Đang phát: Chương 1637
Trong mắt Diệp Mặc lóe lên sự thèm khát, không rời mắt khỏi viên ngọc lớn cỡ hạt đậu phộng trong tay Bành Cảm Đương.
Bành Cảm Đương nhìn thẳng vào Diệp Mặc và nói:
– Điều kiện thứ nhất, nếu cậu đạt được cảnh giới cao nhất, hãy giúp tôi điều tra ai đã hãm hại Bành Dục Đại Đế.Nếu có thể, xin hãy giúp ông ấy báo thù.
Thấy Diệp Mặc vẫn nhìn chằm chằm viên ngọc trong tay mình với ánh mắt thèm thuồng, Bành Cảm Đương nói tiếp:
– Điều kiện thứ hai…
Nói đến đây, ánh mắt Bành Cảm Đương trở nên buồn bã, gã lắc đầu:
– Thôi bỏ đi điều kiện thứ hai.Chỉ cần có thể trả thù cho Bành Dục Đại Đế, dù tôi không thể đầu thai cũng mãn nguyện rồi.
Diệp Mặc thở dài, rời mắt khỏi viên ngọc trong tay Bành Cảm Đương, hỏi:
– Bành huynh, vật quý giá như vậy, tôi sợ…
– Diệp huynh đệ, cậu cũng biết tôi không còn đường nào khác.Tôi không thể nói nguyên nhân cho cậu biết, vì nó liên quan đến thiếu chủ.Lẽ ra tôi nên kể cho cậu chuyện của Hàn Trường Điền, nhưng sư phụ tôi đã thề không được phản bội thiếu chủ.Nếu không phải lần này tôi biết mình không thể quay lại, tôi cũng khó đưa ra quyết định này.Tôi nghĩ thiếu chủ Trường Điền chắc biết tôi có bảo vật, nhưng có lẽ y chưa biết đó là ‘Hỗn Độn Tử Mang chủng tử’.
Vẻ buồn bã trong mắt Bành Cảm Đương càng đậm thêm.
– Bạn bè thân thiết của tôi trên tiên thuyền này đều là người của thiếu chủ Trường Điền, nhưng tôi lại coi trọng cậu.Khi cậu còn là Huyền Tiên sơ kỳ đã có thể giết Huyền Tiên hậu kỳ, hơn nữa trình độ luyện đan của cậu sau này chắc chắn không chỉ là đại sư tiên đan tứ phẩm.Cậu còn rất trẻ, thậm chí trẻ hơn tôi nghĩ, nên tôi tin cậu có thể thành công.
Diệp Mặc biết đối phương đã điều tra về mình.Nhưng hắn không để ý, nếu Bành Cảm Đương không điều tra hắn mới là lạ.
Diệp Mặc gật đầu, lấy ra một hộp ngọc mở ra, nâng đến trước mặt Bành Cảm Đương, nói:
– Bành huynh, anh sẵn lòng để lại kỳ bảo như vậy cho tôi, tôi sẽ không phụ lòng anh.Xin anh yên tâm, nếu tôi có thể thành công, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng.
Bành Cảm Đương lộ vẻ ngưỡng mộ, nói:
– Tôi biết cậu là người có trách nhiệm, tôi không nhìn lầm cậu.Hạt giống này để lại cho cậu đấy.Tôi tin cậu có thể thành công, và có thể tìm ra sự thật về Bành đế.
Nói xong, Bành Cảm Đương cẩn thận đặt viên ngọc vào hộp ngọc trong tay Diệp Mặc rồi nói:
– Tôi phải rời khỏi tiên thuyền vào hư không đây, cậu bảo trọng.
Bành Cảm Đương dứt khoát xoay người, đi nhanh ra cửa rồi quay lại nói:
– Cha của thiếu chủ Trường Điền từng là người đứng đầu một vùng, y ở lại đây có chuyện quan trọng.Nói chung, cậu nên cẩn thận với y và người của y.
Nói xong, Bành Cảm Đương vội vàng rời khỏi phòng luyện đan của Diệp Mặc, biến mất.
Diệp Mặc đóng hộp ngọc lại, sắc mặt nặng nề.Sự thèm khát trong mắt hắn đã biến mất.
– Tôi nghe thấy hết rồi, lẽ nào thật sự có hạt giống chứng đạo Hỗn Độn Tử Mang?
Chân Băng Du đứng ở cửa lầu hai nghi ngờ hỏi.
Diệp Mặc không trả lời, đóng cửa phòng luyện đan lại, đặt cấm chế rồi đưa Chân Băng Du về phòng, nói:
– Nếu tôi đoán không sai, hạt giống chứng đạo hẳn là có thật, chín hạt giống mà Bành Cảm Đương nói có thể là sự thực.
Chân Băng Du ao ước, thở dài:
– Người này thật chính trực, đến hạt giống chứng đạo cũng sẵn lòng cho đi.
– Cô tin à?
Diệp Mặc đặt thêm vài cấm chế lên hộp ngọc, rồi cất vào một hộp ngọc lớn hơn, sau đó nhìn Chân Băng Du hỏi.
Thấy Diệp Mặc cẩn thận như vậy, Chân Băng Du giật mình hỏi:
– Lẽ nào cậu nghi ngờ lời của gã là giả? Nhưng lúc gã nói chuyện, tôi cũng thấy rồi.Sao có thể là giả? Vẻ tán thưởng của gã đối với cậu cũng xuất phát từ nội tâm.
Diệp Mặc xua tay:
– Băng Du sư tỷ, chúng ta coi như là bạn bè tốt đúng không?
– Đương nhiên.
Chân Băng Du gật đầu:
– Tôi không có bạn bè.Nếu phải nói có một người bạn, thì đó chính là cậu.
– Ừh.
Diệp Mặc nói tiếp:
– Nếu cô có một hạt giống chứng đạo, cô phải làm một việc cực kỳ nguy hiểm, thậm chí chín mươi chín phần trăm có thể chết, cô sẽ đưa hạt giống chứng đạo cho tôi chứ?
– Sẽ.
Chân Băng Du không chút do dự nói.
Diệp Mặc vò đầu:
– Được rồi, tôi đổi cách nói khác, nếu không phải là tôi, là một người khác quen thuộc với cô, ví dụ như…Niệm Mân hoặc Hải Xuyên Vũ, cô có cho họ hạt giống chứng đạo không?
– Không.
Chân Băng Du lại không chút do dự nói.
Diệp Mặc vỗ tay:
– Đúng rồi, chính là đạo lý này, nếu đó là hạt giống chứng đạo của tiên đế, quý giá vô song, Bành Cảm Đương có dễ dàng tặng cho tôi như vậy không? Huống chi gã đã chết đâu?
Nhớ tới lời nói của Chân Băng Du, Diệp Mặc thấy kỳ lạ, tại sao Chân Băng Du lại sẵn lòng đưa hạt giống chứng đạo cho hắn trước khi chết? Nếu là hắn, dù chỉ có một tia hy vọng sống sót, hắn cũng sẽ không đưa thứ này cho người khác.
– A…
Chân Băng Du cắt ngang suy nghĩ của Diệp Mặc, nhìn chằm chằm vào hộp ngọc Diệp Mặc để ở một bên, hỏi:
– Cậu nói là…
Diệp Mặc gật đầu:
– Nếu tôi đoán không sai, hạt giống chứng đạo này chắc chắn có vấn đề.Tôi và Bành Cảm Đương chưa thân thiết đến mức đó.Tôi không biết chuyện giữa gã và Hàn Trường Điền, nhưng quan hệ của họ chắc chắn không đơn giản.Lúc đầu khi gã đến mua đan dược, vẻ lo lắng trong mắt gã là thật.
– Nhưng tôi thấy giọng điệu và vẻ ngưỡng mộ đối với cậu là thật mà.
Chân Băng Du nói xong, rồi nói tiếp:
– Cậu nghĩ Bành Cảm Đương có thể phát hiện ra tôi nghe trộm và nhìn lén không? Rồi diễn kịch cho tôi xem.
Diệp Mặc tự tin nói:
– Gã chưa có bản lĩnh đó đâu, trận pháp của tiểu lâu này tôi đã sửa lại rồi, chỉ có thể nhìn từ trên xuống dưới, chứ không thể nhìn từ dưới lên trên, nên gã không biết cô đã nhìn thấy.Nếu gã diễn kịch, thì chỉ có thể là cho tôi xem thôi.
Diệp Mặc đã trải qua nhiều chuyện, hắn biết không thể dễ dàng tin vào những chuyện tốt đẹp tự nhiên đến.Lần trước ở đầm băng của Hỗn Độn Tinh Vực, hắn suýt chút nữa bị đoạt xác hoặc bị khống chế.Lấy được hạt giống này, hắn không vui mừng, mà là lo lắng.Hắn biết rõ bản thân mình, thời gian tu luyện của hắn không dài, chắc người khác cũng nhìn ra được.Nếu có người muốn đoạt xác, chắc hẳn hắn là đối tượng tốt nhất.
– Vậy chúng ta làm gì bây giờ? Có cần vứt nó đi không?
Chân Băng Du lo lắng.
Diệp Mặc đặt thêm mấy chục cấm chế lên hộp ngọc, lấy ra một chiếc nhẫn, đưa hộp ngọc vào rồi lắc đầu:
– Bây giờ tôi không có cách nào, đồ cũng không thể vứt đi vào lúc này, dù muốn vứt cũng phải ném vào hư không.Hơn nữa một khi chúng ta vứt đồ rồi, sẽ không thể quay lại tiên thuyền này nữa.
– Vậy chúng ta cứ ở lại hư không là được rồi.
Chân Băng Du buột miệng nói, cô cảm thấy với bản lĩnh của Diệp Mặc, ở trong giới hư không cũng chưa chắc sẽ chết.Không Gian Bão Táp khủng khiếp lúc trước, Diệp Mặc cũng có thể thoát ra được mà.
Cô nói xong liền biết mình nói có chút không thực tế, ở trong giới hư không, một hai năm Diệp Mặc có thể bảo đảm bọn họ không sao, nhưng Tiên Nguyên và thần thức của một người là có hạn.Không có thời gian tu luyện, chỉ dùng đan dược để khôi phục thì không ổn.
Nhưng Diệp Mặc lại gật đầu:
– Có lẽ cô nói không sai, chúng ta chỉ có thể ở lại trong hư không thôi.Mấy tên khốn này, tôi giúp đỡ bọn chúng, vậy mà lại muốn ám toán tôi.
