiên, người gây tác động lớn nhất trong vụ thảm án đó lại là Hứa Nhạc.Giản Thủy Nhi, nữ thần tượng nổi tiếng toàn Liên Bang, đã cứu Hứa Nhạc từ vũng máu và đưa anh đến Bệnh viện Trung ương Quân khu I.
Hứa Nhạc luôn ghi nhớ chuyện này, cảm thấy nợ Giản Thủy Nhi một mạng.Khi Chị Đồng đề cập đến việc này, anh đã rất khó xử.Sau một hồi suy nghĩ, anh bất đắc dĩ nói:
– Để tôi xem tình hình rồi quyết định.Chậm nhất là trong 10 ngày tới, tôi sẽ thông báo quyết định cuối cùng cho chị.
Chị Đồng, một nữ quân nhân chuyên nghiệp, làm việc rõ ràng và không dài dòng.Sau khi trao đổi thông tin liên lạc, chị rời đi dưới sự hộ tống của Tổng Giám Đốc Công ty Bảo an Tịnh Thủy.Hứa Nhạc nhìn theo, thấy Chị Đồng và vị Tổng Giám Đốc trò chuyện thân mật, đoán rằng họ quen biết nhau.Điều này khiến anh nghi ngờ về thân phận thật sự của Giản Thủy Nhi.
Một thần tượng Liên Bang không có cha mẹ, xuất thân hay bối cảnh, dù được yêu thích đến đâu cũng khó có được một trợ lý chuyên nghiệp như Chị Đồng.Hứa Nhạc nheo mắt, nhớ lại những lời Thai Chi Nguyên từng tiết lộ và những suy đoán mơ hồ của anh.Anh đã quên bẵng đi vì quá bận rộn trong năm qua.
Giản Thủy Nhi thực sự là ai?

Dù Hứa Nhạc bị một số thế lực kìm hãm, công lao trong năm qua không được công nhận và khen thưởng bị trì hoãn, nhưng sự thật không thể che giấu mãi.
Khác với những quản lý kỹ thuật bị điều từ Sở Nghiên Cứu đến Công ty Bảo an Tịnh Thủy, Hứa Nhạc không có chức vụ gì đáng kể, nhưng trong mắt nhiều người, địa vị của anh rất quan trọng.Bình thường, các quan chức cấp cao không ép buộc anh đến công ty mỗi ngày.
Sau khi từ Tổng bộ công ty ở ngoại thành trở về, anh không vội về nhà trọ.Ngồi trầm mặc trên ghế phụ một lúc lâu, anh bảo Bạch Ngọc Lan lái xe về phía Tây Giao.
Chiếc xe dừng bên ngoài một đại viện không có biển số nhà.Bên trong, những hàng cây thông cao vút đâm thẳng lên trời.Bạch Ngọc Lan biết đây là Đại viện Tây Giao, nơi dành cho giới chức cao cấp của quân đội.Anh không cùng Hứa Nhạc đi vào, mà đứng bên xe hút thuốc, liếc nhìn những cảnh vệ trang bị vũ trang đầy đủ.Anh thầm nghĩ, chỗ dựa của ông chủ nhỏ là Phó Bộ trưởng Trâu của Bộ Quốc phòng.
Sau một cuộc điện thoại từ trạm cảnh vệ, một người lính hậu cần ra đón Hứa Nhạc.Họ đi qua sân thể dục rộng lớn, dọc theo con đường chính về phía núi Tây Giao, đến một khoảnh sân rộng với những biệt thự ẩn hiện sau hàng cây.
Hứa Nhạc đi vào căn biệt thự thứ bảy.Kiến trúc đơn giản nhưng không sơ sài, nằm trên khu đất rộng với sân vườn phía trước.Biệt thự tỏa ra khí tức đặc trưng của quân đội.Hứa Nhạc thấy Trâu Úc bế đứa bé ở cửa tầng trệt, anh nhanh chóng đến đỡ lấy đứa bé.
– Mẹ tôi vẫn đang đi làm.Anh không cần lo lắng.
Trâu Úc giải thích.
Hứa Nhạc cẩn thận ôm đứa bé đang ngủ say, ngồi xuống ghế sofa cứng trong phòng khách, khẽ nói:
– Hôm nay tôi đến tìm cô vì có vài chuyện không hiểu, muốn nghe ý kiến của cô.
– Tôi nghĩ trong cả Liên Bang này, không có mấy chuyện mà anh không hiểu.
Trâu Úc mỉm cười trào phúng.Cô hiểu rõ người đàn ông này, bình thường trầm mặc, nhưng lại âm thầm làm ra những chuyện chấn động.Dù đã đoán ra một số chuyện, cô vẫn cảm thấy kinh ngạc và không thích ứng được.
Từ khi sống chung ở Vọng Đô, Hứa Nhạc chưa từng giấu giếm Trâu Úc chuyện gì, xem cô như một cố vấn chính trị đáng tin cậy.Vì vậy, Trâu Gia Đại tiểu thư không đùa cợt mà nghiêm túc nói:
– Đừng hỏi tôi Trương Tiểu Manh ở đâu.Tôi thực sự không biết.
– Cô không biết là tốt rồi.Nếu ngay cả cô cũng biết, cô ấy chắc chắn không sống được bao lâu nữa…
Hứa Nhạc nhìn đứa bé đang ngủ trong lòng.Anh muốn tìm vài nét quen thuộc của Thi công tử trên khuôn mặt non nớt, nhưng vô ích.Trong mắt anh, mọi đứa bé đều giống nhau.
– Chuyện xảy ra sáng nay chắc cô cũng biết rồi?
Hứa Nhạc nhìn thẳng vào Trâu Úc, nghiêm túc hỏi:
– Mạch Đức Lâm tuyên bố rút khỏi cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống.Chuyện đó và việc Chính phủ Liên Bang bỏ ngang việc điều tra ông ta, có liên quan gì không?
Trâu Úc gọi bảo mẫu vào bế đứa bé đi, sau đó dẫn Hứa Nhạc đến phòng trà nhỏ bên cạnh phòng khách, nghiêm túc nói:
– Hôm trước, khi hội nghị trưng cầu ý kiến vừa bắt đầu, tôi lo lắng cho tâm trạng của anh nên đã gọi điện hỏi thăm.Anh từng nói với tôi những chuyện này không còn là chuyện của anh nữa… Vậy tại sao bây giờ anh lại quan tâm đến nó?
Hứa Nhạc im lặng một lúc rồi trả lời:
– Vì sao tôi nhắm vào Mạch Đức Lâm, cô hiểu rõ nhất.Đúng vậy, hiện tại những cái này không phải là chuyện của tôi nữa.Nhưng tôi đã trả giá tâm huyết suốt một năm trời vì những chuyện đó, đột nhiên nó lại biến thành một vở hài kịch… Tôi cảm thấy có chút ấm ức.
– Anh đã nói rõ ràng rồi, cần gì phải đến hỏi tôi nữa.Giữa hai bên chắc chắn có những giao dịch ngầm.Nghị Viên Mạch Đức Lâm giúp Liên Bang bình ổn xã hội, Chính phủ Liên Bang sẽ đảm bảo an toàn cho ông ta.
Trâu Úc rót trà cho Hứa Nhạc, nhẹ nhàng nói.
Hứa Nhạc nhíu mày, có chút bực bội hỏi:
– Nhưng mà chuyện này nghĩ thế nào cũng không thông.Trương Tiểu Manh đứng ra làm chứng, bên phía Thai phu nhân và Phiến Quân chắc chắn có những hiệp nghị nào đó.Đám đại nhân vật trong Liên Bang chắc chắn đã trả giá rất nhiều công sức… Chỉ cần những thứ tôi đã cung cấp cho Thai Gia lúc trước, cũng đủ để Mạch Đức Lâm không thể chống lại.Vậy còn cần gì phải nói điều kiện với hắn làm gì?
Anh cau mày nói:
– Rõ ràng Mạch Đức Lâm đứng sau vụ ám sát ở Sân vận động Lâm Hải Châu, Thai phu nhân chẳng lẽ không muốn báo thù cho con trai hay sao?
– Bất luận là Tổng Thống Tịch Cách hay Thai phu nhân, cái mà họ quan tâm là lợi ích lâu dài, là lợi ích của Liên Bang.Thai Chi Nguyên vẫn còn sống khỏe mạnh đấy thôi, không phải sao?
Trâu Úc khẽ nói.
– Lợi ích lâu dài? Vậy những người vô tội đã chết trong sự kiện Sân vận động Lâm Hải Châu, những nhân viên cận vệ, còn có những khán giả vô tội đã chết oan trong sự kiện khủng bố tập kích tại Hoàn Sơn Tứ Châu thì sao? Chẳng lẽ Pháp luật của Liên Bang không phải là để bảo vệ lợi ích của họ hay sao?
– Lần trước khi anh vừa rời khỏi Cục Hình Sự Liên Bang, anh cũng đã từng nói mấy lời với tôi, tôi vốn tưởng rằng anh đã nhìn thấu được chuyện này rồi chứ.
– Nhìn thấu là một chuyện, nhưng tôi không nghĩ rằng những người trong Chính phủ Liên Bang lại có thể làm ra những chuyện xấu xa như thế mà không hề che giấu…
Hứa Nhạc mở to mắt, không biết là muốn nhìn rõ Trâu Úc hơn hay là muốn nhìn rõ ràng những thứ khác:
– Trở tay thành mây, khép tay thành mưa thì tôi hiểu rất rõ.Nhưng mà tôi thật sự không thể tin rằng Thai phu nhân lại có thể làm ra những quyết định không sáng suốt đến như thế…
– Trên đời này không có cách nói nào sáng suốt hay không sáng suốt cả.Chủ yếu là Nghị Viên Mạch Đức Lâm nắm giữ dân ý, đủ lớn để dao động đến sự tồn tại của cả Liên Bang.Mà Chính phủ Liên Bang nếu tiếp tục điều tra ông ta, như vậy lợi ích của Lợi Gia và Lâm Gia ai sẽ cam đoan đây?
Trâu Úc sắp xếp lại những điều cần nói, sau đó tiếp tục nhẹ nhàng nói:
– Tại thời khắc quan trọng này, lợi ích của Thất Đại Gia Tộc gần như được buộc vào nhau một cách tự nhiên… Đó là thứ mà ngay cả Chính phủ Liên Bang cũng không thể tự tiện lay động được.Nghị Viên Mạch Đức Lâm rút khỏi cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống, Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đắc cử Tổng Thống.Những thứ mà phu nhân muốn cũng hoàn toàn đạt được.Vậy thì Mạch Đức Lâm có thể ngồi tù hay không, phu nhân cũng không cần phải quan tâm tới.
Cô ta dừng lại một chút, sau đó mới tiếp tục nói:
– Chuyện này thoạt nhìn bề ngoài như là thay đổi chóng vánh, nhưng trên thực tế, trong mấy đêm gần đây, đã có không biết bao nhiêu người chạy đi chạy lại biệt thự Tổng Thống, phía hậu sơn núi Mạc Sầu, tòa nhà Nghị Viện… để thỏa hiệp này có thể hoàn thành một cách trọn vẹn… Bởi vì trong Liên Bang này có rất nhiều người không muốn nhìn thấy cảnh hỗn loạn này cứ lan rộng, càng không muốn trong quá trình thẩm tra Mạch Đức Lâm lại tiết lộ ra những vấn đề ngoài ý muốn.
Trâu Úc liếc nhìn Hứa Nhạc, sau đó tiếp tục nói:
– Vị trí mà Thai phu nhân đang đứng không giống như chúng ta.Những chuyện mà bà ta lo lắng cũng không giống chuyện của chúng ta.Cái bà ta quan tâm không chỉ có cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống sắp diễn ra, mà còn là chuyện vị lãnh đạo đứng đầu Liên Bang trong vòng mười năm tới nữa.Đó mới là thứ quan trọng mà bà ta cần quan tâm.Chuyên án Mạch Đức Lâm do chính bà ta bắt đầu, nhưng cũng mạnh tay chấm dứt.Nội dung của chuyên án này, cho tới bây giờ cũng không phải là chuyện tình quan trọng quyết định thế cuộc gì, mà chỉ được coi là một lợi thế, có thể đổi lấy thêm một ít ích lợi, đổi lấy cục diện tốt đẹp mà bà ta mong muốn mà thôi.
Hứa Nhạc cúi đầu trầm mặc một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói:
– Hóa ra cũng chỉ là một lợi thế mà thôi…
Trâu Úc tiếp tục nói:
– Bộ trưởng Bộ Tư Pháp phải từ chức, nhưng ông ta chắc chắn có một tương lai sáng chói hơn bây giờ.Vị Nghị Viên Tích An kia trong Nghị Viện, tôi phỏng chừng cũng là người mà phu nhân có khả năng ảnh hưởng… Mạch Đức Lâm là một người thông minh, nên biết rõ phu nhân hoàn toàn có thể đánh rớt ông ta một cách dễ dàng, nhưng ông ta vẫn đang ở thế thượng phong, nên mới chấp nhận thỏa hiệp, chính vì vậy mới khiến cho phu nhân cuối cùng chấp nhận thu tay lại.
Giọng điệu của Trâu Úc có chút trào phúng:
– Còn bên phía phu nhân thì bị tổn thất cái gì? Cũng không có bất cứ cái gì cả.Bà ta có thể giúp Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ không hao một binh một tốt mà dễ dàng ngồi lên ghế Tổng Thống Liên Bang… Mạch Đức Lâm mất đi cơ hội tiến vào trung tâm vũ đài chính trị của Liên Bang, nhưng lại thành công đảm bảo cuộc sống lâu dài của mình… Tổng Thống Tịch Cách bỏ dở cuộc điều tra một vụ trọng án như thế này, có lẽ các nhà sử học đời sau sẽ khinh thường ông ta, viết vào lịch sử vài câu nghi vấn gì đó.Nhưng ông ta lại có thể nhận được từ phía phu nhân những hiệp nghị cá nhân lâu dài mà không ai có thể phá vỡ.Cái loại hiệp nghị cá nhân đó đối với một vị lãnh đạo Liên Bang sắp xuống đài mà nói, mới là thứ vô cùng quan trọng.
Trâu Úc thở hắt ra, hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục phân tích:
– Mỗi người đều có chuyện mà hắn cần phải làm.Chỉ là cần phải xem xem mục đích của hắn là ở đâu.Cục diện ngày hôm nay chính là cái cục diện mà toàn bộ Liên Bang mong muốn nhìn thấy nhất.Cũng giống như lớp mặt nạ nhiều màu sắc sặc sỡ mà mọi người đeo trên mặt trong các buổi dạ hội vậy.Những cái mặt nạ đó không xé xuống thì nhìn rất đẹp, nhưng một khi xé rách, cái ngũ quan xấu xí bên trong không biết sẽ dọa bao nhiêu dân chúng phải khiếp sợ… Chuyện tình này cứ như vậy mà kết thúc là tốt nhất.Điều quan trọng nhất là tâm tình dân chúng tự động được trấn an, Liên Bang quay trở lại sự bình tĩnh ban đầu… So sánh những chuyện này với nhau, thì việc Mạch Đức Lâm có tội hay không, thật sự là không hề quan trọng.
Nàng liếc nhìn Hứa Nhạc nãy giờ vẫn cúi đầu không nói gì, chợt hạ thấp thanh âm mà nói:
– Hôm trước trong cuộc hội nghị lâm thời của Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng của Quân đội Liên Bang… Tôi đương nhiên không được phép xem biên bản ghi chép hội nghị, nhưng theo như lời Tiêu Ca kể lại, mấy vị đại lão bên phía Quân đội Liên Bang cũng hoàn toàn ủng hộ quyết định của Tổng Thống.Ngoại trừ vị Chung Tư Lệnh của Quân Khu IV thì nổi giận mắng chửi vài câu…
Nghe thấy câu nói đó, Hứa Nhạc đột nhiên đối với vị Chung Tư Lệnh đóng quân tại Tây Lâm xa xôi, cũng chính là phụ thân của Tiểu Dưa Hấu khả ái, chợt sinh ra một tia hảo cảm thật lớn, hắn mở miệng hỏi:
– Còn Trâu Phó Bộ Trưởng thì sao?
– Cha tôi trong những loại trường hợp như thế này, từ trước tới giờ cũng ít khi nào mở miệng phát biểu ý kiến của mình.Hơn nữa mọi người trong Chính phủ Liên Bang đều biết rõ ràng, ông ta nói thế nào thì cũng là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng kế nhiệm ngay sau khi Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ trở thành Tổng Thống Liên Bang.Giờ khắc này ông ta phát biểu lập trường của bản thân mình, tựa hồ cũng có chút khó xử… Còn bên phía tòa nhà Nghị Viện, sự thay đổi thái độ của Nghị Viên Tích An, hiển nhiên là có sự ảnh hưởng của phu nhân trong đó.Nhưng mà để cho tập thể hơn một trăm Nghị Viên bên trong cái hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp kia đồng loạt đồng ý đình chỉ việc điều tra… tôi thậm chí dám nói, Thất Đại Gia Tộc Liên Bang cùng với các tập đoàn thương thuyết và các đại công ty tại Cảng Đô này, khẳng định là đã trả một cái giá không hề nhỏ chút nào.
Giọng điệu của Trâu Úc chợt trở nên bình tĩnh hơn:
– Chân chính nhàn nhã nhất chỉ có Mạch Đức Lâm mà thôi.Thế nhưng tổn thất lớn nhất trong chuyện này cũng chính là ông ta.Ít nhất trong vòng mười năm sắp tới, ông ta cũng không còn cơ hội tiến vào trung tâm vũ đài chính trị của Liên Bang nữa.Theo như mẹ tôi phán đoán, ông ta đại khái sẽ quay trở về Hoàn Sơn Tứ Châu tại S2.
Trâu Úc sau đó tiếp tục bình tĩnh phân tích tình thế, chỉ ra một vài chi tiết đơn giản khác nữa.Thậm chí là ngay cả những chuyện làm thế nào mà nhân chứng quan trọng của Phiến Quân chấp nhận ra mặt làm chứng, những chuyện sắp đặt tại khách sạn gần Đại học Thủ Đô, những chuyện phía sau lưng chuyện này, hai bên có thể đưa ra những thỏa hiệp như thế nào, Tổng Thống Tịch Cách vì nguyên nhân gì lại có thể dễ dàng chấp nhận những lời đề nghị của Thai phu nhân… Toàn bộ đều được cô gái này phân tích cặn kẽ, chi tiết.
Hứa Nhạc mãi vẫn trầm mặc lắng nghe Trâu Úc phân tích, tâm tình càng lúc càng trở nên trầm trọng hơn rất nhiều.Tuy rằng hai ngày gần đây hắn cũng đã đoán được phần nào những giao dịch phía sau tấm màn của chuyện này, thế nhưng cuối cùng vẫn không có rõ ràng, trực tiếp giống như là Trâu Úc phân tích vậy.Những lời phân tích cực kỳ chính xác cùng với hợp lý như thế này, khiến cho hắn cảm thấy khiếp sợ, thậm chí còn là kinh hãi nữa.Hắn vốn tưởng rằng bản thân mình đối với những đại nhân vật trong Liên Bang kia, có thể hiểu biết rõ ràng những mối quan hệ lẩn quẩn bên trong, cùng với những quy tắc làm việc của bọn họ.Thế nhưng hắn lúc này mới kinh ngạc phát hiện ra, những sự trao đổi lợi ích như thế này lại được tiến hành một cách trơn tru, thuần thục đến như thế, thuần thục đến mức khiến cho kẻ khác phải khó chịu.
– Xã hội nhân loại Liên Bang trong vô số năm qua, cũng chính là theo quy tắc như thế này mà tồn tại…
Trâu Úc nhìn vẻ mặt trầm trọng của hắn, mới nhẹ nhàng khuyên nhủ:
– Tôi so với người khác cũng rõ ràng hơn nhiều, phu nhân hiện tại có thể thuận lợi đẩy ngã được Nghị Viên Mạch Đức Lâm cùng với những thế lực đứng phía sau lưng ông ta, bản thân anh đã góp công sức không nhỏ đối với chuyện này.Tôi còn biết rõ ràng những bằng chứng quan trọng nhất đó, cũng chính là do anh âm thầm giao cho Trầm Cách.Hôm nay Mạch Đức Lâm cũng không có bị bỏ tù, trong lòng anh đương nhiên là có chút ấm ức, không phục.Nhưng mà đối mặt với phong cách làm việc chính trị đã tồn tại suốt hàng ngàn năm trong xã hội Liên Bang này, cho dù anh không phục đi chăng nữa, cũng chỉ có thể âm thầm mắng chửi mấy câu mà thôi…
Cô ta nhẹ nhàng khuyên giải:
– Dù sao thì Thái Tử ca ca vẫn còn sống khỏe mạnh, cô gái tình nhân thích làm cách mạng của anh cũng vẫn còn sống.Anh thật sự không nhất thiết phải để cho bản thân mình mãi ấm ức khó chịu về chuyện đó được.
Vì để ổn định tình hình của Liên Bang, cho nên làm ra quyết định như thế, đối với đám chính trị gia mà nói, có lẽ là chuyện tình có thể chấp nhận được, nhưng mà bản thân Hứa Nhạc vẫn như trước có chút không thể nào chấp nhận nổi.Hắn chính là một tảng đá cứng rắn của Đông Lâm, hắn từ trước đến giờ vẫn luôn luôn căn cứ theo quan niệm đạo đức của bản thân mình mà hành động, mà làm việc, làm người.Cái gì chính xác thì là chính xác, cái gì sai lầm thì đó chính là sai lầm.Những kẻ nào là mảnh ngói vỡ thì phải đem nối lại với những mảnh vỡ khác thành một miếng ngói hoàn chỉnh, còn một khi không thể nối được hai mảnh vỡ lại với nhau, thì liền bỏ của mà chạy lấy người thôi.
Nhưng mà đúng như những lời Trâu Úc đã nhắc nhở hắn, chính bản thân hắn cũng đã tự nhắc nhở mình, những chuyện đại sự trong Liên Bang như thế này, có quan hệ gì với bản thân hắn đâu chứ? Hứa Nhạc tự giễu cười khổ một tiếng, bưng tách trà nóng trước mặt lên hớp một ngụm, sau đó mới nói:
– Trương Tiểu Manh đánh lừa tôi, Thai phu nhân cũng đánh lừa tôi… Như thế xem ra, bản thân tôi thật sự đúng là một tên gia hỏa quá mức khờ dại…
Trâu Úc ngoại trừ lúc ở nhà, khi đi ra ngoài luôn ngụy trang là một cô gái trứ danh với bản tính lãnh khốc mãnh liệt.Hôm nay cô ta có thể phân tích một cách chính xác đến như thế, tự nhiên cũng không phải là tác dụng do Phó Bộ Trưởng Trâu Ứng Tinh từ nhỏ đã cẩn thận dạy bảo, mà là tác dụng do mấy năm nay cô ta thường xuyên được Thai phu nhân dẫn theo cô ta đi uống trà buổi trưa.Trong cả Liên Bang này, đại khái cũng chỉ có vị Thai phu nhân kia cùng với Hứa Nhạc mới có cơ hội nhìn thấy khả năng linh mẫn thiên phú đối với chính trị của cô con gái xinh đẹp này mà thôi.
Đúng theo như lời mà Trâu Úc đã nói lúc trước, vị trí đứng của mỗi người không giống nhau, thì những chuyện tình có thể gặp phải tự nhiên cũng sẽ không giống nhau.Hứa Nhạc cảm ơn Trâu Úc một câu, liền chuẩn bị xoay người rời đi.Thế nhưng ngay trong thời điểm đó, chiếc điện thoại di động trong túi của hắn lại đột nhiên vang lên.
Hắn bắt điện thoại, nhẹ giọng nói mấy câu gì đó, sau đó mới ngẩng đầu lên, nheo cặp mắt hí của hắn lên nhìn Trâu Úc, trầm giọng hỏi:
– Điện thoại do Trầm Cách gọi tới, nói là tối hôm nay có một buổi yến tiệc tại Lưu Phong Pha, phu nhân chỉ đích danh tên tôi cần phải tham gia.
Trâu Úc biết rõ là hắn đang muốn thỉnh giáo mình, nên thoáng im lặng tự hỏi một lúc.Bởi vì nguyên nhân mới sinh con không lâu, nên cô ta đã rất lâu cũng không có cùng với Thai phu nhân đi lại các nơi, nhưng sau khi suy nghĩ một lát, liền đoán được dụng ý sâu xa của vị phu nhân kia.
– Tối hôm nay nhất định sẽ có phân chia bánh ngọt…
Trâu Úc mỉm cười nhìn Hứa Nhạc, nhẹ nhàng nói:
– Tôi đoán không lầm thì anh sẽ được phân chia một khối bánh ngọt thật lớn, thật ngọt…

Lưu Phong Pha là một tòa nhà hội sở tư nhân, diện tích rộng khoảng một hécta, nằm ngay bên cạnh Quảng trường Hiến Chương.Nó không có chiêu bài bắt mắt, chỉ có trên tường bên hông tòa nhà khảm vào ba chữ LFP theo kiểu chữ triện thật lớn.Bước vào tòa nhà hội sở này, cảm nhận được hương vị lịch sử ẩn chứa trên bốn bức tường.Đi xuyên qua một cái sân nhà hình tứ giác mái cong theo kiểu giả cổ, có thể nhìn thấy đỉnh đầu của pho tượng tiểu tổ năm người đứng bên ngoài quảng trường Hiến Chương.Hứa Nhạc nhìn thấy cảnh đó, dù trong lòng đang có tâm sự mãnh liệt, cũng không khỏi cảm thấy có chút hoảng hốt.
Ngay bên cạnh Quảng trường Hiến Chương của Đặc khu Thủ Đô, cư nhiên có thể cất giấu một tòa hội sở tư nhân rộng lớn đến như thế, ngẩng đầu nhìn lên chính là lịch sử, hít thở trong không khí chính là cảm giác quyền lực.Bố trí bốn phía xung quanh cực kỳ đơn giản, thế nhưng lại cất dấu những sự xa hoa đến cực hạn, những ý tứ cảm xúc uy quyền.Mặc dù không bằng được Lâm Viên, có nước chảy từ trên đỉnh núi xuống làm bạn, trống trải thanh lệ, thế nhưng lại có thêm những cảm giác sang trọng, lại thêm quyền uy mạnh mẽ đến cực hạn.
Ước chừng chỉ có mỗi mình Thai Gia, đã được truyền thừa từ thời viễn cổ, Thai Gia, có thể khắc sâu ảnh hưởng đối với hệ thống chính trị Liên Bang, mới có thể đem cái hội sở này bảo tồn cho đến bây giờ, hơn nữa còn biến nó trở thành nơi nghị sự của mình…
Đi theo vị nhân viên tiếp khách thanh lệ vô song vào khu vực đại sảnh, chân dẫm lên hành lang gấp khúc kiểu cổ xưa, khá im lặng.Hứa Nhạc nheo mắt nhìn những nhân vật đang đứng cách đó không xa, tay bưng ly rượu, đang nhàn nhã, hưng phấn nói chuyện, xã giao… Có những người hắn chưa từng gặp, cũng có những người quen mặt.Bởi vì trên những kênh tin tức, những kênh chính trị của Đài truyền hình Liên Bang thường xuyên xuất hiện thân ảnh của các Nghị Viên tiên sinh, các Bộ Trưởng các hạ…
Những tân khách xuất hiện hôm nay không nhiều lắm.Nhưng những người đến đều thật sự là những đại nhân vật.Đây là một buổi thịnh yến phân chia mục đích phân chia lợi ích trong Liên Bang.Toàn bộ xã hội Liên Bang đại khái cũng không có bao nhiêu người có tư cách xuất hiện ở nơi này.
Hội sở Lưu Phong Pha thiết kế quả thật tinh diệu, mọi người đứng dưới hàng hiên bên cạnh ao, ai cũng có thể tìm được vị trí của mình.Những luồng gió ấm từ dưới chân thổi lên, khiến người ta chưa uống bao nhiêu rượu cũng đã cảm thấy say nồng ấm áp.Hứa Nhạc đi qua hành lang gấp khúc kiểu cổ xưa này trực tiếp đến chỗ trong cùng của đại sảnh.Hắn có thể nhìn thấy cận mặt những đại nhân vật trong Liên Bang này, nhưng những người đó lại mơ hồ như không hề chú ý đến sự tồn tại của hắn.
Hứa Nhạc từng bước đi về phía sâu nhất trong đại sảnh, đoán rằng bản thân mình đến tham dự hội nghị ngày hôm nay, đại khái là nhân vật tuyệt đối không hề có bất cứ bối cảnh già, cũng không có thực lực gì cả, cũng là người trẻ nhất, cũng là người không có tư cách xuất hiện tại đây nhất.Nếu không phải sự suy sụp của Nghị Viên Mạch Đức Lâm có hàng ngàn mối liên hệ đối với hắn, cả đời này của hắn đại khái cũng sẽ không có cơ hội được đặt chân đến cái thịnh yến này.
Dựa theo lý thuyết của Kiều Trì Tạp Lâm, Liên Bang này chính là một xã hội dựa theo sự phân phối tin tức mà trả thù lao.Những tư liệu thông qua chính tay của Hứa Nhạc chuyển giao lại cho Thai Gia, cùng với sự thắng lợi mỹ mãn của con robot MX thế hệ mới, khẳng định lần này hắn trong sự thẳng lợi của Tổng tuyển cử Tổng Thống Liên Bang quả thật sắp sửa sẽ nhận được một phần chia ngon ngọt thuộc về bản thân hắn.Nhưng mà sự phân chia này đến tột cùng là cái gì cơ chứ? Tiền tài? Địa vị? Hay là vinh dự mà đến lúc này vẫn vị Thai phu nhân đè ép xuống? Hay thậm chí chính là cái hiệp nghị cá nhân mà ngay cả Tổng Thống Tịch Cách cũng cực kỳ để ý tới? Không, giữa hắn và Thai Chi Nguyên đã có hiệp nghị cá nhân rồi… Còn vị phu nhân kia thì miễn đi…
Đối diện với sự kiện này, trong lòng Hứa Nhạc lại không có chút tâm tình kích động hoặc hưng phấn nào.Hắn chỉ là im im lặng lặng bước tới.Trong mắt hắn, buổi thịnh yến này chẳng qua là buổi tiệc Hồng Môn mà thôi.

☀️ 🌙