Chương 2775 Ba thần thuật khôi lỗi (2)

🎧 Đang phát: Chương 2775

Toàn trường kinh ngạc:
– Cái gì?!
Tất cả đều nổi giận.
– Thằng nhãi này vô lễ, đáng chết!
– Chết cũng đáng, nên xử lăng trì!
Ngay cả Mục Chinh, Mục Nhất Thông, Mục Nhất Quân cũng lộ vẻ giận dữ.Cả tòa lầu tràn ngập sát khí, tiếng la ó đòi giết Lý Vân Tiêu vang lên không ngớt.
Trong cơn giận dữ ngút trời, Lý Vân Tiêu vẫn bình tĩnh, cười khẩy.
Lý Vân Tiêu tiếp tục:
– Mục Trang đại nhân thấy sao?
– Ha ha ha!
Mục Trang biến sắc mặt mấy lần rồi cười lớn:
– Vân thiếu gia quả nhiên khác người.
Mọi người càng thêm tức giận.
Mục Văn lạnh lùng nói:
– Tộc trưởng, thằng nhãi này bất kính như vậy tuyệt đối không thể tha!
Mục Thu cũng lên tiếng:
– Những lời Lý Vân Tiêu vừa nói thật sự vô lễ, ta cũng thấy không thể bỏ qua, nếu không uy nghiêm của Mục gia để đâu?
Mục Trang nhìn lướt qua mọi người, thản nhiên nói:
– Nếu vậy thì hai vị trưởng lão cứ làm theo ý mình đi.Lý Vân Tiêu đang ngồi ngay đây, mời hai vị mang hắn đi hành hình.
Mục Văn, Mục Thu ngây người.Mặt Mục Văn đỏ bừng, Mục Thu thì nhíu mày suy nghĩ.
Vừa rồi Lý Vân Tiêu đã thể hiện thực lực phi thường, hơn nữa Tiểu Kim Cương Hồ Lô gần như bất tử.Ngay cả Thiên Cơ Ấn của Mục Bạch Vanh cũng không thể làm tổn thương hắn, trong đại sảnh này trừ Mục Trang ra không ai đánh lại Lý Vân Tiêu.
Có lẽ nếu tất cả trưởng lão cùng ra tay thì chắc chắn sẽ thắng, nhưng một đám trưởng lão Mục gia vây công một thiếu niên thì còn mất mặt hơn.
Chỉ có Mục Chinh biết rằng dù tất cả cùng vây công thì chưa chắc đã thắng được Lý Vân Tiêu.
Mục Chinh thở dài:
– Những lời Vân thiếu gia vừa nói không nên, mong rằng đừng đùa như vậy nữa.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người:
– Hy vọng các vị trưởng lão cũng đừng đùa cợt bảo ta đổi họ, nếu không hình phạt mà các vị vừa nói sẽ ứng nghiệm đấy.
Tất cả trưởng lão trợn mắt nhưng không dám lên tiếng nữa.Mục Trang không lên tiếng thì bọn họ không có quyền gì cả.
Mục Trang cười nói:
– Lúc trước ta chưa suy xét kỹ càng, mong Vân thiếu gia đừng trách.
Mọi người choáng váng, người xin lỗi lại là tộc trưởng của họ.Đám trưởng lão luôn tự cao tự đại thật khó chấp nhận điều này.
Lý Vân Tiêu nói:
– Không sao.
Lý Vân Tiêu đứng lên:
– Ta hơi mệt, nếu không còn gì nữa thì xin phép về nghỉ ngơi trước, ba ngày sau gặp lại ở vũ quyết.
Mục Trang nói:
– Vân thiếu gia hãy nghỉ ngơi cho khỏe, mong sẽ tỏa sáng trong vũ quyết.
Lý Vân Tiêu hóa thành một tia chớp, biến mất trong đại điện.Mọi người giật mình, hoàn toàn không theo kịp tốc độ đó.
Mắt Mục Trang lóe sáng, trầm ngâm.
Bên dưới bùng nổ, tiếng la hét ồn ào không ngớt, mọi cảm xúc bất mãn trút ra, hận không thể đuổi theo Lý Vân Tiêu để trừng trị.
Mục Trang nghe mọi người giận dữ, vẫn im lặng, không tuyên bố kết thúc cuộc họp.
Mục Chinh khẽ gọi:
– Tộc trưởng!
Mục Trang giật mình:
– À, sao vậy?
Mục Chinh ngẩn người, nhíu mày hỏi:
– Không biết ý của tộc trưởng thế nào? Có sắp xếp gì không?
Mục Trang ánh mắt lóe lên:
– Các ngươi thấy Lý Vân Tiêu này thế nào?
Mục Trang không hỏi thì thôi, câu hỏi này càng khiến tiếng mắng chửi, oán giận dữ dội hơn.
Các trưởng lão lại mắng chửi tưng bừng, đa số là những từ “Cuồng vọng”, “Vô tri”, “Không biết điều”, “Đáng chết”, “Không thể tha”.
Mục Trang kiên nhẫn lắng nghe, chờ bọn họ mắng xong hết mới hỏi ba người dưới trướng:
– Mục Chinh, Nhất Thông, Nhất Quân, ba người tiếp xúc với Lý Vân Tiêu sớm nhất, các ngươi thấy thế nào?
Mục Chinh nói:
– Ta đồng ý với những lời các vị trưởng lão đã nói, nhưng còn thêm một điều, đó là thực lực của hắn rất khó lường.
Mục Nhất Thông lên tiếng:
– Thêm một điều, thiên phú của hắn rất cao, khó mà đánh giá được.
Mục Nhất Quân gật đầu:
– Ngày xưa lúc cứu Quảng Nguyên ở Đông Hải, hắn thậm chí còn chưa phải là Vũ Đế cao giai, mới hai năm đã trưởng thành đến mức này, thật đáng sợ.
– Hai năm sao…
Ánh mắt Mục Trang trầm ngâm, các trưởng lão hoàn toàn biến sắc mặt.Hai năm từ Vũ Đế trung giai trưởng thành đến trình độ này, không thể diễn tả bằng từ đáng sợ được, hoàn toàn là yêu nghiệt, thậm chí yêu nghiệt cũng không thể diễn tả hết.
Mục Thu nói:
– Có khi nào hai vị trưởng lão nhầm lẫn rồi không? Hoặc ngày xưa hắn vốn là Vũ Đế cửu tinh, chỉ là che giấu thực lực.
Mục Nhất Thông nói:
– Hiện tại chúng ta đã nhìn không thấu tu vi của hắn, ngày xưa thì chỉ cần liếc mắt là hiểu ngay.Hơn nữa đã đại chiến mấy trận với quân truy đuổi của Quảng Hiền, sao có thể nhầm lẫn được?
Mọi người im lặng.Cùng nhau đại chiến, sống chết có nhau, rất khó che giấu thực lực mà không bị phát hiện.
Mục Trang trầm giọng nói:
– Chinh trưởng lão, ngươi vừa nói thực lực của hắn khó lường.Theo ngươi thì đã đạt đến mức nào? Cứ nói thẳng, không cần ngại, không cần phải suy nghĩ nhiều.
– Cái này…
Mục Chinh khó xử, liếc nhìn hai anh em Mục Nhất Thông.
Mục Chinh lấy hết can đảm nói:
– Theo ý kiến của ta, sức chiến đấu cá nhân của Lý Vân Tiêu đã vượt qua mức bình thường, ngay cả cao thủ như Cảnh Thất cũng không đấu lại hắn!
Cả đại sảnh xôn xao, mọi người nghi ngờ, không tin.
Mục Văn hừ lạnh:
– Mục Chinh, dù muốn đề cao sự lợi hại của người mà ngươi tiến cử cũng không cần phải nâng hắn lên đến mức vô lý như vậy chứ?
Mục Chinh rất bực bội, tức giận quát:
– Mục Văn, vừa rồi ăn đòn chưa đủ hả? Ta sẵn sàng tiếp chiêu!
Mục Văn lạnh lùng nói:
– Muốn thì chơi tới cùng, dù ta không đánh lại ngươi nhưng ít ra ta vẫn còn tự trọng!
Mục Nhất Thông đứng ra nói:
– Ta đồng ý với phán đoán của Chinh trưởng lão.
Mục Nhất Quân liếc Mục Văn:
– Ta cũng vậy.
Đa số trưởng lão trợn mắt.Ba người Mục Chinh có danh vọng và thực lực rất mạnh trong đám trưởng lão.Ba người cùng đánh giá như vậy, dù có chênh lệch cũng không quá lớn.
Mục Trang mở miệng hỏi:
– Ba vị trưởng lão cho rằng Lý Vân Tiêu so với ta thì sao?
Cả tòa lầu im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn vào ba người.
Mục Chinh, Mục Nhất Thông, Mục Nhất Quân biến sắc mặt, mồ hôi đầm đìa, vội vàng đáp:
– Tất nhiên là không bằng!
Mục Trang không biểu lộ cảm xúc nói:
– Ồ? Ba người thật lòng nghĩ vậy sao?
Lòng bàn tay Mục Chinh ướt đẫm mồ hôi lạnh:
– Thì là…Dù Lý Vân Tiêu không địch lại nhưng thực lực của hắn rất gần với tộc trưởng đại nhân.
Bảo bọn họ nói Lý Vân Tiêu mạnh hơn Mục Trang thì tuyệt đối không ai dám nói ra, dù trong lòng Mục Chinh, Mục Nhất Thông, Mục Nhất Quân thật sự nghĩ như vậy.
Mục Trang từ từ khép mắt:
– Nhìn bộ dạng của ba người thì ta đã hiểu các ngươi nghĩ gì rồi.
Mục Chinh, Mục Nhất Thông, Mục Nhất Quân run rẩy, cúi đầu không dám nói một lời.

☀️ 🌙