Đang phát: Chương 222
Thời thượng cổ, nơi đây từng xuất hiện một cột sáng kì dị, Tru Tiên kiếm hung hãn chấn động trời đất, tự phá vỡ phong ấn địa ngục bay ra, chứng tỏ đây là vùng đất đáng sợ và huyền bí.
Tiêu Thần và Ngưu Nhân im lặng suốt nửa ngày, nhiều chuyện vượt quá tầm hiểu biết của họ.Chính vì cảm giác thần bí này, họ càng khát vọng trở nên mạnh mẽ, mong một ngày đạt đến cảnh giới đó.
Đi qua vùng đất hoang vu màu máu, Tiêu Thần và Ngưu Nhân đã di chuyển trong âm phủ tối tăm mười lăm ngày.Theo chỉ dẫn của Sở Giang Vương, họ sắp đến Cửu U đài.
Họ phóng nhanh như chớp, Tiêu Thần nóng lòng muốn đến đó ngay lập tức, không biết Kha Kha ra sao.
Đến ngày thứ mười sáu, họ đã đi được mười mấy vạn dặm.Dù chưa thấy Cửu U đài, họ biết mình đang đến gần.
Lúc này, họ nghe thấy âm thanh rất nhỏ, dường như từ hướng Tây Bắc có tiếng cao tăng tụng kinh, một luồng lực thần thánh dao động khiến cả địa ngục chấn động.
Trong âm tào địa phủ tối tăm, lực lượng thần thánh hiện ra vô cùng rõ ràng, khiến Tiêu Thần và Ngưu Nhân lập tức cảm nhận được.
“Đi xem sao.” Ngưu Nhân vốn không phải người thích an phận, liền điều khiển Hắc Long Vương, cùng Tiêu Thần lao về phía Tây Bắc.
Đi được hơn mười dặm, tầng tầng kim quang chuyển động.Phía trước là một mảng ánh sáng rực rỡ, như bình minh chiếu rọi địa ngục tối tăm.Tiếng tụng kinh cầu nguyện phát ra từ đó.
Một ngôi miếu cổ hiện ra.Ánh sáng bình minh chói lọi, như một lớp ánh sáng hoàng kim phủ lên miếu cổ, Phật lực liên miên không dứt phát ra từ nơi đó.
“Địa ngục cổ miếu!” Ngưu Nhân như nhớ ra điều gì, vội nói: “Địa Tạng Vương đang trấn giữ nơi này.”
Tiêu Thần và Ngưu Nhân không lại gần ngay, mà dừng lại trên một ngọn núi đá màu nâu cách đó hơn hai mươi dặm để quan sát.
“Đức phật từ bi!”
Đột nhiên, một tiếng động phát ra từ sau lưng họ mà họ không hề cảm nhận được trước đó.
“Leng keng…”
Thần kiếm sau lưng Hắc Long Vương phát ra thánh quang, bao phủ cả bọn vào bên trong.
Tiêu Thần và Ngưu Nhân quay lại, thấy một lão tăng gầy trơ xương đứng ở vách núi phía sau họ, lông mi dài trắng như tuyết rủ xuống khóe mắt.Da tay vàng khè khô héo, như một cây gậy trúc, hai tay chắp lại miệng tụng phật hiệu.
Lão tăng mặc tăng bào màu xám xịt, như hàng trăm năm không giặt, bẩn thỉu không thể chịu nổi.Khuôn mặt đầy vết tích thời gian, nhất là chiếc áo cà sa rách nát đã sớm không nhìn ra hình dạng gì.
Trong địa ngục âm trầm tối tăm, đột nhiên nhìn thấy một lão tăng như vậy, ai cũng giật mình.Tiêu Thần và Ngưu Nhân nghĩ ngay: lão là người hay quỷ?
“Lão là sư thật, hay là quỷ tăng?” Ngưu Nhân cẩn thận hỏi.
“Bần tăng đã xuống tóc hơn hai trăm năm, năm xưa là một khổ hạnh tăng, hiện đang tạm cư trong miếu Địa Tạng Vương.”
“Khổ hạnh tăng? Sao lại ở trong miếu Địa Tạng Vương?” Ngưu Nhân kinh ngạc hỏi.
“Địa Tạng Vương mấy ngàn năm nay không thấy chân thân, địa ngục lại có vô số âm hồn hung ác và đại yêu ma, khiến nhiều cổ miếu bị yêu ma chiếm lĩnh.Bần tăng không có chỗ ở, lang thang đến nơi cổ miếu từng được Địa Tạng Vương đích thân dựng lên này.” Lão tăng chỉ về phía miếu cổ rực rỡ ánh sáng thần thánh, nói: “Nơi này là mảnh đất Phật cuối cùng, tất cả các cổ miếu nơi khác đều thành sào huyệt của ma rồi.Dù Địa Tạng Vương tái hiện, e rằng cũng khó thu hồi.Bởi vì không chỉ có quỷ hồn hung tàn, mà ngay cả một số tuyệt thế yêu ma trên dương gian cũng mang thân thể vào địa ngục.Các vị thí chủ có muốn theo lão nạp trở lại cổ miếu không?”
“Không không, không.Hảo ý của ông, chúng ta xin nhận, chúng ta không đi đâu.” Ngưu Nhân vội vàng từ chối.Đi theo một quỷ tăng, đánh chết hắn cũng không dám.
Lão tăng cười, nói: “Hai vị không cần sợ hãi, ta không phải ác quỷ hung dữ, chỉ là một tăng hồn trọn đời hướng Phật.Trong miếu Địa Tạng Vương không phải tất cả là quỷ tăng, bên trong có hai tăng nhân còn sống thuộc huyết thống Địa Tạng Vương.”
“Không không, không, chúng ta đang có việc gấp, thật sự không muốn quấy rầy.” Ngưu Nhân nói gì cũng không muốn đi theo.
“Được rồi, bần tăng không miễn cưỡng.Nhưng có một chuyện muốn nhờ, xin ba vị thí chủ tặng vài giọt chân dương huyết.Trong địa ngục này, quỷ hồn quá hung ác, gần đây các cổ miếu đều không thể ở được.”
“Cái này…được rồi.” Ngưu Nhân và Tiêu Thần nhìn nhau, bất đắc dĩ đồng ý.Lão quỷ tăng này dường như có thực lực sâu không lường.Nếu muốn hại họ, không cần phí lời nhiều như vậy.
Thực ra, lão tăng chủ yếu muốn lấy máu Long Vương, sau khi dùng bình ngọc đựng vài giọt thì tụng niệm phật hiệu cảm tạ.
Cuối cùng, lão tăng nghiêm túc nói: “Bần tăng khi còn sống có tu luyện thuật tiên đoán.Tuy không thể hoàn toàn dự đoán tương lai, nhưng ít nhiều cũng có chút linh cảm.Ta cảm thấy trong miếu Địa Tạng Vương sắp có một kiện bảo vật xuất hiện, nó liên quan đến các vị thí chủ.Vì vậy một lần nữa mời hai vị ở lại, coi như bần tăng báo đáp ân tình biếu tặng chân dương huyết vừa rồi.”
Dù là cổ miếu thần thánh thì bây giờ cũng bị quỷ tăng bao vây.Ngưu Nhân không muốn đi chút nào.Nhưng Tiêu Thần sau khi suy nghĩ đã quyết định đi thử một chuyến, nên hắn cũng đành theo.
Khi đến gần ánh sáng rực rỡ và tường miếu thần thánh, Tiêu Thần biết lão tăng không hề nói dối.Bởi vì Khỏa Thi Bố, Toại Nhân Toản, cả hai khối chân đá cùng lúc rung động bay lên.Điều này khiến hắn nhìn lão tăng với ánh mắt khác.Xem ra, lão tăng này khi còn sống Phật lực phi phàm, phải biết rằng thuật tiên đoán là một trong những thần thông huyền ảo nhất.
Tiêu Thần rất hồi hộp, liên tiếp thấy hai chân đá thần bí, chẳng lẽ lần này lại có phát hiện gì nữa sao?
Dù là cổ miếu chốn âm phủ, tiếng tụng kinh vẫn vang vọng.Phật âm bao la, dù đại đa số là quỷ tăng, tuy họ thành âm hồn nhưng vẫn giữ lại được một thân phật lực.Theo ý đó, họ có thể xem như âm linh ứng với một loại linh thể có Phật lực tinh khiết.
Nhiều lão tăng thấy họ tiến vào miếu, nhưng không nói gì.Tất cả đều ngồi xếp bằng trong cổ miếu, lớn tiếng tụng kinh.Tuy là quỷ tăng nhưng so với nhiều vị “cao tăng đắc đạo” trên nhân gian còn có khí tức thần phật hơn, thật là đáng cười.
Có rung động rất nhỏ, Toại Nhân Toản rời khỏi Tiêu Thần, lặng lẽ bay về phía mấy gian cổ miếu hoang dại.
“Ầm ầm ù ù”
Không lâu sau, âm thanh rung động truyền ra, mấy gian cổ miếu đổ sụp xuống.Toại Nhân Toản bay ngược lại rơi vào tay Tiêu Thần.Hắn kinh ngạc thấy trong tay có thêm một cánh tay đá.
Nhiều quỷ tăng nghe âm thanh chạy lại, có cả hai lão tăng lúc trước cũng bay tới.
“Ai dám phá hủy cổ miếu mà Địa Tạng Vương đã tự mình dựng lên?” Hai lão tăng gầy như da bọc xương, hóa ra là hai La Hán thuộc huyết thống Địa Tạng Vương.
Khi sóng tinh thần rung động hướng về Tiêu Thần, quỷ tăng hiểu ra.
Trong mắt hai lão tăng bắn ra hai tia sáng dừng lại trên cánh tay đá trong tay Tiêu Thần, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Một trong hai người run rẩy nói: “Từng có lời đồn, Địa Tạng Vương đại từ đại bi trí tuệ vô biên từng bị mê sảng, tự lẩm bẩm nói có một Thạch nhân gồm chín phần.Có ba mẩu rớt xuống địa ngục.Truyền thuyết năm xưa, Địa Tạng Vương vừa dâng lễ cúng bái, vừa đem thờ làm thánh vật đặt trong miếu thờ.Nghe nói, Thông Thiên giáo chủ có dũng khí khiêu chiến Tổ Thần triều Hữu Sào, sau khi cùng Lão Tử kịch chiến thì Tru Tiên kiếm rơi xuống địa ngục, trùng hợp rơi xuống di thể của Thạch nhân.Cuối cùng đành thở dài một tiếng mà không thể mang Tru Tiên kiếm đi.”
Nghe tin này, Tiêu Thần rất hồi hộp, một Thạch nhân bình thường mà có lai lịch lớn vậy sao? Hắn nảy ra ý nghĩ, không nhịn được hỏi: “Liệu Thạch nhân có phải là xá lợi của Tổ Thần triều Toại Nhân?”
Tuy Thạch nhân rất nhỏ, nhưng thần thông của Tổ Thần không thể tưởng tượng được.Nếu dù chết đi, sau khi hóa thạch thành hình dạng như vậy, cũng không phải không thể.Huống hồ đây là do thạch khí của Toại Nhân Toản tự tìm đến.Dường như cả Khỏa Thi Bố cũng có cảm ứng.
Điều khiến họ nghĩ tới, chính là quỷ tăng này khi còn sống có sức mạnh phi phàm, đã tu được đại thần thông là thuật tiên tri.Nếu không có gì ngoài ý muốn thì người như vậy có thể thành Phật, không biết vì sao sau khi chết lại bị đày xuống địa ngục.Lão lắc đầu nói: “Không phải, khi thạch nhân chia thành chín phần thì Tổ Thần triều Toại Nhân còn chưa gặp chuyện.Ngược lại trong câu chuyện từ cổ kinh vô danh có thể dẫn đến đầu mối.Ta từng đọc một bộ cổ kinh không nguyên vẹn trên dương gian, không phải kinh văn Phật giáo.Chỉ còn lại vài tờ cuối cùng, trong đó ghi một số thứ mơ hồ.Đại khái là mấy vị Tổ Thần triều Toại Nhân, triều Hữu Sào từng được chia mấy khỏa đá có khí chất do Thạch nhân vỡ ra.Cũng không biết có phải là toàn bộ chín mẩu của Thạch nhân hay không.Vật nằm trong tay tiểu thí chủ rất giống một mẩu thạch chất có khí vật mà trong cổ kinh kia từng nhắc tới.”
Nghe xong những lời này, mọi người đều kinh ngạc.Ngoại trừ hai lão tăng thuộc huyết mạch Địa Tạng Vương thì chỉ có lão quỷ tăng đến từ dương gian chắp tay lễ kính, giờ phút này nhìn lão rất không bình thường.
Tiêu Thần kinh ngạc vô cùng, tưởng rằng Toại Nhân Toản là thánh vật do Tổ Thần triều Toại Nhân đắc đạo.Nhưng không ngờ lại đoạt được Toại Nhân.Xem ra, Thạch nhân này quả thực không hề đơn giản! Khiến người ta dễ tưởng tượng phong phú…
“Phật gia chú ý hữu duyên, nếu là các người đoạt được, chính là đáng cho nó xuất thế.” Hai lão tăng thuộc huyết mạch Địa Tạng Vương không làm khó Tiêu Thần.
Được quỷ tăng chỉ điểm, ba ngày sau Tiêu Thần đến Cửu U đài.Từ xa đã thấy bóng đen khổng lồ như núi.
Trong ba ngày này, Tiêu Thần giật mình phát hiện, di thể của Thạch nhân ẩn vào lục phủ ngũ tạng hắn thì xảy ra biến hóa kinh người.Hai mẩu chân đá tổ hợp thành nửa thân dưới đã không còn đứng nữa, tự nhiên ngồi xuống khoanh chân.Hai chân này cùng cánh tay trái tự nhiên có quang hoa nối liền.Quang hoa làm nổi lên các bộ phận hư cấu khác của di thể nối liền tạo thành thân ảnh một người.Ngoại trừ hai chân và tay trái là thật còn những chỗ khác đều mơ hồ.Nó lặng lẽ ngồi xếp bằng trong lồng ngực Tiêu Thần, như đang lặng yên tu hành.
Thoạt nhìn không liên quan, mà giờ nó phảng phất như cùng Tiêu Thần hợp thành toàn thể, vô cùng tự nhiên hài hòa.Ngay cả Hoàng Kim Thần Kích và Ô Hắc Thiết Ấn cũng không tránh được Toại Nhân Toản, tự nhiên thu nhỏ lại cỡ đầu móng tay rồi chui vào tay trái Thạch nhân, lòng bàn tay hướng lên trời lặng im nâng nó lên.
