Chương 223 Cửu U Đài

🎧 Đang phát: Chương 223

Thạch nhân hai tay nâng lên, chân xếp bằng, cùng Tiêu Thần hòa làm một.Nó ngồi giữa đan điền hắn như đang tu luyện, khiến Tiêu Thần vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Ngước nhìn, Cửu U đài cao lớn như núi, mây ma bao phủ, khí thế uy nghiêm.Trong địa ngục tăm tối này, núi khổng lồ không hiếm, như núi Bạch Cốt cao ngàn trượng.Nhưng về khí thế, uy áp, ít ngọn nào sánh được Cửu U đài trước mắt.
Đài Cửu U như ngọn núi lửa sừng sững, phảng phất có linh hồn, thậm chí cảm nhận được nhịp đập.Bề ngoài núi đỏ sẫm, như ngưng kết vạn hồn phách và máu tươi, áp lực hung dữ trấn áp khó tả.
“Sao ta thấy nó như đại yêu ma còn sống?” Ngưu Nhân rùng mình.
“Đây không phải nơi tốt lành, chúng ta cẩn thận.” Tiêu Thần và Ngưu Nhân đến chân đài Cửu U, không hiểu sao gọi là đài.Nhìn như ngọn núi khổng lồ bị pháp lực chặt đứt.
Xoẹt.
Tiêu Thần mở Bất Tử Thiên Dực, bay thẳng lên.
“Chờ đã, mang theo chúng ta!” Ngưu Nhân cũng muốn lên đài Cửu U xem xét.
Tiêu Thần mang Ngưu Nhân và Hắc Long Vương bay lên, đối diện sát khí, xuyên qua ma vụ, đến đám mây đen trên đỉnh núi.
Tới nơi, Tiêu Thần và Ngưu Nhân hít mạnh.Ngọn núi này trống rỗng, như núi lửa đang hoạt động, có hố đen sâu thẳm.Nhưng so với núi lửa còn u ám hơn nhiều, mây đen cuồn cuộn từ miệng núi bay ra.
“Đây là cửa địa ngục sao? Không, đây vốn là địa ngục!” Ngưu Nhân béo tròn cảm thấy hàn khí lạnh lẽo, lùi lại.
Tiêu Thần nhíu mày, Sở Giang Vương bảo đến đây, vậy có gì? Nhìn xuống ngục tối sâu không đáy, tiếng bi thảm theo gió truyền lên, như ác quỷ kêu rên.
“Khụ khụ…”
Tiếng ho già nua từ sau lưng vang lên.Cùng với âm vụ, tiếng ho càng thêm rùng rợn.
“Ta chết mất…” Ngưu Nhân nhảy dựng, xoay người lùi lại, suýt rơi xuống hố đen.
“Roẹt…”
Thánh kiếm của Hắc Long Vương bay ra, thánh quang chiếu sáng sương khói.
Tiêu Thần cẩn thận đề phòng, linh giác bị mất tác dụng, chứng tỏ nơi này có cao thủ ẩn nấp.
Một bà già héo tàn, gầy như cỏ khô.Bà mặc áo tang cũ nát màu vàng, da dẻ không chút máu, như cương thi từ quan tài nhảy ra.Tóc xám trắng thưa thớt, xơ xác như cỏ dại.Đôi mắt như ánh lửa ma trơi, toát ra vẻ bi thảm.Sống mũi sụp, môi khô héo, mặt nhăn nheo như vỏ cây tùng ngàn năm.Da dẻ khô héo nứt toác.
Bà già này như xác ướp!
Trong địa ngục mà thấy bà già, rõ ràng không thể liên tưởng tốt.Đáng sợ hơn là bà cầm cây Khốc Tang bổng to lớn, run rẩy bước tới.Cây Khốc Tang bổng có âm hồn quấn quanh, phát ra tiếng rên rỉ.
“Ngươi…là…ai…?” Ngưu Nhân sợ hãi hỏi.
“Khặc khặc…Ta…là tổ tông của ngươi!”
Ngưu Nhân giận dữ: “Ta kháo…dám chiếm tiện nghi của Ngưu gia ta hả? Ta mới là tổ tiên ngươi!”
“Ô..ô…”
Khốc Tang bổng múa lên, đánh mạnh vào Ngưu Nhân, khiến hắn bay ra ngoài suýt rơi xuống vực.Ngưu Nhân mạnh mẽ cũng không kịp tránh.
Hắc Long Vương rống lớn, thánh kiếm hóa thành chùm sáng, bổ mạnh về phía trước.Kiếm quang sắc bén!
Dù Hắc Long Vương còn nhỏ, không phát huy hết sức mạnh thánh kiếm.Nhưng đó là thánh khí Long tộc, uy lực không nhỏ.Bà già biến mất ngay tại chỗ, không để lại ảo ảnh.Thánh kiếm trở lại đỉnh đầu Hắc Long Vương, phun ra ánh sáng, bao phủ Ngưu Nhân.
“Ái chà, mụ già sắp xuống lỗ dám đánh lén ta!” Ngưu Nhân đau đớn nghiến răng, cố đứng lên, may mắn không bị thương nặng.
“Khặc khặc khặc…” Bà già cười như chim lợn, khó nghe.
Tiêu Thần ngăn Hắc Long Vương, giữ Ngưu Nhân lại.Hắn thấy bà già không có sát ý, nếu không Ngưu Nhân đã gặp nguy hiểm.
“Ngươi không thể không phục.Ta không chiếm tiện nghi của ngươi.Ngươi không phải man tộc chính thức, nhưng là hậu duệ.Ta cảm thấy trong ngươi có huyết dịch khí tức đồng nguyên với ta.Ngươi là con cháu của ta.”
“Ta…” Ngưu Nhân muốn mắng, nhưng nuốt xuống, hỏi: “Vậy ngươi là ai? Đừng nghĩ dễ dàng chiếm tiện nghi của ta”
“Ta bây giờ là mụ quỷ già, giúp Sở Giang Vương quản lý công việc, khi còn sống là tộc nhân man tộc.”
“Ừm” Ngưu Nhân gật đầu, có lẽ bà già kia thật sự là tổ tiên hắn.
“Đài Cửu U do ta trông coi, có chuyện gì ta sẽ báo Sở Giang Vương.Chuyện của các ngươi ta đã được Sở Giang Vương thông báo.”
Tiêu Thần tiến lên, thi lễ sâu: “Vậy xin bà chỉ giáo, sự tình Tử Toản Âm Mộc rốt cuộc thế nào?”
“Ngươi có biết tại sao nơi này gọi là đài Cửu U không?” Bà già hỏi.
“Không biết…”
“Nơi này năm xưa là chỗ liên thông với Hắc ám lĩnh vực, xuyên suốt Cửu U mười tám tầng địa ngục.Dù con đường đã sụp đổ, nhưng vẫn còn khe hở chưa đóng kín.Các âm hồn cường đại, hung ác khó xuyên qua, nhưng có thể truyền tin.Từ nơi này nhảy xuống như rơi từ đài cao vạn trượng, tiến vào Cửu U không đáy, thấy một cánh cửa đã phong ấn.Ý đồ về âm phủ lí tưởng của Tổ Thần triều Toại Nhân vẫn chưa chính thức xuất hiện, Thập điện Diêm Vương thay nhau quản lí âm phủ từng đoạn thời gian.Ngay cả trong Hắc ám lĩnh vực cũng có quan lại âm phủ trông coi.Chuyện Tử Toản Âm Mộc lần trước là do bọn họ truyền tin tới.Hy vọng ngươi mang tiểu thú có linh hồn ấn ký không thể bị ma diệt đi.”
“Không phải tin cầu cứu của Kha Kha sao?” Tiêu Thần nghi hoặc.
“Từ nơi này nhảy xuống đến trước cánh cửa bị phong ấn cùng bên kia là âm linh liên thông, ngươi sẽ biết toàn bộ.”
Vì tiểu thú Tuyết Bạch, dù xuống Cửu U, Tiêu Thần cũng không do dự.Sau khi suy tư, hắn cảm thấy bà già kia sẽ không lừa hắn.
“Được, bây giờ ta sẽ xuống Cửu U.”
“Chờ đã, ta cần nhắc nhở ngươi, xuống dễ, lên khó.Trong Cửu U vô cùng nguy hiểm, có vô tận ác hồn, ngươi nên suy nghĩ kỹ.”
“Không sao” Tiêu Thần đã xuống địa ngục, còn sợ ác hồn sao?
“Ta cũng đi với ngươi” Ngưu Nhân dũng cảm nói.
“Không cần thiết.Ta có thể đi một mình” Tiêu Thần biết chuyến đi này nguy hiểm, hắn không muốn Ngưu Nhân mạo hiểm.
“Ngươi không thể đi” Bà già nói: “Ngươi đến Thánh Sơn của man tộc không phải tìm bản mạng thú hồn sao? Ta là tổ tông của ngươi, sao để ngươi tay trắng ra về.Hắn xuống Cửu U, ngươi ở lại đây.Lão tổ tông ta đây thích gã béo mũm mĩm nhà ngươi.Chuẩn bị theo ta đi tìm thú hồn hàng khủng để nhập thể, hoàn thành tâm nguyện của ngươi.”
Bà già bay đến gần Ngưu Nhân, véo má hắn.
Bị mụ quỷ già vuốt ve, Ngưu Nhân sợ hãi nghĩ thầm, chẳng lẽ mụ quỷ này thực sự là tổ tông của mình?
Tiêu Thần nhảy xuống vực thẳm trong Cửu U đài.Bóng tối vô tận nuốt chửng hắn.
“Óa óa! Đợi tí đã!” Ngưu Nhân muốn đuổi theo, nhưng mụ quỷ già cản lại, nói:”Ngươi đi theo vô dụng thôi, theo ta đi luyện hồn.”
Ngưu Nhân bị mụ quỷ già kéo đi, rời khỏi đài Cửu U, nghe chừng vì thượng cổ thú hồn vương kia.Ngay sau đó, một tiếng thét giận dữ đầy vẻ liều mạng phát ra.
“Đầu trâu mặt ngựa…lại mang ra cho ta chọn? Có lầm không đấy?!”
“Ây da, đấy chính là thú hồn vương cực khủng đó nha!”
“Đừng có lừa ta, dù chết ta cũng không thèm chọn đầu trâu mặt ngựa đâu!”
“Ây da, đầu trâu chẳng phải là thích hợp nhất còn gì?”
Nhìn gã béo đang thở hồng hộc vì tức giận, mụ quỷ già cười: “Truyền thuyết chỉ là truyền thuyết thôi, có khi sự thực lệch đi rất xa.Ngươi sao biết đầu trâu này năm đó uy mãnh thế nào? Chính là chiến hồn cực khủng trong man tộc chúng ta năm đó.Mấy vị man tộc thánh hiền cũng từng tế luyện dung hợp với hồn của ngưu vương đó.Cũng không giống trong truyền thuyết, đầu trâu này không phải tiểu tốt ở âm phủ đâu.Nếu ngươi không phải con cháu của ta, ta liền mặc kệ ngươi, lại càng không nói đem anh hồn đang ngủ say nhập vào cơ thể ngươi.”
Từ trong hang động cổ sâu thẳm thổi ra linh hồn ba động khủng khiếp, khiến kẻ khác sợ hãi, luồng lực lượng cường đại này làm Ngưu Nhân khó thở.
“Trên người ngươi có nhiều thú hồn loạn xà ngầu, vừa hay cấp cho Ngưu Vương hồn.” Mụ quỷ già cười nói:”Nếu có một ngày ngươi tu luyện thành công, chắc chắn trên dương thế mỗi ngày ngươi sẽ thành tâm cúng bái, nhớ tới công ơn của ta.”
Trong đám đầu trâu mặt ngựa kia, cái chiến hồn to lớn của con trâu già…Ngưu Nhân khóc không ra nước mắt.
Trong âm phong gào thét ghê rợn, Tiêu Thần rơi nhanh xuống Cửu U mười tám tầng địa ngục.Trong vực sâu vô tận, bóng tối đen kịt không chút tia sáng nào, các âm hồn kêu rên.Nếu không có Thất Thải Thánh Thụ tỏa ra ánh sáng, Tiêu Thần sợ rằng đã bị vô số hồn ảnh cắn xé tan thây rồi.
Không biết Cửu U này sâu bao nhiêu, sau hai canh giờ, Tiêu Thần mới chạm đáy.Nơi này âm khí rất nặng, làm cho tim có cảm giác áp lực lớn.Thậm chí ngàn vạn hồn phách kia cũng không đuổi tới nơi này.
Trong lòng núi, khắp nơi trên mặt đất là xương trắng, không biết tích tụ thế nào mà thành, khí tức tử vong là thứ duy nhất ở đây, không còn gì khác.
Tiêu Thần lấy linh giác thay cho thị giác, trong bóng tối vô tận này, cẩn thận đánh giá.Hắn dọc theo con đường ngập xương trắng đi tới.
Sau khoảng một canh giờ, phía trước xuất hiện cánh cửa phong ấn, lấp lánh ánh sáng huyết sắc, toát ra vẻ đẹp lạnh lẽo uy nghiêm dựng tóc gáy.
Một hư ảnh hiện ra phía trước cánh cửa màu máu đáng sợ kia.Trong khung cảnh kinh khủng này, tiếng nói già nua vang lên thêm phần khủng bố: “Ngươi…đã…đến…rồi…”
“Ngươi là ai?” Tiêu Thần vội dừng lại, cố gắng tỉnh táo nhìn chằm chằm vào quỷ ảnh mơ hồ trước mặt.
“Ta…là…một lão quỉ trầm luân nơi Cửu U năm tháng vô tận này…là ai không quan trọng…Ngươi tới vừa đúng lúc…Con thú nhỏ có linh hồn không thể bị ma diệt kia còn đang ở sau cánh cửa đó…”
“Sao cơ? Ngươi nói Kha Kha ở ngay phía sau cánh cửa?”
“Vừa rồi, lúc đang chờ ngươi, ta liền cùng âm linh câu thông.” Huyết vụ lan tràn, quanh thân lão quỷ huyết quang bay lượn.Cánh cửa đối diện không ngừng có những dòng máu đỏ sậm chảy xuôi xuống, đối với hoàn cảnh trước mắt lại càng tăng thêm vẻ quỷ dị, đáng sợ.
Sau cả một canh giờ, lão quỷ dường như mới thở phào một hơi dài, nói: “Có âm linh tới tim nó rồi.”
Ngay lúc này, Tiêu Thần trong nháy mắt cảm giác được khí tức quen thuộc xuyên qua cánh cửa, nghe được thanh âm của tiểu thú.
Tiêu Thần nóng lòng muốn nhìn thấy tiểu thú.Tinh thần chấn động mở ra, sau chút chần chừ liền đem suy nghĩ trong lòng xuyên qua khe hở nhỏ giữa cánh cửa bị phong ấn.
“Bọn họ lừa ngươi đấy…ta ở bên này sống rất thích…” Đây là lần đầu tiên Tiêu Thần cảm giác được giao động tinh thần của Tiểu Thú.Phảng phất như nó thực sự mở miệng nói chuyện.Loại giao động nhẹ nhàng này có thể nói là khá ngập ngừng, vô cùng non nớt, như một lời nói thầm bên tai, khiến lỗ tai có cảm giác ngứa ngứa.
Tiêu Thần vừa cảm thấy chua xót, vừa cảm thấy nhớ nhung.Buồn cười, Tiểu thú giờ phút này nhất định đang lơ mơ, nói không chừng vừa mới tỉnh ngủ, mơ màng trở dậy.
“Kha Kha mau trở lại thôi.”
“Ta muốn ăn quả Sâm Tử Toản Âm Mộc, nhưng bọn hắn tìm mấy tháng mới được tám quả thôi.Ta còn ăn chưa đã mà” Thanh âm Kha Kha có chút ngọng nghịu, lại mang chút tiếc nuối và bất mãn.
Tiêu Thần thật không biết nói gì cho phải, dường như…mọi thứ không giống như hắn tưởng tượng! Tiểu thú ở bên kia có vẻ như không chỉ không có nguy hiểm, mà ngược lại vô cùng dễ chịu, khoan khoái!
Sợ rằng tìm khắp âm phủ cũng không ra bao nhiêu cây Tử Toản Âm Mộc, mà có thể kết tinh thành quả, lại càng như phượng mao lân giác.Nếu không phải Tử Toản Âm Mộc sinh trưởng hơn mười vạn năm thì không thể ra quả.Mà dù ra quả cũng vô cùng khó khăn, thế mới nói quả Sâm của Tử Toản Âm Mộc so với Thiên thần quả còn khó tìm hơn.

☀️ 🌙