Đang phát: Chương 270
Tối qua tập luyện các tư thế khá lâu, thức khuya nên sáng hôm sau Hứa Nhạc dậy muộn hơn bình thường.Sau khi vệ sinh cá nhân, hắn không chạy bộ hay tập thể dục buổi sáng như mọi khi mà mở TV xem.Xem tin tức trên Đài truyền hình Liên Bang đã trở thành thói quen của hắn.Hắn muốn xem tiến triển của các cuộc biểu tình, bãi công ở khu Hoàn Sơn Tứ Châu để quyết định xem có nên đến tòa nhà Bộ Tư Pháp xem tình hình của Nghị Viên Mạch Đức Lâm hay không.Nhưng hắn không ngờ sáng nay Đài truyền hình Liên Bang lại tiếp sóng một tin tức đột ngột.
Trên Đài truyền hình Liên Bang đang tiếp sóng hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp khẩn cấp của Nghị Viện.Chuyện này liên quan trực tiếp đến điều mà hắn quan tâm, nên hắn bỏ luôn buổi tập thể dục, vừa điều khiển cỗ lực lượng kỳ lạ trong cơ thể, vừa đợi buổi họp bắt đầu.Nhưng khi hình ảnh cô con gái thanh tú kia xuất hiện trên TV, Hứa Nhạc không biết sự chờ đợi của mình có chính xác hay không.
Cô gái kia đã cắt ngắn mái tóc dài, mặc trang phục mộc mạc hơn, biểu cảm cũng bình tĩnh hơn.Cô ta nhìn vào camera, khẽ mỉm cười rồi chậm rãi đi vào đại sảnh Nghị Viện, lên bục nhân chứng, đặt tay lên bản Đại Hiến Chương và bắt đầu tuyên thệ.
Hứa Nhạc nghĩ rằng mình hoa mắt do quá nhớ nhung, hoặc bị ảo giác.Có thể là do cái Máy vi tính Trung tâm chết tiệt của Cục Hiến Chương Liên Bang lại xâm nhập vào não hắn, khiến hắn sinh ra ảo giác điên loạn, nếu không hắn không thể nhìn thấy cô ta được.
Nhưng khi lý trí trở lại, hắn biết tất cả là sự thật, một sự thật khiến hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng.Nhất là khi cô gái kia đích thân nói ra tên thật của mình.Hứa Nhạc dần ổn định lại, tiến sát đến TV, chạm nhẹ vào khuôn mặt cô gái đang phát trên đó.Hắn không nghe rõ cô gái kia đang nói gì, mà lúc này trong cơ thể hắn chợt có một luồng cảm giác lạnh băng dâng lên, khiến thân thể hắn run rẩy.
Hứa Nhạc trầm mặc đứng ngây người trước TV hơn ba phút, sau đó quay người lại, lấy quần áo mặc vào, ra khỏi cửa, xuống bãi đậu xe ngầm.
Sau khi ngồi vào xe ô tô màu đen không biển số, bật hệ thống lái xe tự động, thắt dây an toàn, mở TV trên xe, bật kênh tin tức đài truyền hình Liên Bang đang trực tiếp buổi họp tại tòa nhà Nghị Viện, hắn khởi động xe và nhanh chóng rời khỏi căn nhà trọ tại Vọng Đô, chạy thẳng ra đường cao tốc số 2 về phía Đặc khu Thủ Đô.
– Ý của cô là, Cục Hiến Chương Liên Bang đã nhầm lẫn?
– Đệ Nhất Hiến Chương không hề nhầm lẫn, thế nhưng có người khiến cho tin tức bị nhầm lẫn.
Trên màn hình TV, hội nghị vẫn tiếp tục diễn ra.Hứa Nhạc không nhìn thẳng vào màn hình mà lắng nghe từng câu nói của cô gái.Biểu cảm trên mặt Hứa Nhạc không thay đổi, chỉ là thoáng tái nhợt.Thỉnh thoảng trên mặt lại xuất hiện vài tia cảm xúc khó đoán, thoáng đỏ ửng.
– Cô từng là một người trở về… Theo như lời cô nói, bây giờ còn là một nhân viên gián điệp của Phiến Quân nữa… Tôi không hiểu, cô vì cái gì mà lại mạo hiểm không sợ bị bắt mà chạy tới đây.Hơn nữa lại còn thỉnh cầu Nghị Viện tổ chức một cuộc họp trưng cầu ý kiến trực tiếp đặc biệt khẩn cấp như thế này.
Trên màn hình, Nghị Viên Tích An cau mày, ngăn cản câu trả lời của Trương Tiểu Manh, tiếp tục nói:
– Một cô gái không có bao nhiêu lòng trung thành đối với Liên Bang, lời nói lại không ngừng thay đi đổi lại như cô, như vậy thì lời làm chứng của cô đến tột cùng có bao nhiêu phần có thể tin tưởng được?
– Tôi tuyệt đối trung thành với Liên Bang.Chỉ có điều không trung thành với Chính phủ Liên Bang mà thôi.
o0o
Thiết bị ra-đa tự động dò xét chướng ngại vật của chiếc ô tô màu đen đã sớm mở ra.Những thiết bị thăm dò an toàn giao thông bố trí dọc theo đường cao tốc đối với chiếc ô tô màu đen đã hoàn toàn mất đi hiệu lực.Hứa Nhạc biết được tốc độ của mình đã nhanh đến mức nào, nhưng cũng không quan tâm đến những tiếng la mắng của đám tài xế.Hắn nheo mắt lại, vừa theo dõi diễn biến của cuộc hội nghị, vừa lái xe vào đại lộ chính của Đặc khu Thủ Đô.Hắn vòng quanh con đường cụt của đại lộ Hoàng Kim, chuyển hướng chạy đến quảng trường Hiến Chương, lại bị dòng xe cộ bận rộn bên cạnh tòa nhà Nghị Viện chặn mất đường vào.
Không do dự, Hứa Nhạc tấp xe vào lề đường, mở cửa, khóa xe và chạy bộ về phía tòa nhà Nghị Viện.Trên đường, hắn mặc kệ chướng ngại vật và những người bị hắn hất ra, chạy một lúc rồi chậm lại, sửa sang lại quần áo.Lúc này hắn mới phát hiện ra mình đã vơ đại bộ quân phục không quân hàm của Bộ Quốc Phòng.
Con đường vốn không hề chật chội như thế này.Chẳng qua hiện tại có vô số người biểu tình đang tập trung ở đây, khiến giao thông gặp nhiều trở ngại, lại thêm đội ngũ cảnh sát dựng lên chướng ngại vật để ngăn cản dòng người.Hứa Nhạc hất đám sinh viên, thanh niên đang giơ cao biểu ngữ.Khi hắn chạy đến được bậc đá của tòa nhà Nghị Viện thì đã khá lâu rồi.
Phía trước tòa nhà Nghị Viện chật ních người, phóng viên của các cơ quan truyền thông chạy đến.Chỉ có mấy Đài truyền hình lớn mới được phép tiến vào hội nghị.Hơn mấy trăm phóng viên và người quay camera đứng tràn ngập bãi cỏ xanh mượt.Mấy trăm chiếc camera đồng loạt hướng về phía cửa trước của tòa nhà Nghị Viện, các phóng viên không ngừng báo cáo tình hình cho đài truyền hình.Hiện trường hỗn loạn.
Hứa Nhạc băng qua đám camera, đi nhanh lên bậc tam cấp, tới cánh cửa lớn của tòa nhà Nghị Viện.Hắn bị hàng rào và hàng trăm quân nhân ngăn cản.Đứng bên ngoài hàng rào, ngoài đám phóng viên còn có một số người cũng không biết vì sao lại chạy đến đây.
Nhìn đám người kích động, Hứa Nhạc lau mồ hôi trên trán.Thời tiết Đặc khu Thủ Đô cuối thu khá lạnh, nhưng do chạy nhanh nên hắn đã đổ mồ hôi.Qua kẽ hở giữa những vành nón, bả vai, hắn nhìn thấy cánh cửa chính của đại sảnh.Những âm thanh nghị luận, la hét truyền đến khiến hắn dần dần yên lặng.
Phát hiện ra cô gái kia còn sống, hắn theo bản năng chạy đến đây.Nhưng lúc này hắn lại suy nghĩ, bản thân mình đến đây để làm gì?
Chẳng lẽ bắt chước các cảnh lãng mạn trong phim điện ảnh, diễn ra một màn ba năm không gặp, sau đó chạy băng qua bãi cỏ, hô lớn tên người yêu.Sau đó là khuôn mặt ngạc nhiên, dang rộng hai tay, nhìn về phía xa, kinh hỉ, nhảy xuống xe, nhảy xuống ao, chạy về phía người yêu, rồi hai người ôm nhau thắm thiết, hôn nhau, nước mắt hạnh phúc tuôn trào… Đó chính là gặp lại.
Đó là gặp lại sao? Nhưng lần này không phải là gặp lại.Hứa Nhạc cảm thấy thân thể mình băng lãnh, nhưng vẫn đứng trước cửa, chờ đợi cô gái kia xuất hiện.
o0o
Ánh đèn loang loáng chiếu sáng rực một góc trời.Dưới sự hộ tống của nhân viên Bộ Tư Pháp, Trương Tiểu Manh từ đại sảnh tòa nhà Nghị Viện đi ra.Trên mặt nàng có nụ cười nhàn nhạt, tràn ngập vẻ tự tin và trầm ổn.Cô ta dừng lại, bắt tay thể hiện sự tạ ơn với mấy vị Nghị Viên, hạ giọng nói gì đó.
Một số phóng viên tiến lên, lớn tiếng hỏi.Trương Tiểu Manh mỉm cười, không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà dùng sự bình tĩnh và thành khẩn của mình để thể hiện hình tượng của những người Phiến Quân.
Hứa Nhạc đứng trong đám người tại bậc thềm đá, nhìn cô gái đang đứng ngay chính giữa khu vực trước cửa tòa nhà Nghị Viện.Đã lâu rồi hắn không nhìn cô gái kia gần đến như vậy…
Trước đây hắn đã từng nhìn cô ta ở khoảng cách gần như một cái bàn ăn, hiện tại cũng là một khoảng cách như vậy, nhưng cách một đám người, lại trở nên xa xôi như cách một mảnh ngân hà…
Trương Tiểu Manh đã trưởng thành hơn rất nhiều.Cô ta vẫn thanh tú, trẻ trung, xinh đẹp… Chỉ là về mặt khí chất, đã có thêm vài tia kiên nghị.
Không biết trong một năm qua, đã có bao nhiêu chuyện xảy ra với cô gái này.Cô nữ tinh linh đội mũ sừng ác ma năm nào đã trưởng thành.Hứa Nhạc lẳng lặng nhìn, lẳng lặng suy nghĩ… Hắn nhìn thấy cô gái này mỉm cười chân thành, nhớ lại cảnh bình thủy cháo và bó xài trong đêm tuyết trước khu nhà trọ nữ sinh Mai Viên… Những ký ức này hắn chưa bao giờ quên, ngược lại càng khắc cốt ghi tâm vì cái chết oan ức của nàng.Nhưng không biết vì sao, lúc này hắn nhìn thấy cô gái này rõ ràng xuất hiện trước mắt, cái ký ức thường xuyên đi vào giấc mộng đêm khuya của hắn lại trở nên phai nhạt đi rất nhiều.
Ngay lúc này, Hứa Nhạc nhìn thấy ánh mắt Trương Tiểu Manh khẽ đảo nhanh trong ánh đèn pha, trong ánh mắt bình tĩnh thoáng mang theo một chút do dự, tựa hồ như cô đang muốn tìm kiếm thứ gì đó.Sau đó cặp mắt kia dừng lại ngay trên khuôn mặt của Hứa Nhạc.
Tại bậc thềm trước cửa tòa kiến trúc quyền lực cao nhất Liên Bang, cách một đám người và những thanh âm ồn ào, náo nhiệt, ánh mắt của Hứa Nhạc và Trương Tiểu Manh cơ hồ như chạm thẳng vào nhau.Vào giờ khắc này, dường như tất cả những tồn tại khác đều tan biến.
Trong đôi mắt của Trương Tiểu Manh chợt hiện lên một tia kinh ngạc, một tia khó xử, một tia áy náy, một tia thương cảm, một tia bất an, một tia vui sướng… Vô số những cảm xúc dồn nén lại, cuối cùng biến thành một giọt nước mắt trong vắt, chảy dài xuống…
Hứa Nhạc đứng trong đám người lẳng lặng nhìn cô gái kia rơi lệ.Những tình tự vốn phức tạp, kích động, nhất thời trở nên bình tĩnh và trầm mặc.
Trong đám người chợt có một phóng viên lớn tiếng hỏi, lôi Trương Tiểu Manh đang xuất thần dần tỉnh thần lại.Cô chậm rãi quay đầu lại, động tác quay đầu đơn giản kia lại trở nên quá khó khăn…
Ánh đèn chụp loang loáng khắp bốn phía lại sáng rực lên.Trương Tiểu Manh nắm chặt hai tay.Cô ta đã biết vì sao mình không muốn tìm cách gặp lại đối phương… Trong khoảnh khắc vừa rồi, cô ta cật lực muốn thuyết phục bản thân rằng mình đã nhìn nhầm…
o0o
Vị nữ chiến sĩ gián điệp của Phiến Quân chợt chạy đến Đặc khu Thủ Đô, đứng trước hàng trăm Nghị Viên làm nhân chứng.Chuyện này là lần đầu tiên trong lịch sử Liên Bang.Phóng viên và công dân Liên Bang đều chú ý đến tiến trình của hội nghị, đặc biệt ấn tượng với sự bình tĩnh, kiên nghị của cô gái Phiến Quân trẻ tuổi.Cô gái này có một loại khí chất đặc thù mà không ai trong Liên Bang có được.Loại khí chất này xuất hiện trước một tòa kiến trúc trang nghiêm lại càng mê người.
Nhưng đúng lúc này, rất nhiều phóng viên và dân chúng phát hiện ra cô gái luôn thể hiện sự bình tĩnh lại có chút ươn ướt…
– Trương Tiểu Manh tiểu thư, xin hỏi vì sao cô lại rơi lệ?
Một phóng viên hỏi:
– Có phải là vì nhớ lại những đãi ngộ không công bằng hay phẫn nộ đối với sự ti tiện của Nghị Viên Mạch Đức Lâm?
– Ánh đèn chớp của máy ảnh sáng quá…
Trương Tiểu Manh khẽ mỉm cười trả lời.Bốn phía rộ lên tiếng cười.Trong tiếng cười, cô gái thoáng liếc nhìn lại, chợt bi thương khi phát hiện ra gã nam nhân kia đã biến mất trong đám người.
Ngay khi cô gái quay đầu, Hứa Nhạc không do dự mà xoay người bỏ đi.Hắn đã đến, tận mắt nhìn, xác nhận cô gái vẫn còn sống, như vậy là được rồi…
Hắn cô đơn, thong thả bước xuống bậc thềm đá, sau đó bị quan viên Bộ Tư Pháp mặc áo khoác đen, cầm ô đen chặn đường.
Bầu trời Đặc khu Thủ Đô có nhiều mây, nhưng cuối thu ít mưa.Người đi lại, đám người biểu tình, phóng viên đều không mang ô.Cho nên nhân viên Bộ Tư Pháp mặc áo khoác đen, cầm ô đen có chút bắt mắt.
Áo khoác đen, ô đen là đồng phục của nhân viên Bộ Tư Pháp khi làm việc.Giống như xe công vụ màu đen của Cục Điều Tra Liên Bang.
– Xin hỏi, anh là Hứa Nhạc phải không?
Một quan chức Bộ Tư Pháp đưa tay ngăn Hứa Nhạc, đưa thẻ chứng nhận thân phận, chức vụ, nói:
– Có một vụ án đang được điều tra.Hy vọng anh phối hợp.Mời anh đi theo chúng tôi một chuyến.
o0o
Sáng nay Hứa Nhạc chỉ kịp vuốt sơ đầu tóc, có một số lọn tóc phủ xuống trán.Hắn nhìn mấy quan chức Bộ Tư Pháp đang chắn trước mặt.Hắn thấy sắc mặt của đám người này đỏ ửng, thở dốc, xem ra là vừa chạy bộ một quãng đường.
– Tôi không muốn phối hợp… Bởi vì tâm trạng tôi không tốt, không muốn bị làm phiền…
Tâm tình hiện tại của hắn phức tạp, nặng nề.Hắn liếc nhìn mấy quan chức, lắc đầu, nói rồi tiếp tục bước về phía trước.
– Anh bắt buộc phải phối hợp với chúng tôi…
Bảy, tám quan chức Bộ Tư Pháp bước ra ngăn cản đường đi của hắn.Vị quan chức lúc nãy nói:
– Sáng nay chúng tôi đã đến căn nhà trọ tại Vọng Đô tìm anh.Kết quả là anh đã rời đi.Chúng tôi theo dõi dọc đường, không ngờ xe của anh chạy nhanh quá, suýt chút nữa chúng tôi đã mất dấu.Tìm suốt nửa ngày mới tìm ra được anh.Nếu anh không đi cùng chúng tôi, chúng tôi có quyền dùng vũ lực cưỡng chế, buộc anh phải hợp tác.
Tâm tình của Hứa Nhạc nặng nề.Hắn hiểu được đám quan chức Bộ Tư Pháp này muốn điều tra về cái gì.Chắc chắn là có liên quan đến Trương Tiểu Manh.Bộ Tư Pháp muốn lên án việc Nghị Viên Mạch Đức Lâm tham gia vào vụ ám sát tại Lâm Hải Châu, cần phải có khẩu cung của hắn.
Nhưng lúc này hắn đang sầu não, cảm thấy không vui, nên theo bản năng muốn rời khỏi nơi này, rời xa đám người hỗn loạn, rời khỏi những tâm tình cảm xúc lung tung, rời khỏi cái địa phương này.Cho nên hắn không muốn đến Bộ Tư Pháp để tiếp nhận điều tra.Hắn đẩy gã quan chức ra, im lặng tiếp tục bước về phía trước.
Đột nhiên bên cạnh vang lên một thanh âm quen thuộc:
– Nếu tôi đoán không lầm, mục tiêu của chúng ta giống nhau.Anh cũng biết rõ chúng tôi đang điều tra Nghị Viên Mạch Đức Lâm.Tôi nghĩ anh nên đi cùng chúng tôi một chuyến.
Hứa Nhạc quay đầu lại, nhìn thấy thanh tra Tiêu Văn Tĩnh.Lúc trước trong vụ án mưu sát tại Hổ Sơn Đạo, hai người đã từng chạm mặt.Trong mấy ngày gần đây, hắn biết thanh tra này đang tạm thời bị điều đến Bộ Tư Pháp, phụ trách chuyên án điều tra về Nghị Viên Mạch Đức Lâm.
– Mục tiêu? Mục tiêu gì cơ chứ?
Hứa Nhạc nhìn ánh mắt nghiêm túc của thanh tra Tiêu Văn Tĩnh, đột nhiên mở miệng.Trong thanh âm của hắn tràn ngập cảm xúc tự giễu.Không biết hắn đang hỏi đối phương hay tự hỏi chính mình.
Dưới sự ngăn cản của thanh tra Tiêu Văn Tĩnh, các quan chức của Bộ Tư Pháp trơ mắt nhìn gã thanh niên rời đi, mà không áp dụng biện pháp cưỡng chế.Đám quan chức Bộ Tư Pháp ngạc nhiên nhìn Tiêu Văn Tĩnh, trong lòng khó hiểu, lo âu nghĩ đến tầm quan trọng của gã thanh niên này đối với chuyên án Nghị Viên Mạch Đức Lâm.
– Trong hồ sơ điều tra ban đầu, hắn là người của Bộ Quốc Phòng.Chúng ta không có quyền hạn cưỡng chế, chỉ có thể thỉnh cầu hắn phối hợp mà thôi.
