Đang phát: Chương 167
Vù vù vù!
– Chít chít!
Trong không gian đầy những luồng khí hỗn loạn, một thân hình to lớn cùng với những chiếc lông vũ rụng tả tơi bị hất mạnh xuống đất, tạo thành một cái hố sâu.Đó là U Linh Phi Thử.
U Linh Phi Thử cố gắng vùng vẫy, đập cánh nhưng không thể làm chậm lại được tốc độ rơi.Mấy vết thương ở bụng nó bắt đầu rỉ máu, cuối cùng nó nằm im bất động.
Rầm!
Chàng thanh niên mặc hoa phục bị đánh bay xa hàng chục mét, hộc máu và ngã xuống một tảng đá, sau đó lại tiếp tục phun ra máu.Anh ta lăn lóc vài vòng trên mặt đất mới dừng lại được.
Thanh niên gắng gượng chống tay xuống đất, dùng thanh kiếm làm điểm tựa để đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu, lảo đảo bước về phía U Linh Phi Thử.
Rầm!
Chỉ đi được vài bước, anh ta lại ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.
Lục Thiếu Du nheo mắt nhìn cảnh tượng đó và lẩm bẩm:
– Đúng là lưỡng bại câu thương.
Chờ một lúc lâu, thấy cả người và thú đều không còn động đậy, Lục Thiếu Du không thể kìm được sự hấp dẫn, tiến về phía sơn cốc.
U Linh Phi Thử là yêu thú cấp bốn, chắc chắn đã ngưng tụ yêu đan.Đối với Lục Thiếu Du, yêu đan có tác dụng rất lớn.Hơn nữa, U Linh Phi Thử có vẻ đã chết, hắn không muốn bỏ lỡ cơ hội có được một viên yêu đan miễn phí.
Lục Thiếu Du nhanh chóng chạy đến bên cạnh U Linh Phi Thử, cẩn thận quan sát.Xác định nó đã chết thật, hắn rút kiếm ra, định rạch bụng nó.Dù đã chết, nhưng da của U Linh Phi Thử vẫn rất cứng.Lục Thiếu Du phải dốc đến tám mươi phần trăm chân khí mới có thể r разрезать được bụng nó.
Xoẹt!
Một viên yêu đan màu trắng, to bằng nắm tay trẻ con xuất hiện trước mắt Lục Thiếu Du.Nguồn năng lượng cuồng bạo tỏa ra khiến tim hắn đập nhanh hơn.
– Thu!
Lục Thiếu Du nhanh chóng lấy viên yêu đan.Thật may mắn, không tốn chút sức lực nào mà hắn đã có được một viên yêu đan.
Sau khi thu yêu đan, Lục Thiếu Du lại không biết phải làm gì với xác của U Linh Phi Thử.Dù sao nó cũng là yêu thú cấp bốn, có thể bán được rất nhiều tiền.Nhưng nếu thu nó vào, nó sẽ chiếm gần hết không gian trong chiếc nhẫn trữ vật của hắn.
Tiểu Long bỗng gầm gừ:
– Gri gri!
Nó nhảy xuống vai Lục Thiếu Du, biến lớn thành khoảng tám mươi centimet, há to miệng nuốt trọn xác của U Linh Phi Thử vào bụng.
Trong xác của U Linh Phi Thử, gân cốt, cơ bắp và huyết mạch đều chứa yêu lực của yêu thú cấp bốn.Nếu Tiểu Long nuốt nó, chắc chắn sẽ được lợi rất nhiều.Lục Thiếu Du bật cười, hắn suýt quên mất Tiểu Long.Nam thúc đã từng nói, Tiểu Long chỉ có thể lớn nhanh bằng cách nuốt xác của yêu thú hoặc linh thú.
Chứng kiến cảnh Tiểu Long bé xíu, chỉ dài tám mươi centimet mà nuốt chửng con U Linh Phi Thử to lớn gấp trăm lần, Lục Thiếu Du không khỏi trợn tròn mắt.
Lục Thiếu Du chậm rãi tiến đến chỗ thanh niên hoa phục đang nằm bất tỉnh dưới đất:
– Chết rồi sao?
Quần áo trên người thanh niên xộc xệch, rách rưới, mái tóc dài xõa tung trên mặt đất.Đến gần, Lục Thiếu Du mới cảm nhận được một chút hơi thở yếu ớt của anh ta.
Vù vù vù!
Tiểu Long sau khi nuốt xong con U Linh Phi Thử khổng lồ thì lại thu nhỏ lại, chỉ còn khoảng hai mươi centimet, thân hình tròn vo.Nó nhanh chóng bay lên vai Lục Thiếu Du, xì xèo nói gì đó.
Lục Thiếu Du hiểu ý:
– Có yêu thú đến?
Tiểu Long cảm nhận được có rất nhiều yêu thú đang tiến lại gần.
Lục Thiếu Du nhìn thanh niên hoa phục đang nằm dưới đất, chần chừ một lúc rồi nói:
– Thôi thì, nghĩ đến việc đã cùng ngồi trên lưng con yêu thú này cả tháng trời, cứu ngươi một mạng, để ngươi khỏi bị yêu thú ăn thịt.
Lục Thiếu Du cất thanh kiếm của thanh niên vào túi không gian của mình, rồi ôm anh ta lên.Lục Thiếu Du cảm thấy người này không nặng lắm, lại mềm mại và có mùi thơm thoang thoảng.
Không nhìn kỹ, Lục Thiếu Du lẩm bẩm:
– Đúng là công tử bột có khác, cứ như đàn bà ấy, người còn có mùi thơm nữa.
Lục Thiếu Du ôm thanh niên hoa phục nhanh chóng rời khỏi sơn cốc.Cảm nhận được yêu thú đang đến gần, hắn không dám ở lại lâu.Toàn là yêu thú cấp ba, chỉ cần một con cấp ba sơ kỳ thôi cũng đủ khiến Lục Thiếu Du phải liều mạng.Nếu gặp phải hai con, chắc chắn hắn sẽ mất mạng.
– Đến nhanh thật.
Lục Thiếu Du vừa đi chưa được bao xa thì đã cảm nhận được những luồng khí mạnh mẽ lan tỏa, chắc chắn có rất nhiều yêu thú đang lao tới.
Lục Thiếu Du nhíu mày, chạy nhanh hơn.Trong đám yêu thú này, chắc chắn có một số có thể đánh hơi được mùi của Lục Thiếu Du.Đây là kinh nghiệm hắn đã học được trong dãy núi Vụ Đô.Có những loài yêu thú, dù ngươi trốn ở đâu, trong một thời gian nhất định, chúng vẫn sẽ tìm ra.
Một lát sau, trong sơn cốc xuất hiện hàng chục bóng dáng yêu thú, con nào con nấy đều có đẳng cấp từ cấp ba trở lên.
– Két két!
Lục Thiếu Du liên tục chạy trốn cho đến khi mặt trời lặn, trời tối hẳn.Phía sau lưng, một con yêu thú biết bay không ngừng kêu inh ỏi đuổi theo.
Lục Thiếu Du sợ hãi toát mồ hôi lạnh:
– Nguy rồi!
Hắn đã tận mắt chứng kiến sự lợi hại của đám yêu thú này.Nếu bị chúng bao vây, dù có cánh cũng khó thoát.
Phía sau, tiếng gầm rú của đám yêu thú ngày càng gần.
– Grao grao!
Lục Thiếu Du cảm nhận rõ ràng có yêu thú đang đuổi theo, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Tiểu Long nghe thấy tiếng gầm rú của bầy yêu thú thì ngẩng cao đầu:
– Xèo xèo!
Trông bộ dạng của nó thì có vẻ như muốn đánh nhau, không hề sợ hãi.
Lục Thiếu Du vỗ về Tiểu Long:
– Tiểu Long, cố nhịn một chút đi.Yêu thú đông quá.
Hắn biết Tiểu Long có khả năng phòng ngự rất tốt, nhưng đối diện với quá nhiều yêu thú, lại còn có cả yêu thú cấp năm, Lục Thiếu Du không dám để Tiểu Long mạo hiểm.
Lục Thiếu Du cắn răng:
– Đánh cược một phen!
Phía trước có một khe núi hẹp, bên trong có một con sông rộng hàng chục mét, nước chảy xiết.Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, ôm thanh niên hoa phục nhảy xuống sông.
Trong rừng cây, dù chạy trốn thế nào cũng khó thoát khỏi sự truy tìm của yêu thú, hơn nữa còn có yêu thú biết bay.Chẳng mấy chốc, Lục Thiếu Du sẽ bị phát hiện.Chỉ có trốn xuống sông mới có cơ hội sống sót.
Lục Thiếu Du lao xuống sông, nhanh chóng dùng chân khí tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh mình và thanh niên hoa phục.Tiểu Long cũng lao xuống nước và biến mất theo hắn.
Dòng nước chảy xiết cuốn hai người trôi xuống hạ lưu.Lục Thiếu Du không hề giãy giụa, cứ để mặc cho dòng nước đưa mình rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Trên bầu trời, không lâu sau khi Lục Thiếu Du nhảy xuống sông, xuất hiện mấy con yêu thú bay lượn vòng quanh.
– Két két!
Hàng chục con yêu thú khác cũng lao tới, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Dòng nước chảy xiết rất nhanh, sau nửa canh giờ, Lục Thiếu Du cảm thấy mình đã trôi được hơn chục dặm.Chắc hẳn đám yêu thú đã không còn cảm nhận được hơi thở của hắn nữa.
Lúc này, Lục Thiếu Du cũng không thể chịu đựng được nữa.Không khí trong vòng bảo vệ đã hết sạch.Hắn chỉ có thể dựa vào tu vi của mình để cố gắng nhịn thở suốt nửa canh giờ.
– Không chịu được nữa rồi!
Lục Thiếu Du lao ra khỏi mặt nước, thở hổn hển.Quần áo trên người hắn ướt sũng.
Thanh niên hoa phục trong ngực Lục Thiếu Du cũng uống rất nhiều nước, há miệng nôn ra nước lẫn máu:
– Phụt.
Có vẻ như anh ta bị thương khá nặng.
Lục Thiếu Du nhanh chóng bơi vào bờ, Tiểu Long cũng lót tót theo sau.Hắn không biết nơi này là đâu.Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống, bốn phía trống trải, xa xa là những dãy núi trùng điệp.Trong rừng cây vọng ra tiếng gào thét và tiếng thú gầm.
Lục Thiếu Du nói:
– Nghỉ chân ở đây thôi.
Nơi này địa thế trống trải, có vẻ an toàn hơn trong rừng.Lục Thiếu Du đặt thanh niên hoa phục nằm ngửa xuống đất, duỗi người một cái.Chân khí thuộc tính hỏa phát ra, hong khô quần áo trong nháy mắt.
