Đang phát: Chương 171
Trên đỉnh lâu, Lạc Li hiện thân, đôi mắt đẹp liếc Mục Trần, mỉm cười rạng rỡ: “Đã đột phá Thần Phách cảnh hậu kỳ rồi cơ à?”
Mục Trần gật đầu, cười đáp: “Nàng còn dụng công hơn cả ta ấy chứ.”
Lạc Li khẽ ửng hồng, đáp: “Ta chỉ đến Tụ Linh trận cấp năm tu luyện một chút thôi, hiệu quả cũng không tệ…À phải rồi,” đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, “Nghe nói tên Mạch Luân bị ngươi xóa tên khỏi Thần Phách bảng đến gây sự, ta vội vàng chạy ra xem sao.”
Mục Trần chán nản lắc đầu, kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Nghe xong, gương mặt Lạc Li trở nên lạnh băng: “Nếu ta ở đây, có lẽ đã không xảy ra chuyện như vậy.”
“Không sao, để hắn nhảy nhót cho vui thôi.” Mục Trần cười khẩy, một tên Mạch Luân còn chưa xứng làm đối thủ của hắn.
“À…” Mục Trần nhớ tới lời nhờ vả của Chu Linh, bèn chuyển sang chuyện tổ chức xã đoàn.
“Xã đoàn à? Bắc Thương Linh Viện thế lực vô số, có thêm đồng minh cũng tốt.Nếu ngươi ủng hộ, cứ làm theo ý mình là được.” Lạc Li vừa nói vừa vuốt mái tóc bạc, nàng không mấy quan tâm đến chuyện này, chẳng qua vì Mục Trần nên mới tán thành mà thôi.
Mục Trần bất đắc dĩ, chợt nghe tiếng xé gió, Chu Linh, Diệp Khinh Linh cùng vài người khác đang chạy tới.
Chu Linh vừa thấy bóng dáng xinh đẹp quen thuộc đã mừng rỡ, hạ xuống đỉnh lâu: “Lạc Li, cuối cùng ngươi cũng trở lại rồi!”
Lạc Li thản nhiên mỉm cười, không đáp lời.
“Sao rồi? Xã đoàn chuẩn bị thế nào rồi?” Mục Trần vui vẻ hỏi.
“Hì hì, ta đến đây để báo cho hai người đây! Xã đoàn đã cơ bản thành lập, thành viên ban đầu hơn bảy trăm người đều là tân sinh, về sau muốn gia nhập phải xét duyệt.” Chu Linh phấn khởi đáp.
Mục Trần gật đầu: “Mấy chuyện đó cứ giao cho các ngươi, bọn ta không nhúng tay đâu.”
“Xã đoàn cứ để chúng ta quản lý, hai người là chiêu bài, phải duy trì thanh danh ở Bắc Thương Linh Viện, đó mới là việc của hai người!” Chu Linh cười nói: “Đến khi hai người chiếm hai vị trí trên Thiên Bảng, chúng ta sẽ trở thành thế lực mạnh nhất Bắc Thương Linh Viện.”
“Hùng tâm nhỏ quá nhỉ?” Mục Trần cười, chiếm hai vị trí Thiên Bảng, nói dễ hơn làm nhiều.
“Đúng rồi, xã đoàn tên gì?” Mục Trần đột nhiên hỏi.
Chu Linh cười hô hố, liếc nhìn Lạc Li, vội ho một tiếng: “Chúng ta đã thương nghị, quyết định đặt tên là…Lạc Thần Hội.”
“Lạc Thần Hội?” Mục Trần và Lạc Li đều ngẩn người, cứ như xã đoàn này do nàng đứng ra thành lập.
“Hì hì, Lạc Li có hình tượng tốt, trong mắt đám tân sinh cứ như nữ thần, tĩnh mà không lạnh, đẹp mà không mê hoặc…Ta cá không lâu nữa nàng sẽ là hoa khôi được hoan nghênh nhất Bắc Thương Linh Viện.” Chu Linh hứng chí nói.
“Ngay cả huy hiệu cũng làm rồi này…” Chu Linh lấy ra một huy hiệu tinh xảo, màu ám lam, hoa văn gợn sóng, có hình một người áo đen, tóc như suối bạc, đôi mắt lưu ly.
Mục Trần giật giật khóe miệng, hoàn toàn là hình ảnh của Lạc Li!
“Nhàm chán.” Lạc Li phán một câu khiến Chu Linh chưng hửng.
Mục Trần ho nhẹ: “Lạc Li vốn đã có mị lực lớn, các ngươi còn làm như vậy, chẳng phải càng tạo thêm ong bướm tìm hoa, gây phiền toái cho ta thôi sao?”
“Óe…” Chu Linh gãi đầu: “Vậy thêm hình của ngươi vào luôn, để người ta biết hoa đã có chủ, không dám có tâm tư khác.”
Mục Trần nhướng mày, vỗ vai Chu Linh: “Hiếm khi ngươi nghĩ ra biện pháp hay thế này, thật đáng để ta coi trọng.”
Diệp Khinh Linh suýt sặc vì cười, mặt Lạc Li thì đỏ bừng, xấu hổ trừng Mục Trần.
“Được, vậy làm thế đi, Lạc Li không ý kiến gì chứ?” Chu Linh mỉm cười nhìn Lạc Li.
Lạc Li giận dỗi: “Mặc kệ các ngươi!”
Chu Linh mừng rỡ, quả nhiên chỉ có Mục Trần mới tác động được, nếu để bọn họ tự ý làm, Lạc Li còn lâu mới cho phép.
“Vậy quyết định thế nhé.” Chu Linh nói: “Gần đây Phi Long Hội và các thế lực khác đang tăng cường tuyển quân.Dương Hoằng dù sao cũng có danh vọng, lại tung tin sắp đứng đầu đại hội tân sinh, trở thành đệ nhất tân sinh năm nay.”
Mục Trần cười: “Hắn muốn đứng nhất, e là không dễ vậy đâu.”
“Ừ, nếu Dương Hoằng đứng nhất, có lẽ sẽ không tốt cho chúng ta.Chuyện ngăn cản hắn chỉ có thể giao cho các ngươi thôi.” Chu Linh nghiêm giọng, Dương Hoằng đã biết chuyện thành lập Lạc Thần Hội.Trong mắt hắn, Lạc Thần Hội chính là Mục Trần, chắc chắn hắn không có chút hảo cảm nào.
“Ta và hắn cũng còn thiếu một trận chiến.” Mục Trần cười nhạt, nụ cười có vẻ lạnh lẽo.Đối với Dương Hoằng, hắn đã muốn ra tay từ lâu.
Hiện tại, hai người đều kềm nén chờ đại hội tân sinh, mọi ân oán sẽ được thanh toán triệt để.
“Vậy bọn ta giao tên kia lại cho hai người.” Chu Linh cười, nói thêm về Lạc Thần Hội rồi cáo từ.
Mục Trần nhìn theo, rồi chuyển tầm mắt sang khu tân sinh phương bắc, gương mặt lạnh băng.
“Chưa biết quy tắc đại hội tân sinh ra sao, nhưng Dương Hoằng không dễ đối phó, không thể coi thường hắn.” Lạc Li nhẹ giọng nói.Dương Hoằng trong Linh Lộ cũng là một kẻ đứng đầu, chứng tỏ sự ưu tú của hắn, kẻ này thiên phú kinh người, thủ đoạn cũng chẳng kém, đáng để Mục Trần coi trọng.
“Tuy ta rất ngứa mắt tên kia, nhưng phải thừa nhận hắn không kém.Ta sẽ không ngu xuẩn coi thường đối thủ, hắn cũng vậy.Dù hắn luôn buông lời khinh thị, nhưng chắc chắn trong lòng luôn dè chừng ta.Tên kia như rắn độc, không thể cho hắn thừa cơ.” Mục Trần khoanh tay trầm ngâm.
“Ngoài Dương Hoằng, còn có Mộc Khuê và Băng Thanh, hai người đó cũng rất lợi hại.Trong Linh Lộ, danh vọng Mộc Khuê không kém gì Dương Hoằng, còn Băng Thanh là tinh anh đến từ Băng Linh Tộc, một chủng tộc có truyền thừa từ rất xưa! Tuy cô ta không tham gia Linh Lộ, nhưng không hề kém chúng ta chút nào.Họ cũng sẽ là đối thủ tranh đoạt vị trí đệ nhất.” Lạc Li nhẹ giọng nói.
Mục Trần gật đầu, Mộc Khuê và Băng Thanh kia cũng không phải kẻ tầm thường.
“Thật ra, còn một người nữa có khả năng tranh đoạt vị trí đệ nhất tân sinh.” Mục Trần đột nhiên cười, nhìn chằm chằm vào Lạc Li.Tuy bề ngoài nàng có thực lực Dung Thiên cảnh sơ kỳ, nhưng Mục Trần mơ hồ thấy chiến lực của Lạc Li còn đang che giấu khá nhiều.Dương Hoằng, Mộc Khuê, Băng Thanh cũng có chiến lực ẩn giấu khó dò.
Hai tên đứng đầu Linh Lộ, một tộc nhân ưu tú của Băng Linh Tộc, thì có ai đơn giản?
“Ai nữa?” Lạc Li ngẩn ra, thấy nụ cười trêu chọc của Mục Trần, mặt sa sầm, hừ nhẹ: “Hôm đó ngươi xui xẻo gặp ta, ta cũng không nương tay đâu!”
Mục Trần cười lớn, vung tay lên, một luồng hắc ám bay tới Lạc Li, một đám châu thể lóe lôi quang với tiếng sấm đì đùng vang lên.
“Đây là Thiên Lôi Châu, đối với rèn luyện linh lực vô cùng có ích.Nàng tu luyện ở Tụ Linh trận cấp năm, phối hợp với Thiên Lôi Châu, hiệu suất sẽ cao hơn.”
Lạc Li tò mò tiếp nhận, thấy có đến cả trăm Thiên Lôi Châu, kinh ngạc nhìn Mục Trần: “Thiên Lôi Châu ngưng tụ không dễ, sao ngươi lại tài năng đến mức ngưng tụ được nhiều thế này?”
Mục Trần nhún vai, dĩ nhiên sẽ không tiết lộ là do Cửu U Tước ngưng tụ ra.
“Hừm!” Một tiếng hậm hực vang lên trong lòng hắn, Cửu U Tước không hài lòng với việc Mục Trần tặng thành quả của nó cho người khác.
“Đừng keo kiệt, sau này ta trả lại cho ngươi.” Mục Trần cười trong lòng, vỗ về nó.Hắn lấy linh trị bài, một bức màn sáng hiện lên, vô số vật phẩm rực rỡ.
Mục Trần lướt tay trên màn, săm soi tìm kiếm.Đại hội tân sinh sắp tới, hắn cần chuẩn bị tốt một chút.
Mục Trần dừng lại ở một góc trên màn, cười hài lòng: “Chính là nó…”
Ở đó có một vật phẩm màu đỏ rực rỡ: “Đại Viêm Ma Trận, trận đồ cấp ba, giá ba vạn linh trị.”
