Đang phát: Chương 168
Lục Thiếu Du nhìn thanh niên mặc đồ đẹp, tự nhủ:
– Coi như ta làm việc tốt khi cứu ngươi một mạng.Đã giúp thì giúp cho trót, cho ngươi thêm viên thuốc, sống chết là do số trời.
Lần này Lục Thiếu Du tốt bụng giúp người, vì thanh niên kia bị thương khá nặng.
Ban đầu, Lục Thiếu Du định lấy viên đan dược trị thương loại nhì, nhưng rồi hắn lại tiếc rẻ, lấy viên loại ba đút cho người kia.
Lục Thiếu Du cười khổ:
– Làm người tốt đúng là tốn tiền thật.
Một viên đan dược loại ba đáng giá mấy ngàn đồng vàng.May mà giờ Lục Thiếu Du rủng rỉnh, chứ không thì hắn cũng tiếc đứt ruột.
Thấy thanh niên ướt sũng, Lục Thiếu Du lẩm bẩm:
– Thay y phục cho ngươi luôn vậy, ướt thế này ảnh hưởng đến vết thương.Đàn ông với nhau, ta không ngại, chắc ngươi cũng không để ý chứ?
Trong nhẫn trữ vật của Lục Thiếu Du còn vài bộ trường bào.
– Không ngờ trông mặt ngươi thư sinh yếu đuối thế mà cũng có cơ ngực đấy.
Lục Thiếu Du tốt bụng cởi áo cho thanh niên, bên trong là một lớp áo lót màu hồng nhạt, trước ngực được bó chặt bằng vải thô.Nếu không cởi áo ngoài thì không ai nhận ra.
Lục Thiếu Du ấn nhẹ, cảm giác mềm mại như của phụ nữ.
– Chết tiệt!
Lục Thiếu Du giật mình.Ngực làm sao mà mềm được? Nhìn kỹ thì ra là nữ, ngực nhô ra hai cục rõ ràng, đàn ông nào lại có ngực như vậy?
Lục Thiếu Du ngây người:
– Là nữ nhân, còn bị mình sờ soạng?
Cảm giác vừa rồi thật sự rất mềm mại.
Lục Thiếu Du nhìn người phụ nữ chỉ mặc áo lót nằm dưới đất.Khuôn mặt nàng tinh xảo, da trắng mịn, hàng mi dài, môi đỏ thắm.Nếu mặc đồ nữ thì chắc chắn là một mỹ nhân.
– Thôi, giúp nàng thay trường bào vậy.
Biết đối phương là nữ, Lục Thiếu Du ngại không dám sàm sỡ nữa.Hắn cẩn thận ôm người phụ nữ đang giả trai, thay cho nàng chiếc trường bào màu xanh lấy từ nhẫn trữ vật.Lục Thiếu Du thích màu xanh, quần áo của hắn phần lớn đều có màu này.
– Thơm thật.
Lục Thiếu Du đặt nàng xuống đất.Trên người nàng tỏa ra một mùi hương dễ chịu, càng ngửi càng thấy thơm.
Lục Thiếu Du đã làm xong mọi việc mà người phụ nữ kia vẫn chưa tỉnh.Có lẽ do tác dụng của viên đan dược loại ba, nên hô hấp của nàng đã ổn định hơn.
– Tiểu Long, giúp ta giải độc tiếp đi.
Lục Thiếu Du ngồi xếp bằng, chất độc trong người hắn vẫn còn khoảng hai mươi phần trăm.Giờ đã thoát khỏi Thôi Hồn Độc Suất, Lục Thiếu Du sợ Phệ Huyết Hóa Cốt Đan sẽ gây ra biến chứng, nên muốn loại bỏ nó càng sớm càng tốt.
– Xèo xèo!
Tiểu Long hiểu ý, nó thè lưỡi bò lên cánh tay Lục Thiếu Du, cắn nhẹ một cái.Một luồng khí lạnh mang theo lửa vàng lao vào ngực hắn.
Lục Thiếu Du nhíu mày.Cảm giác như lửa đốt người, đau râm ran khó chịu.Lục Thiếu Du cố gắng chịu đựng, để lửa vàng từ Tiểu Long nuốt hết chất độc của Phệ Huyết Hóa Cốt Đan.
Ba phút sau, Lục Thiếu Du bảo Tiểu Long dừng lại.Hắn chỉ có thể chịu đựng tối đa ba phút.Lửa vàng quá mạnh, Lục Thiếu Du cảm thấy nếu chậm thêm vài giây nữa, có lẽ hắn sẽ bị hòa tan thành tro bụi.
Nghỉ ngơi một lúc, Lục Thiếu Du lại bảo Tiểu Long tiếp tục đốt chất độc.Trong lúc đó, Lục Thiếu Du bất ngờ cảm thấy cơ thể mình mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, mạnh từ trong ra ngoài.Trước đây, khi Nam thúc cho hắn ngâm Tẩy Tủy Đan, cơ thể hắn mạnh lên từ ngoài vào trong, còn bây giờ là từ trong ra ngoài.
Lục Thiếu Du vô tình phát hiện ra, xem ra chất độc cũng có ích cho hắn.Thân thể cường tráng sẽ là một chỗ dựa vững chắc.
Một đêm trôi qua, chân trời bắt đầu ló rạng.Một đêm bình yên.
Ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống, đánh thức cả khu rừng sau một đêm tĩnh lặng.Dòng sông trước mặt chảy róc rách, gió mát thổi vạt áo bay phấp phới.
Trong rừng tỏa ra mùi hương của ánh nắng sớm mai, theo làn gió tràn vào mặt, ánh sao mờ ảo trên bầu trời.Những ngọn núi xa xăm đen kịt, khu rừng âm u bỗng bừng sáng.
Lục Thiếu Du thở hắt ra:
– Phù!
Sau một đêm trừ độc, chín mươi phần trăm chất độc Phệ Huyết Hóa Cốt Đan đã biến mất.Lục Thiếu Du cũng nhận được không ít lợi ích, suýt nữa là đột phá lên Vũ Sĩ bát trọng.
Lục Thiếu Du vuốt ve đầu Tiểu Long, nói:
– Tiểu Long, vất vả cho ngươi rồi.
Tiểu Long giờ dài khoảng hai mươi centimet, nhưng nó có thể biến to đến tám mươi centimet, thật đáng kinh ngạc.Không biết thực lực của Tiểu Long đã đạt đến mức nào.
Tiểu Long chớp đôi mắt nhỏ, thè lưỡi, lắc đầu, như muốn nói không cần cảm ơn:
– Xèo xèo.
Người phụ nữ nằm dưới đất khẽ thở, cổ họng phát ra tiếng:
– Ưm…
Dường như nàng sắp tỉnh lại.
Tiểu Long nhanh chóng chui vào tay áo của Lục Thiếu Du.
Trời đã sáng, Lục Thiếu Du nhìn kỹ lại người phụ nữ mặc đồ nam.Khuôn mặt nàng tuyệt đẹp, da trắng nõn, hàng mi dài.Hèn gì Lục Thiếu Du luôn cảm thấy có gì đó lạ, nếu nàng mặc đồ nữ thì chắc chắn sẽ là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.
Lục Thiếu Du chợt nhớ đến chuyện cái mông của mình bị nàng nhìn thấy lần trước, hắn cảm thấy hơi bực bội.Nếu sớm nhận ra, thì đêm qua hắn đã nhìn lại cho bõ ghét.Hình như ý nghĩ này có hơi xấu xa.
Người phụ nữ giả trai chống tay ngồi dậy, mở mắt nhìn xung quanh, thấy Lục Thiếu Du đang ở bên cạnh mình.
Nàng kinh ngạc hỏi:
– Đây là đâu?
Lục Thiếu Du lấy thanh kiếm mà hôm qua hắn đã cất đi, đặt bên cạnh nàng:
– Ta cũng không biết đây là đâu.Kiếm của cô, trả lại cho cô.
Người phụ nữ hỏi:
– Ngươi đã cứu ta?
Lục Thiếu Du nói:
– Coi như là vậy đi.Nếu cô muốn báo đáp, ta cũng rất sẵn lòng.
Lúc này, người phụ nữ mới phát hiện ra quần áo của mình đã bị thay.Nàng biến sắc, ngạc nhiên nhìn Lục Thiếu Du:
– Y phục của ta…
– Lúc chúng ta chạy trốn từ sông lên, y phục của cô ướt hết.Ta không biết cô là nữ nhân, nên định thay đồ cho cô, ai ngờ cô lại là…
– Khốn kiếp, ngươi dám làm nhục ta? Đáng chết!
Người phụ nữ không cần hỏi thêm gì nữa, lập tức cầm lấy thanh kiếm, ngồi nửa dưới đất vung kiếm chém về phía Lục Thiếu Du.
Xẹt xẹt xẹt!
Ngay lập tức, mấy ngón tay của Lục Thiếu Du điểm vào người nàng, khiến nàng không thể cử động được nữa, chỉ tức giận trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du tức giận nói:
– Hừ! Sớm biết phụ nữ các người đều như vậy, uổng công ta cứu kẻ vô ơn!
Lục Thiếu Du đã sớm đề phòng nàng ta sẽ trả đũa.Trong Sơn mạch Vụ Đô, Lục Thiếu Du đã bị hai người phụ nữ lừa gạt, hắn thề sẽ không để người phụ nữ thứ ba cưỡi lên đầu mình.
Một luồng chân khí của Lục Thiếu Du luồn vào người người phụ nữ, điểm vào mấy huyệt đạo.Cơ thể con người có rất nhiều kinh mạch và huyệt đạo, mỗi loại có tác dụng khác nhau.Lục Thiếu Du tự học được mấy trò vặt vãnh này từ lâu, cộng thêm việc người phụ nữ này đã cạn kiệt chân khí, nên chiêu này của hắn có hiệu quả ngay lập tức.
Người phụ nữ không thể cử động, lửa giận trong mắt càng bùng cháy.Nếu ánh mắt có thể giết người, thì Lục Thiếu Du đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Lục Thiếu Du nhìn nàng, tức giận nói:
– Cô còn trừng ta? Đồ vô ơn, ta liều mạng cứu cô, suýt nữa thì bị yêu thú ăn thịt, còn cho cô đan dược trị thương, thay y phục cho cô.Biết cô là phụ nữ thì có gì ghê gớm chứ? Muốn giết ta? Lòng ta tốt bụng, nhưng cô lại chọc giận ta!
