Đang phát: Chương 1636
Ba người nhìn nhau.Họ muốn tìm Diệp Mặc để mượn tiên tinh, nhưng chưa kịp mở lời, Diệp Mặc đã cho mượn một lượng lớn như vậy.
Lam Địch Thanh vội nói: “Diệp huynh, nhiều quá rồi.” Trên tiên thuyền này kiếm tiên tinh rất khó.Đan lâu của Diệp Mặc lại nằm ở một góc khuất, việc làm ăn chắc chắn không tốt.Việc Diệp Mặc có thể lấy ra nhiều tiên tinh cho họ mượn, có lẽ là tiên tinh riêng của hắn.
Diệp Mặc cười xua tay: “Không nhiều đâu, ta còn có một việc muốn nhờ mọi người giúp đỡ, đương nhiên chỉ là tiện thể thôi.”
Lam Địch Thanh vội vàng tỏ thái độ: “Diệp huynh cứ nói, chỉ cần là việc ta có thể làm được, ta tuyệt đối sẽ không từ chối.” Đàm Tiêu Lan và Hướng Kỳ Lăng cũng đồng ý giúp Diệp Mặc.
“Vậy đa tạ mọi người.” Diệp Mặc ôm quyền cảm tạ rồi nói tiếp: “Pháp bảo của ta cấp bậc quá thấp, cần một số tài liệu luyện khí đỉnh cấp.Nếu ở khoang thuyền hạ đẳng có ai bán loại tài liệu như vậy, xin ba vị để ý giúp ta.”
Diệp Mặc không nói bừa, hắn đã lấy được một ít tài liệu và tiên linh thảo từ nhẫn trữ vật của tên tiên chấp sự kia.Nhưng hắn phát hiện các tài liệu kia rất ít thứ đẳng cấp cao, nên đoán rằng các tiên nhân ở khoang thuyền hạ đẳng luôn bị tên tiên chấp sự kia bóc lột nên không muốn xuất ra tài liệu đỉnh cấp.Số lượng tiên nhân ở khoang thuyền hạ đẳng nhiều hơn ở đây, hẳn là có vài người có thứ đỉnh cấp, chỉ là họ giấu kỹ mà thôi.Nhưng khi hết tiên tinh, dù là đồ tốt mấy cũng phải bán, mà hắn lại cần những tài liệu đỉnh cấp như vậy.
Tu vi của hắn tăng lên, đẳng cấp của Tử Đao không theo kịp nữa.Nên hắn cần tìm tài liệu luyện khí đỉnh cấp để nâng cấp Tử Đao, ít nhất phải ngang hàng với Hắc Thạch Cân.
“Chuyện này không thành vấn đề.Diệp huynh yên tâm, ta nhất định sẽ chú ý giúp huynh.Chỉ là không biết Diệp huynh có yêu cầu gì với các loại tài liệu?” Lam Địch Thanh vô cùng cảm kích Diệp Mặc, lập tức nhận lời giúp đỡ.
“Đẳng cấp càng cao càng tốt, tốt nhất là phải vượt qua tiên tài tứ phẩm.” Diệp Mặc đáp.Hắn không thể dùng tài liệu đẳng cấp thấp để nâng cấp Tử Đao.
…
“Lam huynh, Diệp Mặc có thể mở đan lâu, ít nhất hắn phải là Tiên đan sư tam phẩm phải không?” Sau khi ba người rời khỏi đan lâu của Diệp Mặc, Đàm Tiêu Lan hỏi.
“Không phải, ta đoán Diệp Mặc hẳn là đại sư Tiên đan tứ phẩm rồi, cô không thấy trên biển quảng cáo viết rằng có thể luyện chế các loại Tiên đan dưới tứ phẩm sao?” Lam Địch Thanh nói xong, hít một hơi rồi nói tiếp: “Tùy tiện tìm một đại sư Tiên đan tứ phẩm ở Cung Hoa Thiên đều là những tồn tại tôn quý, nhưng ở khoang thuyền trung đẳng thì đại sư Tiên đan tứ phẩm cũng không ít, nên Diệp huynh ở đó chắc cũng khó khăn.Lúc này hắn lấy ra nhiều tiên tinh để giúp chúng ta như vậy, hẳn là tiên tinh riêng của hắn, nên ta nhất định sẽ tận lực giúp hắn tìm kiếm các loại tiên tài cao cấp.”
“Ta cũng vậy.” Đàm Tiêu Lan và Hướng Kỳ Lăng dứt khoát nói.
…
Sau khi ba người Lam Địch Thanh rời đi, Diệp Mặc và Chân Băng Du lại khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.Ngoại trừ Dư Liên Tang thỉnh thoảng tới tìm Diệp Mặc tâm sự, Bành Cảm Đương cũng không xuất hiện nữa.
Ngoài trả phí thuê cửa hàng, mỗi tháng hắn cũng giữ lại được khá nhiều tiên tinh.Mặc dù có tiên nhân tới nhờ luyện chế Tiên đan ngũ phẩm, Diệp Mặc đều từ chối.
Linh căn của Chân Băng Du không còn tiếp tục niết hóa, cô cũng ít suy nghĩ linh tinh hơn trước, tiếp tục tu luyện.
Chỉ có Diệp Mặc ngày ngày thôi diễn trận pháp ở đan lâu.Hắn không dám vào Thế giới trang vàng tu luyện, nên chỉ có thể làm việc khô khan này hàng ngày.
Thời gian trôi nhanh, một năm nữa đã qua.Trong thời gian này, Lam Địch Thanh tới tìm Diệp Mặc hai lần, mang tới một khối tiên tài tứ phẩm là ‘Cực hỏa mộc’ và một miếng tiên tài ngũ phẩm ‘Phong lôi kim’.Đáng tiếc là hai loại tài liệu này không giúp ích gì nhiều cho Diệp Mặc.
Yêu cầu nâng cấp Tử Đao của Diệp Mặc rất khắt khe, nếu không đạt yêu cầu, hắn thà không nâng cấp nữa.
Hôm nay Diệp Mặc đang ở đan lâu thôi diễn tiên trận cấp ba, Bành Cảm Đương lại tới.Lần này khác với những lần trước muốn mời Diệp Mặc gia nhập, Bành Cảm Đương có vẻ tiều tụy, dường như có tâm sự.
“Bành huynh.” Diệp Mặc vẫn nhiệt tình như trước.
Bành Cảm Đương không ngồi xuống mà nhìn Diệp Mặc một lát, sau đó ôm quyền nói: “Diệp huynh đệ, lần này tiên thuyền lại muốn dừng lại ở hư không nửa năm, ta muốn đi hư không một chuyến…”
Khi Diệp Mặc còn tưởng Bành Cảm Đương sẽ mời mình đi cùng vào hư không, Bành Cảm Đương lại nhìn chằm chằm Diệp Mặc rồi nói một cách ngưng trọng: “Diệp huynh đệ, ta biết thành tựu tương lai của cậu là vô hạn.Cậu đã giúp đỡ ta, nên ta cũng muốn giúp đỡ lại cậu một chút, nhưng không ngờ lại làm liên lụy tới cậu.Đáng tiếc là ở đây trên tiên thuyền, chứ không phải Thiên Vực, nên dù ta có lòng cũng bất lực…”
Diệp Mặc nhíu mày: “Bành huynh, huynh có chuyện gì cứ nói thẳng, ta có thể đặt chân ở đây, huynh cũng đã giúp ta không ít rồi.”
“Đã như vậy, ta không khách khí nữa.” Bành Cảm Đương nói xong liền trực tiếp đưa tay lên móc vào mắt khiến Diệp Mặc kinh ngạc, nhưng hắn không cản lại, vì y đang móc vào con mắt vốn đã bị hư của mình.Nhưng Diệp Mặc không rõ y muốn làm gì.
Bành Cảm Đương lấy ra một viên ngọc thạch trong sáng vô cùng từ con mắt hỏng của mình, sau đó nuốt một viên đan dược xuống.Sau khi vận chuyển tiên nguyên, con mắt bị hư kia cũng nhanh chóng phục hồi lại bình thường.
“Mắt của ta thực ra có thể chữa lành, nhưng ta không muốn chữa, cũng là vì con mắt đó vốn là do chính ta làm hỏng.Nguyên nhân là vì nó.” Bành Cảm Đương nói xong chỉ vào viên ngọc thạch trong lòng bàn tay.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn chằm chằm viên ngọc thạch trong lòng bàn tay của Bành Cảm Đương rồi hỏi: “Đây là cái gì?”
Bành Cảm Đương nắm tay lại rồi trầm giọng: “Diệp huynh đệ, cậu là đại sư Tiên đan, vậy không biết cậu đã nghe nói trên Tiên Giới này tu luyện tới cực hạn là đẳng cấp gì chưa?”
“Không phải là Tiên Đế sao?” Diệp Mặc biết nếu vấn đề đơn giản như vậy thì Bành Cảm Đương sẽ không hỏi hắn.
Quả nhiên Bành Cảm Đương lắc đầu: “Không phải, Tiên Đế không phải là cực hạn, mà là sau khi Tiên Đế đã chứng đạo mới là cực hạn.Chỉ có tiên nhân sau khi ‘Chứng đạo’ mới chân chính là cường giả đỉnh cao của Tiên Giới.Mà từ cổ chí kim, Tiên Đế có rất nhiều, trong đó có nhiều người kinh tài diễm diễm, vô số năm qua cũng không thiếu thiên tài, nhưng người có thể ‘Chứng đạo’ thì rất hiếm khi nghe nói tới, cậu biết vì sao không?”
Diệp Mặc lắc đầu: “Ta không biết, mong Bành huynh chỉ giáo.”
Bành Cảm Đương nói: “Bởi vì Thiên Địa không đầy đủ, thiếu mất một.Tiên Đế muốn ‘Chứng đạo’ phải có được ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’, mà ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ cùng được sinh ra đồng thời với vũ trụ.Mười hạt ‘Tử mông chủng tử’ sau khi được sinh ra trong Thiên Địa thì liền thiếu đi một hạt, vì nó đã lập tức bỏ chạy.Nên tối đa trong Thiên Địa cũng chỉ có chín vị Tiên Đế đã ‘Chứng đạo’ mà thôi.”
“Mỗi một tiên nhân đã ‘Chứng đạo’, thần thông có thể tung hoành khắp vũ trụ, thậm chí lật tay một cái có thể hủy diệt toàn bộ ‘Ba mươi ba Thiên Vực’.Nên đối với tất cả các tiên nhân, ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ mới là thứ trân quý nhất.Vì sau khi một vị ‘Chứng đạo’ Tiên Đế nào đó ngã xuống, hạt ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ của vị Tiên Đế đó không biến mất, mà tự động ẩn nấp trong vũ trụ chờ đợi người hữu duyên.”
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc nghe được tin tức này.Hắn khẳng định là nhiều Đại Tiên cũng không biết còn có loại ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này tồn tại.Hắn cũng không biết tại sao hôm nay Bành Cảm Đương lại nói chuyện này với hắn, còn cái hạt ngọc thạch to bằng hạt gạo trong tay Bành Cảm Đương là cái gì, chẳng lẽ chính là ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’? Là thứ có thể giúp Tiên Đế ‘Chứng đạo’?
Thấy biểu tình kinh dị của Diệp Mặc, Bành Cảm Đương liền thiết lập mấy đạo cấm chế, sau đó mới nói tiếp: “Cậu đoán đúng rồi, viên ngọc thạch trong tay ta chính là ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’, chỉ là cần phải mở ra.Nhưng hiện tại không thể mở ra, vì một khi mở ra, khí tức hỗn độn sẽ tràn ra ngoài, bất luận là ai cũng không cứu được chúng ta.”
Nói xong y nhìn chằm chằm Diệp Mặc, phát hiện Diệp Mặc chỉ nhíu mày, dường như không bị cái ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này hấp dẫn, Bành Cảm Đương lộ ra ánh mắt tán thưởng.Y không nhìn lầm Diệp Mặc.Huyền Tiên trước mặt y tuyệt đối không phải người bình thường.
Tuy rằng Diệp Mặc bất động thanh sắc, y biết Diệp Mặc vẫn chưa rõ sự trân quý của ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ nên mới như vậy.Nhưng dù vậy, Diệp Mặc có thể có biểu tình trấn định như vậy, y cũng có vài phần kính trọng.
“Hiện tại ta sẽ tặng hạt ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này cho cậu.” Bành Cảm Đương nói xong liền đưa viên ngọc thạch nhỏ trong sáng cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc không vươn tay ra, vì hắn không tin trời sập xuống lại nện thẳng vào đầu mình.Thái độ làm người của Bành Cảm Đương không tệ, Diệp Mặc cũng tán thưởng, nhưng muốn hắn tin Bành Cảm Đương sẽ đưa cho hắn một hạt giống ‘Chứng đạo’, hắn không tin.
Thấy Diệp Mặc không tiếp nhận, Bành Cảm Đương cười khổ: “Diệp huynh đệ, cậu biết thứ này một khi tiết lộ ra ngoài, toàn bộ ‘Ba mươi ba Thiên Vực’ sẽ có bao nhiêu người muốn cướp đoạt nó không?”
Diệp Mặc thản nhiên nói: “Ta không biết, nhưng ta biết, nếu nó thật sự là ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’, có thể giúp Tiên Đế ‘Chứng đạo’, cũng không tới phiên ta sử dụng, huống chi hạt giống này còn là của huynh.”
Bành Cảm Đương biết Diệp Mặc hoài nghi, liền thở dài: “Cậu nghĩ vì sao ta không tự giữ lấy hạt giống này, hoặc đưa cho Hàn Trường Điền hay Thải Dĩ tiên cô? Nói không chừng cậu còn nghi ngờ sao ta lại tặng cho cậu loại hạt giống trân quý vô bì này đúng không?”
Diệp Mặc trầm mặc, thực tế thì hai vấn đề này hắn cũng nghi ngờ.Nhưng loại đồ vật trân quý này, Bành Cảm Đương lại giao cho một người có giao tình bình thường như hắn, hắn không tin.
“Bởi vì ta là hậu nhân của Viễn Cổ Đại Đế Bành Dục.Sở dĩ ta giao hạt giống này cho cậu, vì ta không còn lựa chọn khác.Lần này ra ngoài hư không, ta khẳng định không thể trở về, hơn nữa ta biết lát nữa Hàn Trường Điền sẽ tới tìm cậu.Nếu cậu không dám nhận, ta sẽ không nói nữa.” Bành Cảm Đương lộ ra ánh mắt bi phẫn rồi nói.
Nói xong y nhìn chằm chằm Diệp Mặc rồi nói tiếp: “Nếu cậu nguyện ý tin tưởng ta, hãy tiếp nhận hạt giống ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này, nhưng cậu phải đáp ứng ta hai điều kiện.”
