Đang phát: Chương 1304
Âm thanh “Kén két” rất nhỏ, nhưng những tu sĩ xung quanh đều nghe rõ.Vẻ mặt cô gái tu vi Hóa Chân lộ rõ sự kinh ngạc, vì đó là âm thanh “Vực” bị nghiền nát.
Chỉ khi “Vực” đạt đến trình độ đại thành, mới có âm thanh này khi bị phá hủy.Băng “Vực” của cô gái áo hồng vừa hình thành rất mạnh mẽ, nhưng Diệp Mặc thậm chí còn chưa động thủ, đã có thể phá vỡ nó.
Cách giải thích duy nhất là Diệp Mặc đã dùng “Vực” của mình mạnh mẽ nghiền nát “Vực” của đối phương.Để làm được điều này, tu vi về “Vực” phải cao thâm đến mức nào? Đại thành? Thậm chí còn hoàn mỹ hơn nữa.Băng “Vực” của cô gái áo hồng rõ ràng đã gần đại thành, nhưng lại hoàn toàn bất lực trước Diệp Mặc.
Tu vi của Diệp Mặc quá kinh người, mọi người nhớ lại việc hắn đã vượt qua “Thiên Cương ba mươi sáu ‘Vực'”, nên bình tĩnh hơn.Một tu sĩ nghịch thiên như vậy có thể phá vỡ “Vực” của một tu sĩ Hóa Chân tầng bảy không phải là chuyện quá khó khăn.
Cô gái áo hồng thấy “Vực” của mình bị phá vỡ mà đối phương không hề động thủ, sắc mặt đại biến.Ngay cả tu sĩ Hóa Chân đỉnh phong cũng không thể làm được điều này.
Cô cảm nhận được không gian xung quanh mình bị trói buộc, cảm giác này càng lúc càng mạnh.Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục, ngay cả cử động cũng không thể.
Cô gái áo hồng không dám do dự nữa, lập tức phóng ra Minh Nguyệt Song Trảm.
Những âm thanh “Uu…u..u” vang lên như gió lạnh thổi qua.Hai luồng sáng trắng mang theo hàn khí cắt ngang không gian giữa cô và Diệp Mặc, nhanh chóng bao phủ lấy hắn.
Diệp Mặc cũng nghe thấy tiếng “Ken két”, biết “Vực” của mình còn chưa hình thành đã bị Minh Nguyệt Song Trảm băng lãnh phá tan.
Diệp Mặc biết “Vực” của mình còn quá yếu so với tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ, nên lập tức phóng Tử Đao ra.
Một luồng đao quang tím hồng huyễn lệ xẹt qua không gian, đánh về phía cô gái áo hồng.
“Huyễn vân hoa sơn đao” được thi triển.Cô gái áo hồng đã có sát ý với Diệp Mặc, nên hắn cũng không hề do dự.Nếu có người muốn giết mình, hắn sẽ không nương tay.
Những tu sĩ xung quanh kinh ngạc trước đao quang tím hồng.Một số người thậm chí còn say mê.Nhưng các tu sĩ Hóa Chân khác thấy rõ ràng, đao quang của Diệp Mặc mang theo sát ý vô tận, không giết không lùi, sắc bén hơn nhiều so với Minh Nguyệt Song Trảm.
-Ầm…
Tử đao quang tím hồng va chạm với Minh Nguyệt Song Trảm, sương mù băng hàn và đao quang bắn ra tứ phía.Một số tu sĩ đứng gần bị lạnh cóng, vội vàng lấy pháp bảo phòng ngự ra.
Răng rắc…
Sau khi tử quang và băng vụ văng ra, thế đi của Tử Đao vẫn không hề chậm lại.Minh Nguyệt Song Trảm bị đánh bay.
Cô gái áo hồng kinh hãi, vội lấy một chiếc khiên chân khí trung phẩm che chắn trước mặt.
-Rầm…
Một tiếng va chạm lớn vang lên, chiếc khiên chân khí bị chém thành hai nửa, thế công của Tử Đao mới chậm lại.
Cô gái áo hồng bị lực phản chấn hất văng ra xa vài trăm thước, phun ra một ngụm máu tươi.Cô gái trẻ mặc đồ xanh nhạt vội vàng lao tới đỡ lấy cô, kêu lên:
– Sư phụ, người không sao chứ?
Tử Đao dính máu trở về tay Diệp Mặc.Hắn không có ý định bỏ qua, tiến lên một bước, khí thế tăng vọt.Tử Đao kêu lên “Oong, oong”.
Những tu sĩ xung quanh kinh hãi.Một tu sĩ Hóa Chân tầng bảy không thể cầm cự nổi nửa nén hương trước mặt Diệp Mặc, đã bị thương.
Cô gái áo xanh thấy Diệp Mặc muốn đánh tiếp, lộ vẻ sợ hãi.Tam thần chủ Giao Hoán Chấn bước tới trước mặt Diệp Mặc nói:
– Đa tạ Diệp huynh đã giúp đỡ, nhưng xin hãy nương tay.
Diệp Mặc dừng lại, nhìn Giao Hoán Chấn:
– Cô ta vừa muốn giết anh, anh vẫn cầu xin cho cô ta?
Tam thần chủ cười khổ:
– “Băng la” là tôi trộm của cô ấy, tôi không ngờ cô ấy lại phát hiện nhanh như vậy.Chờ tôi từ Sa Hà trở về, thì cho dù cô ấy có phát hiện, đại ca và nhị ca của tôi cũng sẽ giúp tôi.Nhưng tôi vừa tới Tây Tu thành, cô ấy đã đuổi tới rồi.
Giao Hoán Chấn dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
– Hơn nữa, cô ấy là chủ nhân của Tuyết Lâm Hàn Trì, không thể giết được.Về phần nguyên nhân, tôi không giải thích, vì nó quá phức tạp.
Diệp Mặc gật đầu.Lúc trước cô gái áo hồng coi hắn là con kiến, muốn giết hắn.Nhưng “Băng la” không phải do hắn lấy, mà là do hắn gián tiếp tham gia vào.Nếu hắn giết cô ta, thì không hay cho lắm, huống chi Giao Hoán Chấn đã đứng ra cầu xin.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc thu hồi Tử Đao.
Giao Hoán Chấn mừng rỡ, vội nói:
– Diệp huynh là người bạn chí cốt, Giao Hoán Chấn xin đa tạ.
– Nhược Phi, con tránh ra.
Cô gái áo hồng yêu cầu đệ tử của mình tránh ra, thu pháp bảo, rồi lạnh lùng nói với Diệp Mặc:
– Vừa rồi nếu không phải ta sơ suất, sao có thể dễ dàng bị ngươi đánh bị thương.Nếu ngươi muốn đánh tiếp, chúng ta làm lại.
Diệp Mặc không để ý tới cô ta.Nếu cô ta muốn tiếp tục, hắn sẽ không nương tay.Lấy “Băng la” hắn có chút sai, nhưng nếu muốn giết hắn, thì không thể.Nếu cô ta yêu cầu Giao Hoán Chấn trả “Băng la”, thì Diệp Mặc đã không động thủ rồi.Hắn không phải là người đoạt đồ của người khác, mà là một người khá ngay thẳng.
Cô gái áo xanh đổi chủ đề:
– Sư phụ, chúng ta đi chào hỏi Ngưu cung phụng một chút.
Cô gái áo hồng bị đệ tử cắt ngang, không tiếp tục khiêu chiến Diệp Mặc nữa, gật đầu:
– Con đi đi.
Ngưu Nhữ Dương, người lúc trước tặng quà cho Diệp Mặc, đã tới trước mặt cô.Lão ta khách khí chào cô gái áo hồng:
– Mục tiên tử, đã lâu không gặp, phong thái của người vẫn như xưa.
Cô gái áo hồng hừ lạnh, không trả lời.
Cô gái áo xanh vội nói:
– Nhược Phi xin ra mắt Ngưu bá bá.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn cô gái áo xanh.Cô ấy truy sát Giao Hoán Chấn tới đây, tại sao lại gọi cung phụng của thương hội đệ nhất Tây Tu thành là bá bá? Nhưng cô gái áo xanh vừa bỏ đi vẻ lạnh lùng, lại có thêm chút ý vị.
Giao Hoán Chấn thấy Diệp Mặc nhìn cô gái áo xanh, tưởng hắn đã để ý tới đối phương, liền nói nhỏ vào tai Diệp Mặc:
– Diệp huynh, cô gái kia tên là Lãnh Nhược Phi, là thân truyền đệ tử của Mục Phi Hoàn, chủ nhân Tuyết Lâm Hàn Trì.Tư chất kinh người, hơn nữa còn là con gái của hội chủ đệ nhất thương hội Tây Tu thành, Lãnh Hàn.
Giọng y nhỏ hơn:
– Nếu Diệp huynh muốn cô ấy, cũng không phải là không được, chỉ là hiện tại cô ấy là vị hôn thê của Thiếu thần chủ Thần Thú sơn mạch, Lượng Vô Lan…
Tính cách của Giao Hoán Chấn khá thẳng thắn, chuyện này đúng là phong cách của y.Nhưng nếu không phải là Diệp Mặc, sao y có thể nói chuyện này.Giọng y tuy nhỏ, nhưng những người xung quanh đều có thể nghe thấy.
Diệp Mặc cười khổ, cảm thấy Tam thần chủ đang cố ý, chẳng lẽ y không biết truyền âm sao? Hắn có ý với cô gái áo xanh lạnh lùng kia? Hắn đâu có điên?
– Giao Hoán Chấn, ngươi câm miệng lại.Nếu ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ, ta sẽ xé nát cái miệng rộng của ngươi.
Cô gái áo hồng tức giận quát lên.
Giao Hoán Chấn nghe Mục Phi Hoàn quát tháo, lại nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Lãnh Nhược Phi, biết mình vừa rồi đã quá lớn tiếng.Nhưng y không quá để ý, nói với Mục Phi Hoàn:
– Phi Hoàn tỷ, tôi giới thiệu cho cô một chút, vị này là Diệp Mặc, Đan Vương cửu phẩm, về phần tu vi, thì tự cô cũng thấy rồi đấy.
Mục Phi Hoàn định chửi mắng, nhưng nghe Giao Hoán Chấn giới thiệu Diệp Mặc là Đan Vương cửu phẩm, liền nuốt lời vào, kinh hãi nhìn Diệp Mặc:
– Đan Vương cửu phẩm? Sao có thể?
Không chỉ Mục Phi Hoàn ngây dại, mà tất cả các tu sĩ xung quanh cũng chấn động với tin tức này.Đan Vương cửu phẩm, đây là một tồn tại trong truyền thuyết, hiện tại họ đã được nhìn thấy, hơn nữa còn ở ngay trước mặt.
– Hắn thật sự là Đan Vương cửu phẩm?
Giọng Mục Phi Hoàn hòa hoãn đi, khó tin nhìn Giao Hoán Chấn.
Giao Hoán Chấn cười đắc ý:
– Đó là điều đương nhiên, tôi sẽ nói lung tung sao? Lúc trước tôi đã mời Diệp huynh luyện chế một lò đan dược cực phẩm ‘Tuyết tang đan’.Lần này tôi lấy ‘Băng la’ của cô cũng là muốn nhờ Diệp huynh luyện chế giúp tôi ‘Chân tủy đan’, cô hiểu chưa.
Có thể luyện chế đan dược cực phẩm “Tuyết tang đan” thì ít nhất phải là Đan Vương bát phẩm.Mà tu sĩ có thể luyện chế “Chân tủy đan”, thì chắc chắn là Đan Vương cửu phẩm.
Mục Phi Hoàn nhớ tới mục đích của mình, lớn tiếng quát:
– Giao Hoán Chấn, trả ‘Băng la’ ngươi trộm của ta đây.
Giao Hoán Chấn không ngờ lại tự vả vào miệng mình, tự nhắc lại chuyện “Băng la”, chọc giận Mục Phi Hoàn.Y cố gắng giải thích:
– Phi Hoàn tỷ, cô cũng biết, đại ca của tôi ở Sa Hà bị trọng thương, cần ‘Chân tủy đan’ để cứu mạng, vì thế tôi chỉ có thể nhờ Diệp huynh giúp đỡ.
Ngoài dự liệu của y, Mục Phi Hoàn không để ý tới y, mà nhìn Diệp Mặc hỏi:
– ‘Băng la’ có phải đang ở trên người anh không?
