Đang phát: Chương 269
– Đám người Lợi Gia chắc chắn sẽ sớm rút lui thôi.Họ đâu phải kẻ ngốc, không thể một mình gánh hết thiệt hại do cuộc đình công ở Hoàn Sơn Tứ Châu gây ra.
– Hay là Nghị Viên Mạch Đức Lâm muốn đánh bóng tên tuổi?
Tổng thư ký Trầm dò hỏi.
Thai phu nhân mở to mắt, suy nghĩ rồi lắc đầu:
– Ta vẫn không hiểu lão cáo già này định làm gì, nên mới phải cảnh giác như vậy.
Thai phu nhân lạnh lùng nói:
– Mạch Đức Lâm đã ném một mồi lửa vào Liên Bang.Mồi lửa này sẽ cháy lớn đến đâu, lan rộng ra sao, không ai đoán trước được, có lẽ chính lão ta cũng không kiểm soát nổi.Mà không biết lão ta có muốn kiểm soát nó hay không.Nếu lão ta nghĩ như vậy, thì thật đáng chết…Dù hắn muốn làm gì, cứ đánh bại mọi hy vọng của hắn, buộc hắn rời khỏi cuộc Tổng tuyển cử, phải hợp tác với chúng ta…Có như vậy mới dẹp yên được sự bất ổn trong Liên Bang.
Thai phu nhân quay sang Cận quản gia:
– Việc liên hệ với bên trên núi vẫn luôn do ông phụ trách…Những nhân chứng mà lãnh tụ Nam Thủy hứa cung cấp, khi nào sẽ xuất hiện?
Cận quản gia cúi đầu:
– Sáng mai, lúc 9 giờ 23 phút!
Tám giờ sáng hôm sau, thanh tra Tiêu Văn Tĩnh mệt mỏi bước vào văn phòng Bộ Tư Pháp.Mấy ngày nay anh mất ngủ, hốc mắt sâu hoắm.Nhìn Nghị Viên đang ngồi cạnh cửa sổ, vẻ mặt bình tĩnh, tinh thần thoải mái, anh vừa ghét sự giả tạo của người này, vừa bái phục sự thâm sâu khó lường của đối phương.
Nghị Viên Mạch Đức Lâm mỉm cười từ chối lời thông báo cho phép rời đi của Bộ Tư Pháp.Ông ta chọn ở lại, tiếp tục bị điều tra…Thỉnh thoảng ông ta xem TV, đọc báo, im lặng nhìn Liên Bang phong vân biến sắc vì mình.
Gần như cùng lúc đó, tại cảng vũ trụ Cảng Đô, một chiếc phi thuyền từ khu tinh cầu S2 hạ xuống Thủ đô Tinh Quyển.Một cô gái ngồi bên cửa sổ, nói nhỏ với mấy quan chức, rồi lặng lẽ đeo cặp kính gọng đen lên mũi…
Đối diện với đám người ủng hộ đang phẫn nộ bên ngoài, Nghị Viên Mạch Đức Lâm vẫn giữ vẻ mặt bình thản.Có lẽ sự nghiệp chính trị, thậm chí cả cuộc đời ông ta sẽ chấm dứt sau sự kiện này, đây là canh bạc ông ta đặt cược tất cả.Nhưng ông ta không hề có ý định rút lui hay sợ hãi.
Trong Liên Bang này, ngoài ông ta ra, không ai hiểu được ông ta đang kiên trì vì điều gì.Trong mắt các chính trị gia, trong mắt Thai phu nhân, trong mắt gia chủ Lợi Gia, việc ông ta gây náo loạn, tạo xích mích trong xã hội, kiên quyết không nhượng bộ là một hành động điên rồ.Nhưng ông ta muốn điên rồ đến cùng…Trừ khi tình thế thay đổi.
Mấy tháng trước, Nghị Viên Mạch Đức Lâm đã cảm thấy có vấn đề.Mạng lưới thuộc hạ bí mật mà ông ta xây dựng bao năm qua, dường như đã bị ai đó tìm ra lỗ hổng.Một thuộc hạ đắc lực chết đi, khiến ông ta cảm thấy nguy cơ.Vì vậy, ông ta đã lợi dụng vụ khủng bố tại Hoàn Sơn Tứ Châu, biến toàn bộ nhóm thanh niên trong mạng lưới, cả thư ký Hải Luân, thành vật tuẫn táng.Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.Ngay sau đó, một thuộc hạ đắc lực khác mất tích bí ẩn, đến nay vẫn chưa có tung tích.
Nghị Viên Mạch Đức Lâm không biết người thuộc hạ đó đã thành xác khô trôi dạt ngoài biển Đông…Ông ta cũng không biết những chứng cứ tội ác của mình bị một người duy nhất điều tra ra, một kẻ hoạt động trong bóng tối của Liên Bang…Nhưng từ nhiều năm trước, khi bắt đầu kế hoạch này, ông ta đã chuẩn bị tâm lý cho kết cục của mình.Thực tế, ông ta chưa từng ảo tưởng rằng chỉ bằng thanh danh ở Hoàn Sơn Tứ Châu và lực lượng của đám thanh niên cuồng nhiệt, có thể đối đầu với những thế lực lớn mạnh trong Liên Bang.
– Sáu mươi năm rời xa quê hương
Có giây phút nào không nhớ quê nhà
Vẫn biết ngân hà nhiều lối nhỏ
Ta lấy thân mình hiến vinh quang…
Nghị Viên Mạch Đức Lâm nhớ lại bài thơ cổ xưa, thầm nghĩ cuộc đời mình quá nhiều biến động…
Bên ngoài cửa phòng, Thanh tra Tiêu Văn Tĩnh nói với một người trung niên:
– Ông ta vừa nhận vài cuộc điện thoại.Chúng tôi không nghe lén, nhưng chắc là có thế lực khuyên ông ta rời khỏi Bộ Tư Pháp để ổn định tình hình…Nhưng không hiểu sao, Mạch Đức Lâm lại từ chối.
Người trung niên đó là Án Sát Quan độc lập do Bộ Tư Pháp tuyển chọn, Bố Liêu Tây.Ông ta là giáo sư từ Học Viện Quân Sự I, được mọi người kính trọng.Nhưng lần này ông ta phải điều tra một người được đề cử chức Phó Tổng Thống Liên Bang, một chính trị gia lão thành được dân chúng ủng hộ nhiệt liệt.Ông ta vẫn cảm thấy áp lực.
Bố Liêu Tây nhìn đám người biểu tình bên ngoài cửa sổ, đã thức trắng đêm mà vẫn còn phấn khích.Ông ta khẽ mỉm cười, gạt bỏ khó khăn, đẩy cửa bước vào.
Nghị Viên Mạch Đức Lâm quay lại, mỉm cười ôn hòa:
– Chào ông, Án Sát Quan tiên sinh.Nghe danh đã lâu, hôm nay mới gặp mặt…Nhưng xin ông đừng khuyên tôi rời đi.Khi nào Bộ Tư Pháp trả lại sự trong sạch cho tôi, chính thức xin lỗi công chúng, tôi tuyệt đối không đi.
Án Sát Quan Bố Liêu Tây im lặng nhìn ông ta một lúc, rồi chậm rãi nói:
– Nghị Viên tiên sinh…Ông không cần phải rời đi.Thực tế, chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội gặp nhau dài dài…Hiện tại tôi đến để thông báo rằng Nghị Viện đã tổ chức một cuộc hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp đặc biệt.Một nhân chứng vô cùng quan trọng vừa đến Bộ Tư Pháp trình diện.Nhân chứng này sẽ đứng trước mặt các Nghị Viên, chỉ ra vai trò của ông trong vụ ám sát tại Sân vận động Lâm Hải Châu vào đầu năm nay.
Ánh mắt Nghị Viên Mạch Đức Lâm nheo lại.Ông ta nhớ đến cô con gái kia.Cô gái thích đeo kính gọng đen lớn.Cô gái mà ông ta đã đích thân huấn luyện một năm trời.Cô gái mà đáng lẽ đã chết rồi.
Chín giờ sáng hôm đó, ánh sáng mặt trời chiếu rọi khắp Đặc khu Thủ Đô.Tòa nhà Nghị Viện tạo thành một cái bóng dài, bao phủ cánh rừng phía sau.
Phía trước tòa nhà là bãi cỏ xanh mát, ao nhỏ và chuồng chim câu.Chim bồ câu trắng muốt bay ra, mổ hạt ngũ cốc.Nghị Viên Mạch Đức Lâm sau khi qua kiểm tra an ninh, cùng người của Bộ Tư Pháp đi về phía tòa nhà Nghị Viện.Tòa kiến trúc thần thánh nghênh đón ông ta bằng vẻ ngoài yên lặng.Nhưng trên bậc thang vào tòa nhà đã có vô số phóng viên đổ xô đến.
Thủ tục tổ chức một cuộc hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp rất phức tạp, nhưng dưới sự thúc đẩy của Thai phu nhân và những nhân vật khác, nó đã được đơn giản hóa đến mức tối đa.Các Nghị Viên cũng phải đến nửa đêm mới biết tin về hội nghị này.Phần lớn các Nghị Viên của Ủy Ban Quản Lý Liên Bang phải hủy bỏ công việc, lập tức đến tòa nhà Nghị Viện.Nhưng vì tính nghiêm trọng của chủ đề, không ai dám phàn nàn về sự gấp gáp này.
Các phóng viên đánh hơi được tin tức cũng chỉ đến trễ hơn các Nghị Viên nửa giờ.Các xe tường thuật trực tiếp của các đài truyền hình đã sẵn sàng trước cửa tòa nhà Nghị Viện, sẵn sàng truyền thông tin đến mọi ngóc ngách của Liên Bang.Nhưng để có được tư cách tường thuật trực tiếp bên trong tòa nhà Nghị Viện, họ đã phải sử dụng rất nhiều thỉnh cầu và áp lực.
Mười một giờ trưa, vị Nghị Viên đến từ Nam Khoa Châu mới từ chuyến công tác xa xôi đáp chuyên cơ về.Gần như toàn bộ nhân số của Ủy Ban Quản Lý Liên Bang đã tề tựu tại tòa nhà Nghị Viện.Cuộc họp trưng cầu ý kiến về việc lên án Nghị Viên Mạch Đức Lâm chính thức bắt đầu.
Trong đại sảnh tòa nhà Nghị Viện, năm cột đá khổng lồ chống đỡ không gian rộng lớn.Những hàng ghế gỗ cao cấp màu sẫm và bục diễn thuyết cao tạo thành chỗ ngồi hình vòng cung cho các Nghị Viên.Không khí im lặng, trang nghiêm.
Trương Tiểu Manh, vẫn đeo kính gọng đen, dưới sự hướng dẫn của một quan chức Bộ Tư Pháp, tiến vào đại sảnh hội nghị.Đôi giày đơn giản, trang phục mộc mạc, tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt bình tĩnh.
Nhìn thấy nhân chứng là một cô gái trẻ, nhưng lại mang khí chất thích nghi với hoàn cảnh mà người khác khó có, các Nghị Viên thoáng rùng mình, rồi bắt đầu bàn tán.
Không khí trang nghiêm khiến Trương Tiểu Manh, lần đầu tiên đến tòa nhà Nghị Viện, cảm thấy khẩn trương.Nhưng cô hít sâu một hơi, mang vẻ mặt bình tĩnh, gật đầu chào các Nghị Viên.Đồng thời, cô liếc nhìn các camera được lắp đặt tại lối vào đại sảnh và camera của các đài truyền hình.
Ba đài truyền hình lớn nhất Liên Bang đều được phép tường thuật trực tiếp bên trong đại sảnh hội nghị, tất cả những gì xảy ra sẽ được truyền đến màn hình TV của mỗi gia đình.Trương Tiểu Manh nắm chặt tay, cố gắng bước đi trầm ổn hơn.Cô thầm nghĩ, mình lại trở về tinh cầu S1, trở về Thủ Đô Tinh Quyển…Cha mẹ ở Lâm Hải Châu chắc sẽ nhìn thấy mình, và người đó chắc cũng biết mình còn sống…
Gót giày cao gót dẫm lên sàn gỗ lim, vang lên những tiết tấu lớn mà ổn định.Quan chức Bộ Tư Pháp dừng lại ở lối vào, một nhân viên lễ tân của Nghị Viên dẫn Trương Tiểu Manh đến bục nhỏ ở phía bên phải của bục chủ tọa.
Trương Tiểu Manh đứng sau bục nhỏ hình bán nguyệt, đối mặt với hơn trăm Nghị Viên.
Những hàng ghế của các Nghị Viên trong Ủy Ban Quản Lý Liên Bang có hình cong lớn, kéo dài ra hai bên cánh của đại sảnh.Khoảng cách giữa hai hàng ghế rất cao.Trong tòa kiến trúc to lớn, rộng rãi, mọi người đều có vẻ nhỏ bé.Trương Tiểu Manh cũng cảm thấy như vậy.Nhất là khi cô đang đối diện với những chính khách nổi tiếng nhất Liên Bang, tất cả đều đang dùng ánh mắt như chim ưng săn mồi nhìn chằm chằm vào mình, khiến cô có chút bối rối.
– Xin hãy đặt hai tay lên bản Đại Hiến Chương, đọc lại theo tôi lời tuyên thệ…
Nhân viên lễ tân của Nghị Viện đứng dưới bục gỗ lim cao, nhẹ giọng nói.
Trương Tiểu Manh hít sâu mấy cái, đặt hai tay lên bản Đại Hiến Chương.Đây là một quyển đại điển nặng nề, ghi lại những điều cơ bản của Đệ Nhất Hiến Chương Liên Bang và những điều lệ pháp luật quan trọng nhất, là những điều lệ mà mỗi công dân Liên Bang phải tuân thủ.Hai bàn tay Trương Tiểu Manh vừa đặt lên, cảm giác đầu tiên là quyển sách này rất dày, rất nặng, bìa sách có chút lạnh như băng.
– Dân chúng Liên Bang dưới sự che chở của quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, được hưởng tự do cùng bình đẳng…
Trương Tiểu Manh nhẹ nhàng đọc theo lời của nhân viên lễ tân:
– Tôi đứng trước Đại Hiến Chương xin tuyên thệ, tôi sẽ nói lại tất cả những gì mà tôi biết, không hề giấu diếm bất cứ thứ gì, cũng không hề có bất cứ lời nào gian dối…
Lúc đầu thanh âm tuyên thệ của cô rất nhỏ, trong đại sảnh im lặng của Nghị Viện có chút nghe không rõ.Mấy vị Nghị Viên ngồi trên hàng ghế phía sau thoáng nhăn mày.Nhưng ngay sau đó, thanh âm của Trương Tiểu Manh càng ngày càng lớn dần lên, càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng chắc chắn.
Trương Tiểu Manh đã quen đối diện với hoàn cảnh áp lực như thế này.Sau khi suy nghĩ cẩn thận, thì mấy vị đại nhân vật quyền cao chức trọng trong Liên Bang, kỳ thật cũng chỉ là những con sâu bọ ẩn nấp trong xã hội mà các đồng chí bên trong ngọn núi luôn tìm cách tiêu diệt.Một khi đã như vậy, bên trong đại sảnh hội nghị của Nghị Viện, cái tòa kiến trúc to lớn tráng lệ này, kỳ thật cũng có khác gì với những cái lỗ chi chít, chằng chịt bên trong đống đất mà đám mối mọt đào bới ra cơ chứ…
Sau khi trải qua những âm mưu phản bội, sinh ly tử biệt, bị vất bỏ…từng vô số lần nhìn những cảnh bần cùng thống khổ, những hy sinh cùng với thi thể…Trương Tiểu Manh ngày hôm nay đã không còn là một cô gái thiện lương khờ dại của một năm về trước nữa rồi.Cô bình tĩnh tuyên đọc xong lời tuyên thệ, rồi bình tĩnh chờ đợi các Nghị Viên đặt câu hỏi.
Người chủ trì của hội nghị trưng cầu ý kiến đặc biệt ngày hôm nay là Chủ tịch của Ủy Ban Đạo Đức trực thuộc Ủy Ban Quản Lý Liên Bang, Nghị Viên Tích An, là một vị Nghị Viên lão thành vô cùng từng trải.Vị lão nhân gia này dùng ánh mắt ***c ngầu liếc nhìn cô gái đang đứng bình tĩnh trên bục kế bên bục chủ tịch của mình, lạnh lùng hỏi:
– Cô tên gì?
– Trương Tiểu Manh.
Cô gái trả lời bình tĩnh, mạch lạc.
– Cô từng là nhân viên công tác bí mật trong Văn phòng của Nghị Viên Mạch Đức Lâm phải không?
– Đúng vậy.
– Nhưng theo báo cáo của Cục Điều Tra, cô đáng lý ra đã chết cách đây nửa năm tại Đại khu S2, trong một sự cố tai nạn ngoài ý muốn rồi…
– Đó không phải là một tai nạn ngoài ý muốn, đó là một âm mưu ám sát.Tôi may mắn vẫn còn sống.Tôi hiện tại đứng ở trước mặt các vị Nghị Viên đây, chính là muốn giúp đỡ các vị vạch trần cái âm mưu này ra ánh sáng.
Đây không phải là một tòa án xét xử bình thường, thế nhưng so với một phiên tòa xét xử lại còn càng lạnh như băng hơn nhiều.Trong tay các vị Nghị Viên có mặt ở đây lúc này sớm đã nhận được bản văn kiện đề cập đến những vấn đề cụ thể của hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp cùng với phạm vi tác động của nó.Cô con gái Phiến Quân đến từ Thanh Long Sơn đang đứng trên bục bán nguyệt kia, trả lời cực kỳ bình tĩnh cùng với rõ ràng, chính xác… Bên trong đại sảnh tòa nhà Nghị Viên trang nghiêm dần dần lâm vào trầm mặc.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Liên Bang có một thành viên của Phiến Quân, ngay giữa thanh thiên bạch nhật mà đứng trong cơ cấu nghị sự cao cấp nhất của toàn bộ Liên Bang này, đối diện với những đại nhân vật đứng đầu toàn bộ Liên Bang, bản thân chuyện tình này đã chính là một sự kiện lịch sử…
Cách tòa nhà Nghị Viện khoảng 120 cây số, trong một căn nhà trọ tại Vọng Đô, Hứa Nhạc đang yên lặng nhìn màn hình trực tiếp trên TV, nhìn thấy hình ảnh rất quen thuộc nhưng lại rất lạ lẫm.Hắn cố gắng bình tĩnh, trấn định lại, rốt cuộc cũng không tìm ra được hình dáng ngây ngô của lúc trước, chỉ còn lại lúc này là một cô con gái tràn ngập khí chất kiên định… Hắn cũng không cho rằng hắn đang chứng kiến một sự kiện lịch sử của Liên Bang, mà chỉ cảm thấy rằng những sự kiện xảy ra trong hai năm gần đây quả thật là một chuyện cực kỳ vớ vẩn.
Sau đó hắn lẳng lặng đứng lên, rời khỏi căn nhà trọ.
