Đang phát: Chương 2776
Một kiếm của Lý Vân Tiêu ở Bất Động Quy Lâm đã gây chấn động lớn cho mọi người.Ngay cả Cảnh Thất cũng bị bất ngờ, còn Mục Chinh, Mục Nhất Thông và Mục Nhất Quân thì càng ghi nhớ sâu sắc.
Mục Trang mở mắt, ánh mắt sáng ngời:
– Dù đã đạt tới cảnh giới siêu phàm nhập thánh, thực lực giữa người với người vẫn có sự khác biệt lớn, đó là điều không thể phủ nhận.Mặc dù nơi này đã mất đi quy tắc thập phương, không thể đạt tới cảnh giới đệ thập giai, nhưng trong mười vạn năm qua đã có rất nhiều cường giả đạt tới sức chiến đấu của Thần cảnh.Thậm chí, những cường giả Thần cảnh bình thường cũng không thể địch lại họ.Những cao thủ đỉnh cao trên đại lục Thiên Vũ gọi những người này là…Đăng phong tạo cực!
Các trưởng lão nín thở, lắng nghe:
– Có được sức mạnh như Thần cảnh…Đăng phong tạo cực…
Mục Văn kinh ngạc thốt lên:
– Ý của tộc trưởng là Lý Vân Tiêu có thể là…
Mục Trang lắc đầu:
– Yên tâm, theo lời kể của ba vị trưởng lão, Lý Vân Tiêu vẫn chưa đạt tới đẳng cấp đăng phong tạo cực.Theo ta thấy, trong các thế gia ẩn thế, chỉ có ba người có khả năng đạt tới cảnh giới này.
Mục Chinh vội hỏi:
– Là ba người nào?
Mục Trang nghiêm nghị đáp:
– Người đầu tiên chắc chắn là Thiên Giả đại nhân.
Mọi người giật mình.Thân phận của Thiên Giả quá bí ẩn, họ đã hỏi nhiều lần nhưng Mục Chinh vẫn giữ kín.Xem ra, ít nhất Thiên Giả phải mạnh hơn Mục Chinh thì mới khiến ông ta tâm phục khẩu phục như vậy.
Mục Trang nói tiếp:
– Người thứ hai là Địa Giả.Hai vị Thiên Địa tôn giả có lẽ chính là những người đứng đầu thế giới này.
Ánh mắt Mục Trang tràn đầy ngưỡng mộ.
Mục Chinh nhíu mày:
– Còn người thứ ba là ai?
Trong lòng Mục Chinh không đồng tình với quan điểm của Mục Trang, vì ông đã chứng kiến thực lực của Phong Yếu Ly ở Tuyết chi quốc.Sức mạnh khủng khiếp đó có thể giết cả cường giả Thần cảnh.
Mục Trang trầm ngâm một lát rồi nói:
– Người thứ ba ta không chắc chắn, nhưng dù không phải đăng phong tạo cực thì cũng không kém bao nhiêu, đó là Nam Khâu Vũ.
Mọi người gật gù, tỏ vẻ tâm phục khẩu phục.
Mục Thu khẽ thở dài:
– Tiếc rằng hai vị Thiên Địa tôn giả không thể hợp tác với nhau, nếu không thì có thể dễ dàng thống trị đại lục Thiên Vũ.
Mục Trang nói:
– Trước đây ta cũng nghĩ vậy, nhưng giờ xem ra có lẽ chúng ta đã đánh giá thấp thực lực của đại lục Thiên Vũ.Chỉ cần một Lý Vân Tiêu yêu nghiệt xuất hiện đã đủ để càn quét các tông môn ẩn thế, khó tìm được đối thủ.Chẳng lẽ phải cần đến Thiên Địa tôn giả hoặc Thiên Tiệm Nhai ra tay mới có thể chế ngự được hắn sao?
Mục Văn nói:
– Tộc trưởng đừng nghe Mục Chinh nói lung tung, với sức mạnh của tộc trưởng thì hoàn toàn có thể trấn áp Lý Vân Tiêu!
Những người khác cũng gật gù đồng tình.
Mục Trang cười:
– Ta tự biết sức mình, không tự cao tự đại như các ngươi.Dù ta có thể thắng Cảnh Thất cũng sẽ rất khó khăn.Với tính cách của Cảnh Thất, nếu không có lực lượng siêu mạnh thì không thể trấn nhiếp được hắn.Đáng sợ nhất là Lý Vân Tiêu hiện tại chỉ mới có tu vi trung giai cửu tinh.
Mọi người rùng mình, cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.Họ đã quên mất điểm quan trọng này, không chỉ là tuổi tác.
Lý Vân Tiêu còn có những cao thủ trong thánh khí, nếu dốc toàn lực thì có thể đối kháng với bất kỳ thế lực lớn nào.
Mục Chinh thầm nghĩ: Tộc trưởng lo sợ các trưởng lão nổi lòng tham nên không nói ra chuyện Lý Vân Tiêu có thần khôi và thánh khí.Giờ nghĩ lại thì đó là quyết định đúng đắn.Nếu có người tham lam kết thành tử địch với Lý Vân Tiêu thì sẽ là tai họa.Đám trưởng lão bảo thủ này vẫn chưa nhìn rõ tình thế.
Mục Trang nói:
– Nếu cứ để hắn phát triển như vậy, e rằng khi bước vào siêu phàm nhập thánh sẽ đạt tới thực lực đăng phong tạo cực.Với tư chất của Lý Vân Tiêu, việc bước vào siêu phàm nhập thánh chỉ là chuyện sớm muộn, ta thậm chí cảm thấy điều đó không còn xa nữa.
Mọi người cảm thấy nặng nề, đại điện rộng lớn trở nên vô cùng áp lực.
Mục Trang nhìn vẻ mặt ưu tư của mọi người, bật cười:
– Mọi người đừng quá lo lắng, đừng quên rằng Lý Vân Tiêu đang đứng cùng chiến tuyến với chúng ta.Nếu mọi chuyện thuận lợi, hắn sẽ là con rể của Mục gia, đây là một chuyện rất tốt.
Mọi người nghe xong thì cảm thấy lòng dạ ngổn ngang.Cơ mặt Mục Văn co giật.
Mục Trang không nói thêm gì nữa, đứng dậy hóa thành một luồng sáng bay đi.
Các trưởng lão đứng lên, xì xào bàn tán.
Mục Văn cảm thấy ánh mắt sắc bén của Mục Chinh liếc qua thì biến sắc mặt, vội vàng hóa thành độn quang chuồn mất.
Mục Chinh hừ lạnh:
– Hừ! Coi như thằng nhãi này chạy nhanh!
Mục Chinh cũng rời đi, không còn tâm trạng tranh đấu với Mục Văn.Sự xuất hiện của Lý Vân Tiêu đã gây áp lực tâm lý rất lớn cho mọi người, ai nấy đều quay về khổ tu.
Lý Vân Tiêu trở về Xuân Đình Nguyệt, đi vào mật thất, liên tục bày ra mấy lớp kết giới.
Sau khi xác nhận không có sơ hở, Lý Vân Tiêu lấy khôi lỗi Lục Đinh Lục Giáp ra, cẩn thận quan sát.
Một trong ba hung trận thượng cổ, Đại Vãng Sinh Cực Lạc trận, chỉ cần một phần trăm uy lực đã sánh ngang với siêu phàm nhập thánh.Nếu có thể hoàn chỉnh bày ra Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát trận thì có thể hoành hành vô kỵ.
Lý Vân Tiêu cầm một chiếc trữ vật giới chỉ, là vật của người đàn ông Mục gia ngày xưa để lại, bên trên có khắc chữ Mục Trần.
Không biết Mục Trần có phải là tên của người đàn ông áo lam kia không, nhưng những ghi chép về đạo khôi lỗi trong giới chỉ không phải là của người bình thường, có lẽ không thuộc sở hữu của người đàn ông đó.
Bên trong có một ngọc giản tóm tắt về thuật khôi lỗi, quy tắc chung và những suy đoán về hướng phát triển tương lai.
Lý Vân Tiêu đã xem qua từ trước, lúc đó cảm thấy rất mới mẻ, độc đáo và kỳ lạ.Có thể phát triển khôi lỗi thành một chủng tộc mới, có linh trí không kém gì con người.
Giờ đọc lại, Lý Vân Tiêu chợt nghĩ ngợi.Trong ngọc giản, Mục Trần tự nhận đã luyện chế ra một khôi lỗi hoàn mỹ nhất tên là Ngự Thiên Nghệ, chất liệu vượt trội nhưng không nói rõ.
Ba thần thuật khôi lỗi của Mục gia, Tát Đậu Thành Binh, Lục Đinh Lục Giáp tuy thần kỳ nhưng không thể hiện được tư tưởng khôi lỗi của Mục Trần.Có khi nào việc Mục Trần luyện chế Ngự Thiên Nghệ có liên quan tới thuật khôi lỗi đời thứ nhất không?
Nếu đúng vậy thì Mục Trần chắc chắn không phải là người đàn ông áo lam đã chết.
Lý Vân Tiêu suy tư một lúc nhưng không có kết quả nên gác lại, bắt đầu cẩn thận nghiên cứu Lục Đinh Lục Giáp.
Mười hai khôi lỗi này cũng do Mục Trần tạo ra, đều đạt tới đẳng cấp cửu giai.Chúng mặc chiến y, tay cầm vũ khí khác nhau, biểu cảm như thật, khuôn mặt cũng khác nhau.
Lý Vân Tiêu cầm một khôi lỗi lên, kích thước chỉ ba tấc nhưng rất nặng.
Trước ngực và sau lưng tiểu nhân khắc hai chữ triện cổ là tên đinh giáp.
Trong ngọc giản ghi rằng mỗi tiểu nhân đều có một bộ thần thông, nhưng Lý Vân Tiêu không biết làm sao để khởi động, thi triển và kết trận.
Lý Vân Tiêu mở thần thức thăm dò tiểu nhân.
