Đang phát: Chương 170
Mạch Luân bị Mục Trần đánh cho tan tác, khu tân sinh lại rộng mở thênh thang.Trận chiến nảy lửa ấy vẫn còn được đám tân sinh rỉ rả bàn tán, thậm chí cả đám lão sinh cũng nghe phong phanh.
Kết quả trận đấu khiến lũ lão sinh không khỏi kinh ngạc.Mạch Luân dù sao cũng sắp chạm ngưỡng Dung Thiên cảnh trung kỳ, trong đám lão sinh tuy không phải là hảo thủ, nhưng thực lực ấy, đối với lũ tân sinh mới chân ướt chân ráo vào Bắc Thương linh viện, quả là khó ai địch nổi.
Vậy mà lại bị đánh bại!
Còn bị Mục Trần, một tân sinh, đánh cho thê thảm đến mức không còn sức phản kháng.Điều đó mới khiến đám lão sinh kinh dị.Xem ra, tân sinh năm nay quả thực không tầm thường.
Thất bại nhục nhã của Mạch Luân cũng khiến không ít lão sinh hả hê.Ai cũng biết tính cách hắn, nếu chỉ đơn thuần gây sự với Mục Trần, có lẽ chẳng ai nói gì, nhưng hắn lại hẹp hòi phong tỏa khu tân sinh.Dù sao, ai mà chẳng từng là tân sinh, cái kiểu làm của Mạch Luân chẳng ai ưa.
Thế nên, việc hắn thất bại, bị tước đoạt hết linh trị tích cóp nửa năm trời, ai nấy đều cho là đáng đời.Mặt mũi coi như vứt đi, sau này chắc chẳng dám vênh váo nữa.
Mục Trần chẳng rảnh hơi mà quan tâm đến thể diện của Mạch Luân.Tự mình gây chuyện thì tự mình gánh.Nếu Bắc Thương linh viện không có nội quy, e rằng hắn đã chẳng chỉ lụm được 20 ngàn linh trị.
Mấy ngày sau, khu tân sinh lại yên bình.Mục Trần vẫn ở lại, đề phòng tên tiểu nhân kia kéo thêm người đến quấy phá.
May mắn là chuyện đó không xảy ra.Mạch Luân có lẽ xấu hổ quá nên cũng biệt tăm biệt tích.Mấy ngày nay, Chu Linh và đám bạn tất bật lo chuyện thành lập xã đoàn, khí thế hừng hực.Đề nghị của hắn được đám tân sinh nhiệt liệt hưởng ứng.Bị giam lỏng hơn mười ngày, ai cũng hiểu rõ sự cạnh tranh khốc liệt ở đây.Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
Việc thành lập xã đoàn thuận lợi khiến Chu Linh rất phấn khích.Dù trước đây ở Bắc Thương giới hắn cũng đã xây dựng thế lực, nhưng chỉ là tạm thời, lại không lớn mạnh.Hiện tại, bọn họ sẽ kề vai sát cánh nhiều năm ở Bắc Thương linh viện, xây dựng thế lực ở đây mới đáng để dốc sức.
Mục Trần chẳng mấy hứng thú với mấy chuyện ồn ào này.Hắn ủng hộ Chu Linh, nhưng không có nghĩa vụ phải đi theo làm mấy việc rườm rà.
Việc Mục Trần chỉ chú tâm tu luyện lại được Chu Linh vô cùng hoan nghênh.Muốn xây dựng một thế lực hùng mạnh, thì phải có cường giả trấn áp những kẻ muốn gây rối.Hiện tại, Mục Trần và Lạc Li chính là những cường giả mà họ cần.
Bởi vậy, dù đang đầu tắt mặt tối chạy đông chạy tây, chẳng ai dám đến làm phiền Mục Trần, giúp hắn có được những ngày tháng nhàn nhã.
Trong tiểu lâu, Mục Trần ngồi xếp bằng trên tầng cao nhất, vận chuyển Đại Phù Đồ Quyết, hấp thu linh khí tràn ngập trong thiên địa.Khu tân sinh dù sao cũng là một Tụ Linh trận cấp 4, linh khí nồng đậm hơn nhiều so với Tụ Linh trận cấp 3 ở Bắc Linh viện, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn gấp đôi.
“Tụ Linh trận cấp 4 đã lợi hại như vậy, không biết cấp 5, cấp 6 còn khủng bố đến mức nào?”
Mục Trần bất giác tò mò.Những Tụ Linh trận cấp bậc đó hắn chưa từng được thấy.Tụ Linh trận cấp 5, cấp 6, đừng nói là Bắc Linh cảnh, e rằng cả Bách Linh đại lục cũng chẳng có bao nhiêu.
“Lạc Li có lẽ đang tu luyện ở Tụ Linh trận cấp 5, lâu vậy mà vẫn chưa về…”
Mục Trần bất đắc dĩ lắc đầu.Hắn hiểu rõ tính tình Lạc Li.Không hiểu vì sao, cô gái ít nói này lại có một sự cố chấp lớn với việc tu luyện, khiến ngay cả Mục Trần cũng phải kinh ngạc.Ngày hắn cứu nàng khỏi tay đám người kia, sau một thời gian tiếp xúc, có lẽ nàng đã có chút dao động tình cảm với hắn, có lẽ là hảo cảm nảy sinh giữa nam và nữ.
Với những cô gái bình thường khác, hơn phân nửa sẽ muốn giữ lấy tình cảm này, còn Lạc Li thì khác.Nàng quyết định đuổi giết Mục Trần, để hoàn toàn xóa bỏ những rung động vừa nảy sinh trong lòng.
Bởi vì nàng cảm thấy cảm xúc sẽ cản trở việc tu luyện, phá vỡ tâm cảnh của nàng.Do vậy, dù trong lòng đấu tranh, nhưng sự cố chấp tu luyện vẫn quá lớn, dẫn đến cuộc đuổi giết kéo dài suốt nửa năm.
Lạc Li tính tình lạnh nhạt, dường như chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì, luôn nhìn thế giới bằng con mắt của người ngoài cuộc.Nhưng dù thế nào đi nữa, nàng vẫn là con gái.
Nàng không biết rằng khi nảy sinh tình cảm với một người con trai, có thứ gì đó đã lặng lẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.Do đó, nửa năm sau, khi nàng đánh bại Mục Trần, trường kiếm kề sát cổ hắn, nhìn vào vẻ mặt của hắn, nàng phát hiện ra hảo cảm mà nàng cố công đè nén đã phá tan xiềng xích, biến thành hạt giống tình yêu, nảy mầm trong trái tim nàng.
Cuộc săn đuổi chém giết, ai là thợ săn, ai là con mồi, ai thắng, ai thua…không ai có được câu trả lời rõ ràng.
Sự cố chấp tu luyện của Lạc Li khiến Mục Trần đôi lúc cảm thấy xót xa, nhưng hắn không hề ngăn cản, bởi vì mỗi khi nàng cố gắng tu luyện, hắn cũng cố gắng hơn cả nàng.
“Cô nàng này…”
Mục Trần khẽ thở dài.Hắn có thể nhận ra Lạc Li xuất thân không hề tầm thường.Thấy thái độ của vị lão sư bán hàng trong Linh Trị điện, hắn càng chắc chắn hơn về cảm giác của mình.Điều đó càng khiến hắn thêm nghi hoặc, Lạc Li có gia cảnh khủng khiếp như vậy, tại sao lại phải tu luyện đến mức quên mình như thế?
Theo những gì hắn cảm nhận được về Lạc Li, nàng không phải là một kẻ cuồng tu luyện thực sự.Thậm chí, mơ hồ nàng còn có chút chán ghét và không muốn tu luyện, nhưng…
Mục Trần lắc đầu, lại thở dài, tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ đó.Lạc Li không nói cho hắn, hắn cũng sẽ không ép nàng phải nói.
Nghĩ vậy, Mục Trần không phiền não nữa, siết chặt tay, linh trị bài hiện lên con số hơn 30 ngàn linh trị.
“Mới có ba vạn.”
Mục Trần tặc lưỡi.So với giá tinh huyết Bắc Minh Long Côn, còn thiếu những 6 triệu 970 ngàn linh trị.Mạch Luân kia tích cóp từng tí một, mà 20 ngàn linh trị cũng tốn hết nửa năm.Nếu tính theo tốc độ đó, muốn gom đủ số, hắn phải mất hơn…10 năm?
“Mục Trần.”
Thình lình, ý niệm của Cửu U Tước vang lên.
“Hả?”
“Ngươi đem đống Thiên Lôi Châu này đi bán xem được bao nhiêu linh trị.”
Cửu U Tước tỏ ra hớn hở, Mục Trần chợt thấy một luồng hắc ám từ trong cơ thể chui ra.
“Ầm Ầm.”
Hắc ám xuất hiện, sấm nổ đì đùng.Mục Trần ngạc nhiên nhìn thấy trong luồng hắc ám là cả một rừng hạt châu màu bạc, to chừng ngón cái, bề ngoài có lôi văn, năng lượng tinh khiết tỏa ra mang theo sấm chớp.
“Đây là…Thiên Lôi Châu? Sao nhiều vậy?”
Mục Trần sững sờ, nhướng mày kinh hãi: “Ngươi lấy đâu ra?”
Một đống Thiên Lôi Châu, nhìn sơ qua cũng phải 500 viên.Nếu bán được 200 linh trị một viên, thì cũng được 100 ngàn linh trị, giá trị không hề nhỏ.
“Lúc ngươi tu luyện ở Lôi vực, ta cũng lén hấp thụ một ít thiên lôi lực, sau đó ngưng luyện thành cái này.”
Cửu U Tước giọng điệu đầy phấn khích: “Không phải nói cái này bán được linh trị sao? Chừng này được bao nhiêu?”
Mục Trần thấy kỳ lạ.Sao Cửu U Tước bây giờ lại giống mấy tên gian thương đang lăm le kiếm món hời lớn thế? Cái dáng vẻ này khác hẳn với vẻ cao ngạo trước kia.
“Khoảng 100 ngàn linh trị.”
Mục Trần trả lời.
“Còn một khoảng cách lớn mới đến 7 triệu, không sao! Chúng ta cố đi vào Lôi vực nhiều lần một chút, ta toàn lực ra tay, ngưng luyện Thiên Lôi Châu chắc chắn không chậm đâu.”
Cửu U Tước nghe báo giá, lúc đầu có chút chùng xuống, nhưng sau đó lại tỏ ra quyết tâm.
“Ngươi toàn lực ra tay? Muốn làm ầm ĩ lên sao…Làm vậy chắc chắn sẽ bị cao tầng của Bắc Thương linh viện chú ý.Dù sao cái này cũng là một loại khảo nghiệm cho đệ tử.Làm như ngươi nói có lẽ sẽ bị cho là gian lận, đến lúc đó bị phạt thì công toi hết sao?”
Mục Trần cười khổ.Mấy chuyện làm ăn một vốn bốn lời thế này im lặng mà làm thì tốt, đâu cần phải há miệng sư tử, dễ gây ra nguy cơ.
“Ta muốn nhanh chóng có được tinh huyết Bắc Minh Long Côn.”
Cửu U Tước cũng hiểu đạo lý, nhưng vẫn không cam lòng.Cơ hội hóa rồng đang ở ngay trước mắt, nhưng lại bị cánh cổng linh trị ngăn cản.
“Từ từ rồi sẽ có, lo gì.Chúng ta còn nhiều thời gian.”
Mục Trần an ủi.
“Được rồi, đống Thiên Lôi Châu ngươi xử lý đi.Lần sau đến Lôi vực ta lại lén ra tay một chút, cố gắng tránh cho người ta phát hiện, ngưng luyện thêm một ít Thiên Lôi Châu.”
Cửu U Tước bất đắc dĩ nói.
Mục Trần cười gật đầu, thu hết Thiên Lôi Châu trước mặt.Bỗng nhiên, thần sắc hắn khẽ động, ngẩng lên nhìn một bóng hình từ xa bay tới, rồi dừng lại trên lầu cao.Ánh hào quang tan đi, lộ ra một bóng dáng xinh đẹp tuyệt trần.
Mục Trần nhìn bóng hình quen thuộc ấy, mỉm cười.
Cuối cùng cũng tu luyện xong rồi sao…
